Tầng hai của khu giảng đường cũ.
Ánh đèn thỉnh thoảng sáng lên có thể chiếu ra những quỷ ảnh lít nhít.
Ta ngã trên mặt đất, cũng có thể lờ mờ nhìn thấy những cái bóng không ngừng tuôn trào trên vách tường.
Đáng chết, rõ ràng đã giải quyết xong Tề Kỳ rồi.
Không ngờ cuối cùng lại phải gục ngã trong tay đám tiểu quỷ này.
Đúng là một hiện thực khiến người ta không thể chấp nhận, chết như vậy cũng chưa khỏi quá uất ức.
Giống như ngươi vừa cướp ngân hàng xong nửa đường lại bị mấy tên dân làng cướp mất.
Oan Hồn Cốt ở khoảng cách hơn một mét phía trước ta, cánh tay vươn ra mấy lần cũng rất khó với tới.
Có lẽ nhích người qua đó thì còn có khả năng.
Nhưng sau khi lấy được Oan Hồn Cốt mình còn sức lực đối phó bọn chúng không?
Đây sao lại không phải là một vấn đề chứ?
Trần Chí Hạo đi tới phía sau ta đầu tiên, nhìn bóng lưng ta.
Dục vọng trong mắt gã càng thêm bành trướng.
Ngay khi ta cố gắng dùng ngón tay với lấy Oan Hồn Cốt, một bàn tay già nua, khô héo đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt.
Bàn tay này giành trước một bước nhặt Oan Hồn Cốt lên.
Xèo xèo xèo... Khói trắng không ngừng bốc lên tại mặt tiếp xúc giữa lòng bàn tay đó và Oan Hồn Cốt.
Dường như đang dùng tay nắm lấy thanh sắt nung đỏ rực.
Thậm chí có thể nhìn thấy gân xanh nổi lên, cánh tay run rẩy sau khi cầm lấy Oan Hồn Cốt.
Tư duy của ta tuy hỗn loạn nhưng vẫn nhận ra được một chút, lão không phải người!
Điên rồi sao? Lão là một con quỷ vậy mà lại dùng tay đi nắm lấy Oan Hồn Cốt - khắc tinh của tà túy?
Để cướp đi vũ khí của ta?
Không đến mức như vậy chứ...
Oan Hồn Cốt rời khỏi mặt đất trong làn khói trắng, giơ lên cao...
“Đám các ngươi muốn làm gì ân nhân của ta!”
Tiếng quát tháo có chút quen tai vang vọng trên tầng hai, tầng tầng lớp lớp dội lại.
Gậy xương màu trắng bị người nọ vung ra một đường cong gần như trăng rằm.
Bất kỳ tà túy nào bị Oan Hồn Cốt chạm vào đều giống như bàn ủi nóng rực rơi xuống thân thể máu thịt, vô số quỷ ảnh nhao nhao kêu gào thảm thiết lùi lại.
Trần Chí Hạo ở phía trước nhất bị một gậy đánh trúng đầu chuẩn xác, quất bay gã xa vài mét.
Tầm mắt ta dần dần di chuyển lên trên, lúc này mới nhìn rõ người này, không khỏi kinh ngạc.
Lão gia tử?
Đầu trọc, mũi ưng, chẳng phải chính là lão gia tử nhà trấn trưởng gặp được lúc đi tìm gà trống già sao?
Tại sao lão lại ở đây?
Bất quá điều khiến ta chướng mắt hơn là lão vẫn đang nắm chặt Oan Hồn Cốt.
Thân hình teo tóp, gù lưng chỉ cao đến vai ta, lớp da chùng nhão xếp chồng lên nhau, thân thể cũng đang phập phồng biên độ lớn.
Thân gậy trắng bệch không lúc nào không thiêu đốt thân thể tà túy của lão, khói trắng cuồn cuộn làm bạn với lão.
Một bàn tay già nua lại kiên quyết nắm chặt như vậy...
Ta ngẩn người một chút, vội vàng hô: “Lão gia tử, mau buông tay!”
“Thứ đó lão không cầm được đâu!”
Mấy tiểu quỷ kia chỉ bị Oan Hồn Cốt sượt qua liền gào thét chạy trốn.
Nhưng lão gia tử vậy mà lại nắm trong tay, phải biết rằng lão cũng chỉ là một con quỷ bình thường.
Lão gia tử nhìn về phía ta, khuôn mặt gần như bán trong suốt nặn ra một thần thái vô cùng kiên nghị.
“Yên tâm, lão đầu tử nhất định sẽ đưa ngươi ra ngoài!”
Lời vừa dứt, lão liền xông ra vung vẩy Oan Hồn Cốt đánh lui mấy quỷ ảnh đang rục rịch ngóc đầu dậy.
Chỉ vung vẩy vài cái.
Thân thể lão liền càng thêm tiếp cận trong suốt, vô lực nửa quỳ trên mặt đất.
Loảng xoảng... Loảng xoảng... Oan Hồn Cốt từ trong tay lão rơi xuống.
Lão gia tử xòe tay phải ra, da thịt trên tay đã nát bét không ra hình thù gì, cánh tay kia đã là bán trong suốt.
Lão cắn răng run rẩy tiếp tục vươn về phía Oan Hồn Cốt.
Xèo xèo xèo xèo... Dưới sự bao bọc của khói trắng lão lại một lần nữa nhặt Oan Hồn Cốt lên.
