Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 75. Cục Đối Sách Linh Dị

“Chạy?”, ta nhíu mày, ném mạnh một gậy trúng ngay đầu hắn.

Trần Chí Hạo vội vàng ôm đầu lăn lộn.

Muốn dập tắt Hồn Viêm trên đầu.

Ta nhặt gậy lên lại bồi thêm cho hắn một gậy.

Làm quỷ yên lành không muốn cứ thích làm chim đầu đàn, nhớ lại ngày hôm đó bản thân không có chút sức lực đánh trả nào.

Tên ngốc này còn là kẻ đầu tiên xông lên, ta liền sôi máu.

Xử lý xong Trần Chí Hạo, tiếp tục lên lầu bốn.

Có bọn chúng làm bia luyện tập, Oan Hồn Cốt, Hồn Viêm, cùng với côn pháp của ta ngày càng thuần thục.

Mấy ngày trước khi đối đầu với những bóng quỷ này, còn có chút rụt rè e sợ.

Bây giờ càng đánh càng hăng.

Xem ra những ngày qua quỷ nhảy lầu và quỷ gõ cửa đã rèn luyện lòng can đảm của ta lên không ít.

Hơn một canh giờ sau ta quay trở lại lầu hai.

Bóng quỷ ở lầu bốn, lầu năm đều bị ta tẩn cho một trận.

Đương nhiên một vài kẻ bị ta ghim thù trực tiếp bốc hơi luôn.

Ta đi đến một phòng học ở lầu hai, là phòng học lúc trước ta đóng đinh hồn phách.

Hai người giấy vẫn còn ở bên trong, ngày hôm đó bản thân ngay cả sức để bỏ chạy còn không có lấy đâu ra thời gian nhặt người giấy, thế là vứt lại ở đây đợi quay lại nhặt.

Người giấy không đáng tiền.

Vấn đề là đá mắt mèo, đinh quan tài ngàn năm trên người giấy đáng tiền nha, hơn nữa mớ tóc đó cũng có thể thu hồi tái sử dụng.

Pháp môn người giấy sau này cũng có thể dùng lại.

Thu hồi xong người giấy, ta rời khỏi khu giảng đường.

Lúc đi không quên chào tạm biệt đám bóng quỷ ở lầu hai.

Sau đó lại đi một chuyến đến cục làm lời khai, một hai canh giờ sau mới ra ngoài.

Thuê một phòng khách sạn qua đêm.

Ban ngày đi một chuyến đến trường, trường học còn vài ngày nữa mới khai giảng, nên trong trường không có ai.

Học thì không thể học được nữa, thu dọn đồ đạc về nhà.

Ta đã xin phép giáo viên hướng dẫn nghỉ vài ngày, y cũng đồng ý.

Về ký túc xá dọn dẹp đồ đạc đơn giản.

Ký túc xá của chúng ta đã không còn ai, Bàn Tử đã chuyển trường rồi.

Dường như chuyện ở khu giảng đường cũ đã dọa y sợ mất mật, ngay cả ký túc xá cũng không dám về, gọi cho ta một cuộc điện thoại rồi ra nước ngoài luôn.

Nghĩ lại cũng phải, Bàn Tử suýt chút nữa thì nhảy lầu, Cường Tử chết rồi, Toán Bàn chết rồi, chỉ còn lại ta là người sống.

Gia cảnh Bàn Tử không tồi, đương nhiên là mạng sống quý giá.

Ký túc xá không có ai, cả tòa nhà đều không có ai, quản lý ký túc xá mới đến hình như vẫn chưa đi làm.

Ta phải sang chỗ quản lý của tòa nhà khác mới xin được chìa khóa.

Lên đến lầu năm mũi khịt khịt ngửi thấy một mùi hôi thối, nhà vệ sinh chưa xả nước sao?

Sau khi mở cửa phòng ký túc xá.

Ta đứng ở cửa chần chừ vài giây, lông mày nhíu chặt.

