Ta và kẻ lộ ra nụ cười quỷ túy dưới ngọn đèn đường kia, bốn mắt nhìn nhau.

Những gì ta có thể nhìn thấy chỉ có hình dáng và hàm răng trắng bệch của nó...

Từ trước đến nay bên cạnh ta vẫn còn một con quỷ.

Con quỷ vẫn luôn nghĩ cách giết ta...

Hồn của gã bảo vệ đã sớm bị nhốt trong khu giảng đường cũ, không thể nào ra ngoài được.

Thực tế kết luận không phải đã ra rồi sao?

Hôm qua hiện thân trong phòng ta, hiện tại gã bảo vệ giả trước mắt ta chính là con quỷ thứ hai.

Ta chợt có cảm giác càng nghĩ càng thấy sợ hãi.

Nó bắt đầu đi theo ta từ khi nào?

Mình rốt cuộc đã có bao nhiêu lần cận kề cái chết?

So với Tề Kỳ, tên này càng khiến người ta kinh hãi hơn, hơn nữa nó dường như đang can thiệp lẫn nhau với Tề Kỳ.

Đêm qua nó không nhắc nhở ta, có lẽ ta sẽ trực tiếp đi ngủ.

Nhưng đêm qua nó hiện thân đã giúp ta tránh được một kiếp.

Xem ra nó không hề muốn để Tề Kỳ giết chết ta, mà là muốn ta chết trong tay nó.

Ta vịn cửa sắt, một tay lục lọi trong ba lô vài cái.

Sau đó gian nan nhích người đi ra khỏi khu giảng đường cũ, vô cùng rõ ràng mình cách lúc ngất xỉu không còn xa nữa.

Bất luận thế nào cũng không thể ngã gục bên trong khu giảng đường cũ.

Mở cửa hẳn phải chết đã bị lão gia tử phá vỡ rồi.

Hiện tại ta có thể an toàn đi ra ngoài.

Lão gia tử trước đó đã phát giác ra cánh cửa này có vấn đề.

Lão là cố ý đẩy cửa...

Theo sự thật mà nói lúc đó đã rơi vào tuyệt cảnh, biết đẩy cửa sẽ chết thì có thể làm gì?

Lão gia tử bất cứ lúc nào cũng sẽ biến mất, ta bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất xỉu.

Không đẩy cửa ở lại trong khu giảng đường cũ chịu đám tiểu quỷ kia nhòm ngó, đẩy cửa sẽ chết.

Mà lão gia tử lựa chọn để ta sống...

Lòng bàn tay nắm chặt chiếc nhẫn ngọc bọc vàng.

Bóng dáng hạ màn của lão gia tử lưu lại thật lâu trong tâm trí, vũng máu lão gia tử để lại bên ngoài đã biến mất rồi.

Vốn dĩ là sự vật hư vô sau khi chết đi lần nữa thật sự không còn lại gì cả.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi lão gia tử đã chết hai lần nha...

Ta di chuyển bước chân từng chút một đi ra khỏi khu giảng đường cũ.

Chống Oan Hồn Cốt cách không đối mặt với nó.

Tên này dự đoán được ta có thể giết chết Tề Kỳ đồng thời đi ra, cho nên nó đứng ngoài cửa từ trước, chờ ta đẩy cửa đi ra.

Không còn nghi ngờ gì nữa lại là một cái bẫy, sau cạm bẫy của Tề Kỳ là cái bẫy của nó.

Bất quá cái bẫy của nó đã xuất hiện biến cố, sự giúp đỡ tiện tay ngày hôm đó lại cứu mình hai lần.

Lão gia tử là biến số của ván cờ, càng là người cứu ta.

Đúng là đặc tính phòng bất thắng phòng...

Thực ra đặc tính của nó không phải là vô giải.

Ví dụ như buổi tối ở nhà nghỉ nó xuất hiện, ta ở trong phòng đến hừng đông, ban ngày mở cửa ra sẽ không có chuyện gì.

Hơn nữa đêm qua nó ở trong phòng ta, mà ta đẩy cửa bước vào.

Nhưng lại không kích hoạt đẩy cửa hẳn phải chết, đặc tính của nó có giới hạn vô tri nhất định!

Bóng người dưới ngọn đèn đường vẫn duy trì nụ cười quỷ túy.

Ta chỉ tay ra cửa: “Ngươi làm?”

Bóng người đó dùng giọng của gã bảo vệ đơn giản đáp lại hai chữ:

“Giết ngươi.”

