Ta vừa mới có ý nghĩ chạy trốn khỏi Phục Lung Sơn, dẫn dụ Quỷ lột da đi.

Bàn tay của Trần Chân Nhân liền vỗ mạnh lên bả vai ta, một cỗ khí tức dương cương ấm áp truyền khắp toàn thân.

“Đi ra ngoài là trúng bẫy của nó đấy!”

“Mục tiêu lần này của nó có lẽ không phải là ngươi.”

“Chúng ta không thể biến chủ động thành bị động, sự thật người chết không cách nào thay đổi, chỉ có thể tiến thêm một bước tiếp nhận.”

Lắng nghe lời dạy bảo, ta tự véo mình một cái.

Nhắc nhở bản thân hiện tại không phải là lúc tự trách, nguy cơ vẫn chưa được giải trừ.

“Chân nhân, Quỷ lột da rất có thể sẽ giả thành bộ dáng của mấy vị đạo trưởng dưới tầng hầm.”

Trần Chân Nhân vuốt cằm: “Có khả năng, bây giờ ta sẽ thông báo cho những người khác.”

“Xem ra nó còn phiền toái hơn trong tưởng tượng.”

“Chưa từng thấy qua loại tà tuỵ nào như vậy, vậy mà lại chủ động xông vào thánh địa Phục Lung Sơn, hơn nữa còn rất quái dị.”

“Phục Lung Sơn được Thiên Tôn che chở, tà tuỵ bình thường nghe danh đã sợ mất mật, sau khi tiến vào tuyệt đối không có đường sống, Thiên Tôn cũng không thể nào đối với tà tuỵ kia khoanh tay đứng nhìn, nhưng thứ đó lại trà trộn vào trong Phục Lung Sơn, còn giết chết bốn vị sư đệ của ta.”

Ta trầm mặc một lát nói: “Da người!”

Ánh mắt Trần Chân Nhân sáng rực như đuốc: “Khoác da người hóa thành người! Quả thật là thứ tà tính.”

“Khoác da người trà trộn vào Phục Lung Sơn, thậm chí có thể qua mặt được Thiên Tôn, nó khoác lên da người thì cũng giống như người thường, khoác lên lớp da của Sùng Dương nó gần như chính là Sùng Dương.”

“Mục đích của nó không đơn giản, tuyệt đối không thể để nó sống sót rời khỏi Phục Lung Sơn!”

Trần Chân Nhân bước ra khỏi đại trận, mười mấy đạo sĩ xung quanh cũng đột nhiên đứng dậy.

Lưỡng Hồ Đạo Sĩ hoảng hốt luống cuống: “Tiểu Trần Tử các ngươi muốn làm gì?”

“Các ngươi đi rồi, chúng ta phải làm sao.”

Trần Chân Nhân chắp hai tay sau lưng, giống như đã hạ quyết tâm nào đó.

Trong lời nói càng mang theo sự kiên nghị cùng nộ hỏa muốn báo thù cho bốn vị lão đạo sĩ kia.

“Không thể để thứ đó tiếp tục làm xằng làm bậy ở Phục Lung Sơn nữa.”

“Lập đàn tác pháp tìm nó!”

Mười mấy đạo sĩ đột nhiên đứng dậy vây thành một vòng tròn.

Một đạo đồng bưng tới một cái chậu đồng đặt ở giữa bọn họ.

Ta cùng đạo sĩ cũng vây qua xem, chủ yếu là ở bên cạnh Trần Chân Nhân tương đối an toàn.

Trong chậu đồng chứa khoảng nửa chậu nước, mười mấy đạo sĩ mỗi người bấm một pháp ấn, trong miệng lẩm bẩm niệm chú ngữ gì đó.

Trần Chân Nhân tay cầm một thanh gỗ hình chữ nhật, trên thanh gỗ điêu khắc vạch chia độ, còn có một số hoa văn hình hồ lô.

Thanh gỗ nhẹ nhàng gõ vào thành chậu.