“Kẻ nào muốn dùng mạng quỷ đổi mạng quỷ thì xông lên thử xem, một đám tiểu quỷ dậu đổ bìm leo.”
Dùng Oan Hồn Cốt chỉ từng đứa một, những tiểu quỷ trong khu giảng đường cũ tuy không trốn, nhưng cũng không lỗ mãng tiến lên nữa.
Lão gia tử đối mặt với những con quỷ này, lùi lại bên cạnh ta, phí hết sức lực đỡ ta dậy:
“Yên tâm, lão đầu tử cho dù có liều cái mạng này cũng nhất định sẽ cứu ân nhân ngươi ra ngoài.”
Rất khó tưởng tượng dáng vẻ một lão nhân xế bóng dìu một người trẻ tuổi tráng kiện.
Trọng lượng hơn một trăm cân của ta toàn bộ đè lên thân thể teo tóp kia.
Cho dù lão gia tử không phải người, nhưng lão cũng không phải con quỷ lợi hại gì, càng không nói lão vẫn luôn nắm chặt Oan Hồn Cốt.
Lão gia tử gượng cười: “Xem ra lần này ta đến đúng lúc rồi.”
“Vốn dĩ định ở bên ngoài đợi ân nhân, đợi mãi đợi mãi liền không đợi kịp nữa, suy cho cùng nơi này không được cát lợi cho lắm.”
“Hiện tại ta rất vui, may mắn là ta đã tiến vào... bộ xương già này cũng có thể phái lên công dụng rồi.”
Lão dìu ta đi về phía cầu thang, Oan Hồn Cốt trong tay lão cũng là một loại uy hiếp rất tốt.
Nhưng ta không muốn sự uy hiếp như vậy, tiếng xèo xèo vang lên thời khắc rót vào tai.
Giọng nói lần sau yếu ớt hơn lần trước của lão gia tử đối với ta mà nói sao lại không phải là một loại tra tấn?
“Lão gia tử đưa gậy xương cho ta...”
Lão không nói gì, tiếp tục dìu ta đi.
Đi đến cầu thang lúc xuống lầu, lão mới thở thoi thóp hô một tiếng: “Xuống... xuống lầu rồi, cẩn thận.”
Ta gần như muốn cắn nát môi, nghiêm giọng dùng khẩu khí ra lệnh: “Đưa gậy xương cho ta!”
“Lão sẽ biến mất... triệt để hồn bay phách tán!...”
Lão gia tử bỏ ngoài tai lời ta nói, tự lẩm bẩm một mình:
“Hôm qua nếu không gặp được ân nhân ngươi, tôn nhi của lão đầu tử vẫn còn phơi thây ngoài đồng hoang đấy.”
“Ân nhân là người tốt, sao có thể để người tốt đoản mệnh như vậy chứ, ông trời đáng chết này.”
“Lần đầu tiên nhìn thấy ân nhân, lão đầu tử đã cảm nhận được rồi, ân nhân tuyệt đối không phải người bình thường, cho nên ân nhân không thể chết ở nơi như thế này, trong tay loại tiểu quỷ này được.”
“Nếu để ân nhân chết ngay trước mắt lão đầu tử, lão đầu tử còn mặt mũi nào đi đầu thai chuyển thế nữa?”
Trong cổ họng ta giống như bị vật cứng gì đó chặn lại, khóe mắt nhìn thấy ngón út đã biến mất của lão gia tử:
“Lão gia tử vứt nó đi...”
“Đừng cầm thứ chết tiệt đó nữa...”
“Đã đủ rồi.”
Lão gia tử tự cười đùa:
“Đừng coi thường lão nhân gia nha.”
Có lẽ là do đau đớn, nụ cười của lão lộ ra vẻ gượng gạo như vậy.
“Đủ rồi!”
Ta cũng không biết mình lấy sức lực từ đâu ra, một phát đoạt lấy Oan Hồn Cốt từ trong tay lão.
Quay đầu lại ngưng thị những du hồn đang quan sát ta.
Bọn chúng giống như cự đà trên hoang dã dùng cái miệng đầy độc tố cắn ngươi một cái xong, sẽ không ra tay nữa, mà là chờ ngươi độc phát hấp hối bọn chúng mới đi thưởng thức bữa tiệc lớn.
Nếu ta ngã xuống lần nữa, những con quỷ phía sau nhất định sẽ lại ùa tới.
Cho nên cho dù là cố chống đỡ cũng phải đứng đi ra khỏi khu giảng đường cũ.
Lão gia tử suy yếu gần như không nói nên lời, cánh tay phải kia đã biến mất không thấy đâu nữa.
Hiện tại chúng ta hoàn toàn là dìu dắt lẫn nhau mà đi.
Bóng dáng một già một trẻ mò mẫm trong bóng tối, hướng về phía u ám bước ra những bước chân vô định.
Do đèn pin bị ném hỏng, chúng ta không biết mình hiện tại đã đi đến đâu, nên chú ý điều gì.
Điều có thể làm chỉ là tiếp tục đi xuống.
Lại đi thêm vài phút.
Keng... Đầu ta đập vào một vật cứng bằng thép, tiếng vang loảng xoảng liên miên nổi lên.
Lão gia tử nặn ra ý cười: “Đến tầng một rồi.”