Trong phòng tràn ngập mùi hôi thối, rất thối, khiến người ta buồn nôn, lộn mửa.

Cửa phòng đóng kín, cửa sổ cũng đóng kín mùi không thoát ra được, lúc vừa mở cửa sẽ ngửi thấy rất rõ.

Ta sẽ không buông lỏng cảnh giác với bất kỳ sự bất thường nào, cầm lấy Oan Hồn Cốt, đóng cửa lại đi vào kiểm tra.

Đồ đạc bên trong dường như không có gì thay đổi, sự bất thường duy nhất chính là mùi hôi đó.

Ta dùng mũi ngửi khắp nơi, ngửi tới ngửi lui.

Cuối cùng ta phát hiện mùi hôi đó lại phát ra từ tủ đồ của ta.

Tủ đồ của trường là loại tủ sắt hình chữ nhật, ngay cả vali cũng có thể nhét vừa.

Ta động tác chậm rãi mở tủ ra.

Một đôi mắt trống rỗng, vết máu dọc theo hốc mắt chảy xuống, cả khuôn mặt nhào tới.

Ta vừa định vung gậy lên, nhưng nhìn kỹ lại thì dừng tay.

Khuôn mặt đó tựa lên vai ta, rất nhẹ, vết máu đã khô lại.

Da thịt đã bắt đầu thối rữa, mùi hôi thối ùa tới.

Ta lùi lại một bước, thi thể này từ trong tủ rơi ra.

Tứ chi vặn vẹo kỳ dị giống như chiếc bàn gấp, da thịt thối rữa không ra hình thù gì, đã sinh ra giòi bọ.

Ta đứng chết trân tại chỗ một lúc lâu, sau đó gọi điện thoại cho Vương chấp pháp quan: “Alo, ta nghĩ ta tìm thấy Lăng Anh rồi.”

...

Từ lúc trường học cho nghỉ lễ, sinh viên tòa nhà này đều đã đi hết, là do trường học bắt buộc, không được giữ người lại.

Sau khi quản lý cũ chết, quản lý mới vẫn chưa đến, nếu không vừa lên lầu năm đã có thể ngửi thấy mùi xác chết thối rữa đó.

...

Ta lại một lần nữa đến cục.

Cô gái ghi lời khai đều cạn lời đến cực điểm.

Nàng nghiêm túc hỏi ta: “Ngươi họ Kha sao?”

Ta cười gượng, không biết trả lời thế nào.

Thực chất trong lòng vô cùng uất ức. Lăng Anh chết rồi. Không ngoài dự đoán.

Nhưng điều nằm ngoài dự đoán của ta là cách chết đó là thủ đoạn của quỷ nương tử, là quỷ nương tử giết nàng.

Tề Kỳ nói bị thứ khác giành trước ra tay, chính là nói quỷ nương tử.

Tại sao quỷ nương tử lại muốn ra tay với Lăng Anh?

Lăng Anh có làm tổn thương ta sao?

Ta suy đi nghĩ lại vẫn không nghĩ ra.

Lăng Anh ở trong tủ đồ của ta hẳn là do quỷ nương tử cố ý làm vậy, tại sao nàng lại làm thế?

Cảnh tượng thi thể Lăng Anh từ trong tủ đồ của ta rơi ra thực sự mang lại cú sốc rất lớn cho ta.

Cho đến tận bây giờ ta vẫn chưa bình tĩnh lại được.

Quả thực không thể tưởng tượng nổi, hốc mắt trống rỗng đó, khuôn mặt đầy máu và thối rữa nhào tới mang lại sự kích thích thị giác mạnh mẽ đến mức nào.

Nhưng mạnh mẽ hơn cả là sự kích thích tinh thần, đó là người ta quen biết mà.

Lần này không chỉ đơn giản là ghi lời khai.

Ta và Lăng Anh là bằng hữu.

Ta nhận tiền của Lăng Anh.

Lăng Anh mất tích. Lăng Anh chết trong tủ đồ của ta.

