Một luồng hàn ý xông thẳng lên não tủy, nó đến rồi!
Huyết sắc trên mặt ta nhanh chóng rút đi, tâm tình càng khó có thể miêu tả.
Nó đến rồi, Quỷ lột da đến rồi!
Nó vậy mà muốn đến Phục Lung Sơn giết ta?
Trước kia nó luôn từ bên cạnh thúc đẩy cái chết của ta hoặc dẫn dụ ta bước vào cạm bẫy, nhưng lần này lại rất trực bạch.
Quỷ lột da muốn xông vào Phục Lung Sơn.
Điều khiến ta lạnh buốt tim gan nhất không phải là tin tức Quỷ lột da sắp đến.
Mà là dự ngôn của Hồng Sát Yếm Thắng Hạp, trước đây Hồng Sát Yếm Thắng Hạp đều là nhắc nhở ta đừng đi làm chuyện gì hoặc là báo trước cái chết của ta.
Nhưng lần này lại khác, hoàn toàn khác.
Hồng Sát Yếm Thắng Hạp lại muốn ta trốn?
Không có bất kỳ lời nhắc nhở nào, không có dự ngôn nào tồn tại, chỉ là bảo ta trốn.
Ngẩn người một lát, ta lập tức đưa ra quyết đoán, bỏ chạy!
Bỏ chạy! Bắt buộc phải bỏ chạy, không chạy chẳng phải là chờ chết sao?
Hồng Sát Yếm Thắng Hạp đều đã đưa ra lời nhắc nhở.
Nếu tiếp tục lưu lại nơi này không chỉ là hại chính mình mà càng là hại các đạo sĩ ở đây.
Bản thân xui xẻo đụng phải thì thôi, không thể liên lụy người khác cùng nhau đụng quỷ.
Càng đừng nói đến thứ kinh khủng như Quỷ lột da kia.
Ta vội vàng thu thập đồ đạc, nhét Oan Hồn Cốt vào balo rồi ra cửa.
Đương nhiên trước khi xuống núi ta bắt buộc phải đi nói với Trần Chân Nhân một tiếng, không chỉ là lễ phép mà còn là nhắc nhở.
Quỷ lột da cho dù là nhắm vào ta mà đến, cũng chưa chắc đã vô hại với người của Phục Lung Sơn, ai biết nó còn có thể làm ra chuyện gì?
Cho nên bắt buộc phải tiết lộ chút tin tức cho Trần Chân Nhân trước.
Ta ngay trong đêm đi đến trước cửa phòng Trần Chân Nhân, gõ vài cái, trong nhà mới sáng đèn.
Trần Chân Nhân khoác hờ một chiếc áo ngoài bước ra, sau khi nhìn thấy ta thì rất hiếu kỳ:
“Trương thí chủ đã muộn thế này rồi, ngươi có chuyện gì sao?”
Ta điều chỉnh hô hấp, ngưng trọng nói: “Quỷ lột da đến rồi, nó muốn tới Phục Lung Sơn.”
“Xin chân nhân đừng hỏi ta là từ đâu biết được, Trương A Tứ ta đối mặt với trời xanh thề, lời nói ra tuyệt đối không có nửa câu giả dối.”
“Mục đích của thứ đó không thuần túy, xin chân nhân hãy để mọi người làm tốt công tác phòng bị.”
Ánh mắt Trần Chân Nhân khó tránh khỏi kinh ngạc.
Vài giờ trước bọn họ còn đang thảo luận về Quỷ lột da cơ mà.
Hiện tại đột nhiên Quỷ lột da kia lại sắp đến?
Chân nhân chú ý tới balo trên lưng ta: “Thí chủ muốn đi đâu?”
Ta có chút áy náy nói:
“Quỷ lột da tới đây tám phần mười là do ta dẫn tới, ta dẫn nó tới thì làm sao có thể tiếp tục ở lại Phục Lung Sơn.”
“Bây giờ ta sẽ xuống núi, hy vọng có thể dẫn dụ nó đi.”
Nói xong ta liền quay đầu bước đi.
Trần Chân Nhân vuốt chòm râu bạc trắng suy tư, đột nhiên gọi ta lại: “Trương thí chủ xin hãy đợi một chút.”
Ta dừng bước quay đầu lại: “Chân nhân còn có việc gì sao?”