Đột nhiên mặt nước tĩnh lặng nổi lên một tia gợn sóng, rõ ràng hiện tại không có gió.

Chút gợn sóng yếu ớt này giống như lính gác đi đầu, từng vòng từng vòng sóng nước tựa như vòng tuổi trên mặt cắt của cự thụ nhộn nhạo lan tỏa ra.

Những đợt sóng nhỏ liên tục đánh vào thành chậu, vài giọt nước bắn tung tóe lên sàn nhà.

Trần Chân Nhân ném một chiếc lá cây tàn khuyết vào trong chậu.

Lá cây rơi xuống nước sinh ra một loại hiện tượng kỳ diệu, mặt nước đang gợn sóng nhấp nhô cứ thế bị áp chế bình tĩnh lại, chỉ trong khoảnh khắc lá cây rơi xuống kia.

Chiếc lá trên mặt nước hơi xoay tròn từ từ chìm sâu vào trong nước, nhưng trong cõi u minh nó lại trôi về một hướng.

Trần Chân Nhân liếc nhìn chậu nước quả quyết nói: “Nó vẫn còn ở dưới tầng hầm!”

Mười mấy đạo sĩ đưa mắt nhìn nhau lập tức đứng dậy, Trần Chân Nhân liếc nhìn hai người chúng ta một cái cũng cất bước:

“Các ngươi đi theo bên cạnh ta.”

“Các ngươi không thể đi lẻ loi.”

Lưỡng Hồ Đạo Sĩ rụt rè sợ hãi: “Hay là ta vẫn nên trốn ở bên trận pháp này đi.”

Trần Chân Nhân thở dài nói: “Trận pháp này ngươi còn không biết sao? Vốn dĩ là để ngăn cản nó.”

“Nhưng chúng ta đã đoán sai mục đích của nó, ở lại trong trận pháp đó chính là ngồi chờ chết.”

“Tuyệt đối không thể để nó làm bị thương bất kỳ một đồ chúng nào nữa.”

Trần Chân Nhân đều đã nói như vậy, Lưỡng Hồ Đạo Sĩ tự mình cũng không dám ở lại chỗ cũ nữa, vội vàng đuổi theo Trần Chân Nhân.

Trần Chân Nhân lại bảo các đệ tử ở sơn môn lui về phòng thủ trên quảng trường, bảo đảm không có người nào đi lẻ.

Một đoàn người chúng ta chạy tới phía tầng hầm.

Do Trần Chân Nhân dẫn đội, còn có mười mấy danh tông sư khác.

Đội hình này gần như là ngoại trừ Thiên Sư trong miệng Sùng Minh ra, đại bộ phận chủ lực đều dốc toàn bộ lực lượng xuất động.

Nếu như thế này mà còn lật xe thì chỉ có thể coi là Quỷ lột da quá lợi hại.

Chúng ta đi tới miếu thờ cúng, thần tượng được thờ cúng rất cao lớn, vào ban đêm căn bản không nhìn rõ toàn mạo.

Mà lối vào tầng hầm đã bị mở ra.

Một thông đạo u sâu không thấy đáy cứ như vậy hiện ra trước mắt mọi người.

Sắc mặt Trần Chân Nhân ngưng trọng: “Bắt đầu đi.”

“Ừm.” Mười mấy đạo sĩ đi tới gần lối vào đột nhiên ngồi xuống.

Thình lình đem lối vào vây quanh lại.

Lưỡng Hồ Đạo Sĩ mờ mịt: “Tiểu Trần Tử, ngươi không phải muốn trừ khử nó sao?”

“Sao lại không đi vào?”

Thân hình Trần Chân Nhân chắn ở cửa miếu thờ, đạm nhiên nói: “Nếu như đi vào chẳng phải là trúng kế của nó sao?”

“Một con quỷ mười bảy năm trước đã có thể không tốn chút sức lực lột da Sùng Dương, mười bảy năm sau lại giết chết bốn vị sư đệ, ngươi cho rằng chúng ta sẽ dễ dàng truy tung được nó như vậy sao?”