Nhìn thế nào cũng không thể thoát khỏi liên quan đến ta.

Ta ghi lời khai rất lâu, đang tưởng sắp phải tiếp nhận điều tra.

Vương chấp pháp quan đột nhiên bước ra nói ta có thể đi rồi.

Lúc đó ta ngây người luôn.

Có thể đi rồi?

Đơn giản vậy sao?

Giống như ngươi và ý trung nhân đi thuê phòng, ngươi đột nhiên chết.

Sau đó chấp pháp quan bảo ý trung nhân của ngươi ghi lời khai rồi bảo nàng về nhà tắm rửa đi ngủ vậy.

Vương chấp pháp quan cũng hiểu nói đột ngột như vậy rất khó tin.

Thế là y chỉ chỉ vào văn phòng bên trong.

Ta hiểu ý đi đến trước cửa văn phòng gõ cửa một cái.

“Vào đi.”

Giọng người bên trong là nam, đại khái là trung niên.

Sau khi bước vào, một nam nhân trung niên mặc áo khoác đen ngồi trên sô pha, cầm từng tập hồ sơ lên xem.

Y nhìn về phía ta, chỉ chỉ vào ghế sô pha đối diện.

Sau khi ta qua đó ngồi xuống, y ném qua một tập hồ sơ.

Nhặt lên xem, lông mày không khỏi nhướng lên.

Tập hồ sơ này là về ta, bên trên ghi chép lại những người chết có liên quan đến ta trong những ngày qua, Cường Tử, bảo vệ, Lăng Anh, Trần Chí Hạo vân vân.

Còn đặc biệt vẽ cho ta một sơ đồ quan hệ, ta là trung tâm, những người khác xoay quanh ta.

Nam nhân trung niên rót cho ta một chén trà, ngồi xuống đánh giá ta rồi hỏi:

“Có gì muốn nói không?”

Ta đặt tập hồ sơ xuống cười khẽ nói: “Không phải đều viết hết trên đó rồi sao?”

“Có một số chuyện có thể viết lên đó, có một số chuyện thì không thể. Giống như ngươi có một số chuyện sẽ nói, có một số chuyện ngươi sẽ không nói”, nam nhân trung niên dường như ám chỉ điều gì đó nói.

Ta dang hai tay ra tỏ vẻ không biết, cái gì cũng không biết.

Nam nhân trung niên bất đắc dĩ lườm ta một cái: “Tiểu tử ngươi đúng là hòn đá cứng, bỏ đi không úp mở với ngươi nữa.”

“Ta là người của Cục Đối Sách Linh Dị thuộc cơ quan chấp pháp, tên là Dương Uy.”

Ta theo bản năng lẩm nhẩm trong lòng một lần, liệt dương?

Dương Uy thấy ta sững sờ liền lập tức đoán được, đen mặt nói: “Là Dương trong cây dương, Uy trong uy chấn thiên.”

“Đừng có nghĩ bậy!”

“Cục Đối Sách Linh Dị chúng ta chuyên phụ trách những chuyện như của ngươi, sự kiện ta chỉ ngươi hiểu chứ?”

Sợ ta không tin, y còn lấy ra thẻ ngành và các tài liệu khác.

Dương Uy tiếp tục nói: “Về phương diện linh dị này thế tục không thể hiểu được, càng không thể truyền ra ngoài, công việc của chúng ta gần như là xử lý những chuyện như của ngươi.”

“Nhưng lần này đúng là chúng ta chậm chân rồi, vừa sơ tán xong sinh viên, vừa mời chuyên gia đến thì tiểu tử ngươi đã đi trước một bước.”

“Con quỷ trong khu giảng đường cũ là do ngươi xử lý đúng không?”

“Đừng nói với ta là không biết, Oan Hồn Cốt ta nhận ra được, ngươi cũng là người trong nghề đúng không.”

Người ta đã hỏi đến mức này, ta cũng không giấu giếm: “Vì bảo mạng nên bị ép buộc.”