Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 73. Mọi Chuyện Lắng Xuống

Nhân lúc y tá còn ở đây, ta tiếp tục tìm nàng tán gẫu, tìm hiểu một chút tình hình.

Hỏi xong mới biết ta được một học sinh đi ngang qua phát hiện, báo cảnh sát rồi đưa tới đây.

Lúc đưa tới, cả người ta toàn là máu.

May mà vết thương trên cổ không sâu.

Lúc được phát hiện máu đã cầm, nhưng dù vậy vẫn dọa tên học sinh kia sợ khiếp vía.

Không biết còn tưởng ta bị mưu sát.

Hơn nữa thời gian đã trôi qua một ngày.

Tức là ta đã ngủ trọn vẹn một ngày một đêm, bây giờ đã là buổi tối.

Trong khoảng thời gian này, người của cơ quan chấp pháp đã tới vài lần, thấy ta chưa tỉnh nên đành bỏ qua.

Y tá kinh ngạc lầm bầm: “Ta nghe người bên cơ quan chấp pháp nói là ngươi tự cứa cổ mình, trên con dao bên cạnh toàn là dấu vân tay của ngươi.”

“Nghe nói tòa nhà đó còn có ma, cơ quan chấp pháp cũng không dám mạo hiểm tiếp cận.”

“Ngươi nửa đêm nửa hôm chạy tới một nơi có ma để tự cắt cổ mình sao?”

Ta cố ý trêu chọc nàng: “Ngươi đoán xem?”

Y tá nhíu mày liễu, lực bôi thuốc mạnh hơn hẳn.

Cơn đau đớn truyền đến tức thì, giống như dùng khăn chà xát mạnh lên vết thương vậy.

Sau khi bôi thuốc xong y tá rời đi, ta khẽ chạm vào má trái, thật sự rất đau.

Sưng vù lên, nếu má phải mà sưng thêm nữa thì đúng là giống hệt con cóc ngậm hơi.

Quỷ nương tử kia ra tay thật sự quá tàn nhẫn.

Đừng thấy nàng vóc dáng nhỏ bé, một cái tát này có thể đánh chết tươi một người.

Vấn đề là bản thân ta ngay cả lý do bị đánh cũng không biết.

Mơ mơ hồ hồ bị tát một cái, sau đó nàng cũng lại biến mất.

Ta tựa vào giường bệnh, nhìn chai truyền dịch, suy tư về những chuyện xảy ra đêm đó.

Tề Kỳ mới là quỷ của khu giảng đường cũ. Nàng ta thiết lập một vòng cạm bẫy liên hoàn để ta lầm tưởng Lăng Anh là quỷ, đợi sau khi ta đóng đinh hồn phách thì nàng ta sẽ ngư ông đắc lợi.

Nhưng Tề Kỳ đã quá tự tin vào bản thân, cho rằng ta sẽ không nghi ngờ nàng ta, thực chất ta đã đóng đinh luôn cả nàng ta.

Giải quyết xong Tề Kỳ, xuống lầu lại gặp phải một cạm bẫy khác. Quỷ gõ cửa ở bên ngoài bọ ngựa bắt ve chim sẻ chực sẵn.

Thủ đoạn của hắn còn cao tay hơn Tề Kỳ, tính kế luôn cả Tề Kỳ vào trong.

Nhưng gia gia lại giúp ta phá giải tử cục, một hành động tùy tâm đã cứu ta một mạng.

Nhìn từ góc độ quan hệ, Tề Kỳ - con quỷ nhảy lầu này và quỷ gõ cửa dường như không phải là đồng bọn, ngược lại bọn chúng đang cản trở lẫn nhau.

Cạm bẫy do Tề Kỳ giăng ra suýt chút nữa lấy mạng ta, còn quỷ gõ cửa đột nhiên gõ cửa nhắc nhở lại giúp ta thoát được một kiếp.

Hai kẻ cạnh tranh lẫn nhau, nhưng mục đích thì giống nhau, đều muốn lấy mạng ta.

Hai năm trước Tề Kỳ đã nhắm vào ta, nhưng lúc đó có quỷ nương tử hộ thân.

Hai năm sau quỷ nương tử dường như không thể chủ động hiện thân nữa, lúc này mới khiến Tề Kỳ - con quỷ nhảy lầu kia động tâm tư.

Nàng ta ẩn nấp ròng rã hai năm cũng đủ đáng sợ rồi.

Quỷ gõ cửa cũng chẳng phải hạng hiền lành gì, từ lúc ta rời khỏi thôn, nó vẫn luôn cố gắng giết ta.

Mở cửa là chết, nó còn có thể cải trang thành người ta từng gặp để gõ cửa.

Quỷ nhảy lầu, quỷ gõ cửa, hai đại ác quỷ đều muốn mạng ta, ta tài đức gì chứ.

Hiện tại trong mắt những con quỷ khác, ta thuộc dạng một phần thưởng siêu cấp bày sẵn ra đó.

Tức là giết được ta có thể cả đời không lo, thăng quan phát tài.

Mặc dù không biết nguyên nhân, nhưng trong mắt quỷ quái ta rất thơm ngon.

Xá Lợi Tử vẫn có chút tác dụng.

Giống như quỷ nhảy lầu, quỷ gõ cửa đều nhắm vào ta từ trước khi ta có được Xá Lợi Tử.

Ngược lại sau khi đeo Xá Lợi Tử lên, gần như không có con quỷ nào nhắm vào ta nữa.

Áp chế âm khí quả thực có thể tránh bị quỷ quái chú ý tới.