“Nó giết người nhưng vẫn còn ở trong tầng hầm miếu thờ, lại dễ như trở bàn tay để ta truy tung được, rất rõ ràng là muốn dẫn dụ những kẻ đang phẫn nộ như chúng ta đi vào.”

“Một khi tiến vào liền triệt để chui vào tròng.”

“Bốn vị sư đệ kia của ta bản lĩnh không yếu, nửa đời người hàng phục tà tuỵ vô số, nghĩ đến nhất định là thứ đó đã dùng quỷ kế gì đó giết chết bọn họ.”

“Nó dùng kế, chúng ta tương kế tựu kế.”

Ta nhìn lối vào, không khỏi khâm phục sự cơ trí của Trần Chân Nhân, quả nhiên gừng càng già càng cay.

Chỗ nào cũng lấy cẩn thận làm đầu, cho dù là phẫn nộ đến đâu cũng sẽ không hành động theo cảm tính.

Một danh đạo đồng bưng tới một số đồ vật.

Trần Chân Nhân ném cho ta một thanh đoản đao: “Trước tiên dùng để phòng thân đi, lát nữa không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu.”

Còn Lưỡng Hồ Đạo Sĩ thì đã sớm không biết từ đâu móc ra một thanh chủy thủ được bọc bằng phù lục.

Trên người Trần Chân Nhân chỉ cõng một thanh mộc kiếm cổ phác sau lưng.

Mộc kiếm rất phù hợp với thân phận đạo sĩ, hiệu quả thì chưa biết được.

Nhưng ở trong tay Trần Chân Nhân cho dù là mộc kiếm cũng hẳn là sẽ không tầm thường.

Ta nói tiếng cảm tạ rồi nhận lấy, so với đoản đao thì Oan Hồn Cốt vẫn thuận tay hơn một chút.

Đoản đao cũng có thể cất giữ trước, vạn nhất dùng đến thì sao.

Sự chuẩn bị của Trần Chân Nhân vẫn chưa xong.

Lão bưng tới một cái bát ngọc, trong bát tựa hồ chỉ là nước bình thường.

Dùng một tấm mộc bài nhúng nước in lên mi tâm của ta cùng Lưỡng Hồ Đạo Sĩ.

“Trương thí chủ trước đó từng nói tà tuỵ kia có thể sử dụng người giấy, người giấy vốn là một loại đạo pháp của Phục Lung Sơn, Sùng Dương am hiểu thuật này nhất, trước đây hắn nhiều lần dùng người giấy mê hoặc ngươi.”

“Hiện tại dùng nước cam lộ cộng thêm pháp lệnh có thể giúp ngươi nhìn thấu thuật người giấy, không bị mê hoặc nữa, đương nhiên chướng nhãn pháp của một số tiểu quỷ cũng có thể nhìn thấu.”

Ta không dám chạm vào vệt nước sắp biến mất trên trán, vốn dĩ bản thân lo lắng Quỷ lột da lại dùng người giấy tới làm loạn, xem ra bản thân đã nghĩ nhiều rồi.

Thuật người giấy là sở trường của Sùng Dương đạo trưởng, Phục Lung Sơn đương nhiên có biện pháp ứng phó.

Chúng ta cùng Lưỡng Hồ Đạo Sĩ cần nước cam lộ và pháp lệnh, nhưng đám người Trần Chân Nhân căn bản không cần mượn dùng những thứ này.

Trần Chân Nhân cũng không chuẩn bị chờ nó đi ra, mà là muốn ép nó đi ra.

Bọn họ cắm từng hàng cờ nhỏ màu đỏ trắng xung quanh lối vào, sau đó lại lấy ra một loại chuông.

Phần đầu có hình đinh ba, phần đuôi là chuông đồng, thanh nối bằng đồng ở giữa vừa vặn đủ một bàn tay nắm lấy.

Trong tay Trần Chân Nhân cũng có một chiếc đạo linh màu vàng, kiểu dáng tinh xảo hơn của bọn họ một chút.