Gọn gàng dứt khoát đến mức khiến người ta hoảng sợ.

Ánh mắt ta càng thêm lạnh lẽo, nhe hàm răng trắng nhả ra hai chữ: “Giết ngươi!”

Lời vừa dứt nụ cười quỷ túy của bóng người đó càng thêm nồng đậm.

Dường như muốn bật cười thành tiếng, lại giống như nhìn thấy trò cười gì đó.

Nó ngây ngốc đứng đánh giá ta, có lẽ là muốn xem ta làm sao giết nó, có biện pháp gì có thể đối phó nó.

Ánh mắt trào phúng, coi thường châm chọc đó không chút khách khí phóng tới.

Không khí tĩnh mịch như chết, những tiểu quỷ bên trong khu giảng đường cũ đã sớm trốn về.

Ta thở hổn hển một hơi thật sâu, sau đó chủ động vứt Oan Hồn Cốt đi.

Loảng xoảng loảng xoảng... Oan Hồn Cốt lăn vài vòng.

Ánh mắt kinh ngạc của bóng người đó phóng tới, khó hiểu, tò mò...

Có lẽ trong mắt nó Oan Hồn Cốt đó là vũ khí duy nhất của ta, mặc dù hiện tại ta gần như ngất xỉu rất khó vung vẩy.

Một đạo hàn mang sắc bén khúc xạ ánh trăng xuất hiện, con dao nhỏ ngắn hẹp từ trong tay áo ta trượt xuống.

Là vừa rồi tìm ra từ trong ba lô.

Do mình luôn ở trong trạng thái không quá an toàn, cho nên đã mua không ít trang bị.

Bóng người đó phát ra tiếng cười cợt, dường như đang nói dùng con dao nhỏ đó giết ta, đầu óc ngươi hồ đồ rồi sao?

Mà ta dưới sự chăm chú của nó, giơ chủy thủ lên đặt lên cổ mình.

Ta mở rộng cõi lòng nở nụ cười, vậy mà giống như đứa trẻ hoàn toàn không biết thế sự vui vẻ.

Bóng người đó ý thức được điều gì, ánh mắt đột nhiên trở nên kinh hãi, sợ hãi.

Hoàn toàn không còn sự trêu tức vừa rồi, không còn chút khinh miệt nào nữa.

Cảm xúc của nó kích động chưa từng có: “Kẻ điên!”

“Kẻ điên!”

Nó đoán được suy nghĩ của ta.

Thông qua tự sát dẫn dụ vị của Âm Hôn Khế kia hiện thân!

Vị kia một khi hiện thân cơ bản là vô giải, toàn bộ tuyệt sát.

Dựa theo quan sát mấy ngày nay ta dường như có thể nắm bắt được một số quy luật của vị kia.

Nếu như ta chết nàng nhất định sẽ ra ngoài, hơn nữa xác suất rất lớn sẽ giết chết tên dưới ngọn đèn đường kia.

Vốn dĩ vẫn là đánh cược một phen, nhưng ta vừa thấy phản ứng của nó.

Ta liền biết ta cược đúng rồi.

Lần đầu tiên nhìn thấy nó sợ hãi, thật đúng là sảng khoái a.

Tượng đất còn có ba phần huyết tính đấy, tên này lục tục hiện thân.

Hết lần này đến lần khác ngụy trang thành người bên cạnh ta, hết lần này đến lần khác khiêu chiến sự tín nhiệm của ta đối với con người.

Hiện tại lại bày ra một tử cục cho ta, tuy nhiên ván cờ này ta đã thoát ra rồi.

Tương ứng, tiếp theo đến lượt nó phá cục rồi.

Nó không phải cảm thấy ta không đối phó được nó sao?

Hôm nay ngươi coi thường ta, ngày mai nương tử ta tìm ngươi.

Nói chuyện với ngươi ngươi không thèm để ý ta, vậy ta liền đổi người khác trò chuyện với ngươi.

Nếu quỷ nương tử đều hết cách với nó, vậy coi như nó trâu bò.

Lưỡi đao lạnh lẽo dán lên yết hầu, mũi nhọn dễ dàng rạch qua da thịt, một chút đỏ sẫm ngay lập tức rỉ ra.

Bóng người đó hoảng loạn hét lớn: “Nàng hiện thân, ngươi cũng sẽ chết!”

Ta cười như buông xuôi: “Mặc kệ nó...”