“Lệ quỷ kia tới đây cũng chưa chắc đã là lỗi của thí chủ, thí chủ không cần tự trách, giả như thí chủ xác định lệ quỷ kia sẽ đến, vậy thí chủ hoàn toàn không cần phải đi. Thực ra ta có một kế.”
“Ta không cần đi?”
Tốc độ nói của Trần Chân Nhân nhanh hơn một chút: “Nếu đã biết trước lệ quỷ kia sắp đến, chúng ta có thể diễn một màn thỉnh quân nhập úng.”
Ta đoán ra được vài phần ý tứ: “Lẽ nào chân nhân muốn mượn cơ hội này trừ khử nó?”
Trần Chân Nhân: “Ta vạn vạn không ngờ tới nó lại dám đến Phục Lung Sơn, nó đã muốn tới, Phục Lung Sơn tự nhiên phải giữ nó lại.”
“Nếu không loại tà tuỵ này nói đến là đến nói đi là đi, Phục Lung Sơn ta chẳng phải là đồ trang trí sao, hơn nữa Phục Lung Sơn cùng thứ đó cũng có ân oán.”
“Phục tà vốn dĩ là trách nhiệm của Phục Lung Sơn, không trừ khử nó Phục Lung Sơn sẽ không còn tôn nghiêm, lớp da của Sùng Dương cũng đang ở trên người thứ đó.”
“Đêm nay vừa vặn thanh toán hết thảy.”
Một phen lời nói của Trần Chân Nhân dễ dàng kích thích cảm xúc của ta, trừ khử Quỷ lột da là chuyện ta nằm mơ cũng muốn làm.
Có cơ hội này đương nhiên ta cũng không muốn bỏ qua, nhưng ta càng không muốn nhìn thấy có người lại bị hại.
Ta lo âu nói: “Chân nhân, ta cho rằng chuyện này quá mức hung hiểm, vạn nhất xảy ra sai sót.”
“Ha ha, thí chủ quá coi thường Phục Lung Sơn chúng ta rồi.” Sùng Minh cười híp mắt không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở phía sau ta.
“Trước đây đã từng nói với thí chủ rồi, đừng coi thường Phục Lung Sơn.”
“Một con tà tuỵ Phục Lung Sơn làm sao có thể không đối phó được, khoan hẵng nói đến thế hệ của ta cùng sư phó Trần Chân Nhân, Phục Lung Sơn chúng ta chính là có Thiên Sư tọa trấn!”
Thiên Sư? Ta đối với danh hiệu có vẻ như chỉ xuất hiện trong phim truyền hình này cảm thấy hiếu kỳ.
Bất quá nghe ý tứ của Sùng Minh, địa vị cùng đạo pháp của Thiên Sư hẳn là nằm trên Trần Chân Nhân.
Rốt cuộc cũng là người tọa trấn Phục Lung Sơn.
Trần Chân Nhân mặc tử tế lại y phục, đồng thời dặn dò Sùng Minh:
“Đi thông báo cho tất cả mọi người, đệ tử nhập môn dưới năm năm đóng cửa không ra, đệ tử từ năm năm trở lên thức trắng đêm cảnh giới.”
“Đệ tử từ mười năm trở lên tự hành tổ đội tuần tra.”
“Thông báo cho các sư huynh khác của ngươi đóng quân ở sơn môn cùng các quan khẩu trọng yếu, ta đi thông báo cho năm vị sư bá của ngươi.”
“Thiên Sư đang bế quan, ngài ấy sẽ tự mình cảm nhận được.”
Lời vừa dứt Trần Chân Nhân đã cất bước, chỉ còn lại giọng nói tang thương cùng đạo bào phiêu dật bay lượn.
Ta hoàn toàn bị hành động của Trần Chân Nhân làm cho chấn hãn.
Rõ ràng chỉ là một câu nói của ta, Trần Chân Nhân vậy mà lại tin tưởng như thế, không tiếc kinh động tất cả mọi người trên Phục Lung Sơn.
Trần Chân Nhân vì sao lại không nghi ngờ ta?
Lẽ nào lão ngay cả lời nói thật giả cũng có thể nhìn thấu?
Quả thực ở trước mắt Trần Chân Nhân có một loại cảm giác như đang trần truồng, phảng phất như thứ gì cũng không giấu được.