Chỉ là hiện tại mục đích, lập trường của quỷ nương tử vẫn chưa rõ ràng.

Nàng rốt cuộc là có hại, hay là có lợi?

Trước mắt mà nói thì là có lợi.

Nàng giúp ta giết không ít người, chỉ là có chút cực đoan.

Lúc này ta chợt nhớ tới một chuyện.

Đó là vào đêm Cường Tử nhảy lầu, suýt chút nữa có thứ lật chăn của Cường Tử.

Đó thực chất là quỷ gõ cửa, nhưng bên ngoài đột nhiên có người gọi ta một tiếng.

Tương tự, lần thứ hai ta đi lạc vào khu giảng đường cũ cũng có người gọi ta, loáng thoáng nhìn thấy bóng lưng của một cô gái, nhưng cuối cùng vẫn bị Tề Kỳ đụng vào.

Và đêm ở khách sạn cùng Tề Kỳ, lúc suýt ngủ thiếp đi, nhân viên phục vụ đã gọi ta tỉnh dậy, thực tế sau khi hỏi ông chủ thì hoàn toàn không có nhân viên phục vụ nào.

Tất cả những điều trên có thể chứng minh rằng còn có một con quỷ khác có lợi cho ta tồn tại không?

Hoặc con quỷ này chính là quỷ nương tử.

Dựa theo suy đoán của Tề Kỳ, quỷ nương tử hẳn là không thể tự chủ hiện thân.

Hiện tại điểm này vẫn chưa chắc chắn.

Ta mở điện thoại ra xem, không có bất kỳ lịch sử cuộc gọi nào của ai.

Rất nhanh Vương chấp pháp quan đã tới, trong tay y cầm ba lô của ta cùng Oan Hồn Cốt.

Y đặt những thứ này bên giường ta, thân thiện hỏi han vài câu.

Nhưng trong lời nói vẫn muốn moi móc chút thông tin.

Ví dụ như tại sao ta lại đến khu giảng đường cũ, tại sao lại cắt cổ, những người nhảy lầu kia có liên quan gì đến ta không.

Đối với những điều này ta đã sớm chuẩn bị sẵn lời lẽ đối phó.

Nên giả ngu thì giả ngu, nên nói hươu nói vượn thì nói hươu nói vượn, nếu không thật sự sẽ bị bắt vào bệnh viện tâm thần mất.

Tán gẫu nửa ngày, Vương chấp pháp quan cũng khô miệng đắng lưỡi, cuối cùng hỏi một câu: “Ngươi hẳn là quen biết Lăng Anh chứ?”

Ta gật đầu, hết cách rồi, chuyện này không giấu được.

Đến nhà Lăng Anh, cũng như cùng Lăng Anh ra vào trường học đều có camera giám sát.

Vương chấp pháp quan khựng lại nói: “Nàng mất tích rồi.”

Ta thành thật đáp: “Ta biết, đêm đó ta đến nhà nàng làm khách, ngày hôm sau nàng liền biến mất, hành lang nhà nàng có camera, đêm đó ta không hề ra khỏi phòng.”

Vương chấp pháp quan đánh giá ta nói: “Nhưng sau khi ngươi rời khỏi căn biệt thự đó, lại quay lại một lần nữa.”

Ta không hề sợ hãi nói: “Bằng hữu của ta biến mất, ta tìm không thấy, tìm một vòng không thấy, quay lại nhà nàng xem thử cũng rất bình thường chứ?”

Vương chấp pháp quan gật đầu: “Nói đùa thôi, chúng ta đã điều tra rồi, ngươi không có vấn đề gì, vết thương trên cổ rất nông, có thể xuất viện bất cứ lúc nào, sau khi xuất viện hãy đến cục một chuyến để lấy lời khai.”

Ta nhìn y rời đi, đau đầu tựa vào tường.

Lăng Anh đâu phải mất tích, nàng chết rồi, nhưng thi thể của nàng ở đâu?

Nàng không phải do Tề Kỳ giết, Tề Kỳ từng nói, nàng ta muốn ra tay với Lăng Anh, nhưng lại bị thứ khác giành trước một bước.

Lăng Anh chết rồi, ngay cả một tia hồn phách cũng không còn.

Bên cơ quan chấp pháp rõ ràng không phát hiện ra thi thể của Lăng Anh, nếu không cũng sẽ không đến hỏi ta.

Thi thể của nàng ở đâu?

Lắc lắc đầu không nghĩ đến những chuyện này nữa, cái đầu luôn choáng váng khó khăn lắm mới ngủ bù tỉnh táo lại, lười phải dùng não thêm.

Ta lấy chiếc ba lô bên cạnh qua, đồ đạc trong ba lô hẳn cũng đã bị kiểm tra một lượt.

Nhưng bên trong cũng chẳng có thứ gì.

Một vài đồ dùng hàng ngày, sổ tay, Hồng Sát Yếm Thắng Hạp, rìu, dao nhỏ vân vân.

Những thứ khác không quan trọng, nhưng Hồng Sát Yếm Thắng Hạp tuyệt đối không thể mất.

Thần khí bảo mạng của ta đấy.

Lục lọi vài cái, nhìn thấy chiếc hộp đỏ đó mới an tâm lại.

Sau đó lại cầm Oan Hồn Cốt lên.

May mà khúc xương này đã được ta xử lý, chỉ cần không cẩn thận nghiên cứu thì không nhìn ra là xương cốt.

Bọn họ cũng tốt thật đấy, giúp ta nhặt cây gậy này về, nếu không ta còn phải đi một chuyến đến khu giảng đường cũ.