Sùng Minh vỗ vỗ bả vai ta an ủi nói:
“Đừng căng thẳng, chút động tĩnh này để đối phó với con tà tuỵ kia đã là đủ nể mặt nó rồi.”
“Tà tuỵ kia không thể qua loa, bất quá nếu nó không đến thì càng tốt.”
“Có Thiên Sư ở đây, Phục Lung Sơn sẽ không xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.”
Ta thử hỏi: “Thiên Sư đối phó với tà tuỵ kia có mấy phần nắm chắc?”
Sùng Minh nhìn ta cười cười: “Mấy phần nắm chắc, ta không biết, nhưng ngươi chỉ cần biết những vị Thiên Sư kia tuổi tác còn lớn hơn cả sư phó ta.”
.
Tiếp đó toàn bộ Phục Lung Sơn đều trở nên náo nhiệt.
Từng gian phòng ốc tựa như màn sao trên bầu trời đêm lần lượt sáng lên, các đạo sĩ thân mặc bạch bào từng người tinh thần phấn chấn bước ra.
Sùng Minh dẫn theo mấy nam tử trung niên đi về phía sơn môn.
Mà ta cũng một lần nữa nhìn thấy Lưỡng Hồ Đạo Sĩ.
Lão đi đôi dép lê to bự, đạo bào xộc xệch khoác trên người.
Vừa nhìn thấy ta liền hoang mang hoảng loạn hỏi: “Quỷ đâu? Quỷ ở đâu?”
“Mẹ kiếp, Tiểu Trần Tử đột nhiên chạy tới nói với ta có quỷ sắp đến, suýt chút nữa hù chết ta.”
Ta bực tức nói: “Chắc là vẫn chưa tới, bất quá ta rất hiếu kỳ hai ngày nay ngươi chạy đi đâu rồi, không thấy bóng dáng ngươi đâu.”
“Ngươi có biết ta làm sao mà vào được đây không? Số tiền còn lại ta cảm thấy có thể khấu trừ đi một chút.”
Đạo sĩ lập tức gấp gáp: “Đừng mà, ngươi đây chẳng phải là đã biết hết thảy rồi sao?”
“Là Tiểu Trần Tử không cho ta nhúng tay vào, ta cũng hết cách a, trên Phục Lung Sơn cơ bản là lão định đoạt.”
Khóe miệng ta giật giật, cách xưng hô của đạo sĩ đối với Trần Chân Nhân thật có ý tứ a, Tiểu Trần Tử.
Càng ngày càng không hiểu nổi, đạo sĩ này phế vật như vậy, mà bất kỳ một đạo sĩ nào trên Phục Lung Sơn cũng đều giống đạo sĩ hơn lão.
Khấu trừ tiền cũng chỉ là nói ngoài miệng, ta thành thật đem số tiền còn lại chuyển qua cho lão.
Vốn dĩ là để Lưỡng Hồ Đạo Sĩ đi xuống tầng hầm thông báo cho đám người Sùng Dương.
Nhưng đạo sĩ sợ quỷ không chịu đi, cuối cùng vẫn là tìm một đạo đồng đi thông báo.
Bên trong tầng hầm.
Đạo đồng đi qua bậc thang tối tăm mịt mù xuống phía dưới.
Mấy vị lão đạo sĩ đầu cũng không ngoảnh lại.
Đạo đồng: “Căn cứ theo lời vị Trương thí chủ kia nói, đêm nay hình như sẽ có tà tuỵ tập kích, chân nhân bảo ta tới nhắc nhở các vị sư thúc.”
Một vị lão đạo sĩ trầm giọng nói: “Ừm, biết rồi.”
“Đêm nay tựa hồ sẽ chết người đấy.”
Một câu nói giống như trước kia buông xuống, nhưng lần này lại không hề bình phàm.
Mấy vị lão đạo sĩ chợt đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt hãi hùng.
Bàn tay của đạo đồng đặt ở chỗ công tắc đèn, lạch cạch.
Vào khoảnh khắc trước khi ánh sáng triệt để biến mất, bọn họ đã nhìn thấy!
Lớp da của đạo đồng kia bỗng nhiên phồng lên, phảng phất như bên trong bị bơm không khí vào.
Giây tiếp theo, một tấm da người hoàn chỉnh dần dần bong tróc.
Kẻ ở bên trong bày ra nụ cười quái dị.
Hắn chính là Bạch Y Đạo Nhân Sùng Dương!