Lưỡng Hồ Đạo Sĩ nhìn thấy bốn người này.
Không khỏi cảm xúc kích động, vui mừng khôn xiết: “Sư đệ, các đệ vẫn còn sống!”
Đạo sĩ mù một mắt đã không còn khả năng phản kháng, lão vẫn gắt gao túm lấy góc áo của đạo sĩ đầu trọc hướng về phía Trần Chân Nhân hét lên:
“Sư huynh, nó là tà tuỵ, nó đã khoác da của đệ, mau giết nó!”
Trần Chân Nhân lùi lại vài bước đem lối ra của miếu thờ chặn lại.
Đồng thời mười mấy đạo sĩ cũng tản ra đem bốn danh đạo sĩ từ dưới tầng hầm đi lên này vây lại.
Ánh mắt bọn họ phức tạp, vừa vì bốn vị lão đạo sĩ dưới tầng hầm vẫn còn sống mà may mắn, lại vừa vì một màn trước mắt này mà đau đầu.
Quỷ lột da đã trà trộn vào trong bốn người bọn họ!
Lưỡng Hồ Đạo Sĩ vò đầu bứt tai, khó hiểu kêu lên: “Chuyện này rốt cuộc là sao?”
“Vì sao các sư đệ đều đang nội chiến?”
“Rốt cuộc ai là ai.”
Trần Chân Nhân nhíu chặt mày, trầm giọng nói: “Đừng hành động thiếu suy nghĩ, các sư đệ các đệ cũng đứng yên tại chỗ.”
“Lý sư đệ có thể xin đệ nói rõ tình huống một chút không?”
Danh đạo sĩ đầu trọc kia đưa ra phản hồi: “Túi da của chúng ta bị đánh tráo rồi, đạo đồng báo cáo tin tức cho chúng ta kia là Sùng Dương khoác da của đạo đồng.”
“Nó đi vào sau đó lập tức liền tắt đèn, bốn người chúng ta nhất thời trở tay không kịp vội vàng dùng đạo pháp đối phó, nhưng đạo thuật đối với thứ đó vậy mà lại không có tác dụng.”
“Chúng ta không ngờ tới đạo thuật sẽ mất đi hiệu lực, sau đó cũng không biết nó đã làm gì khiến chúng ta đều hôn mê bất tỉnh.”
“Đợi khi chúng ta tỉnh lại bên trong tầng hầm ngoại trừ năm người chúng ta ra, còn có thêm một lớp da của đạo đồng cùng với một huyết thi không có da.”
“Chúng ta ban đầu tưởng Sùng Dương là tà tuỵ, nhưng sau khi giao thủ mới phát giác Sùng Dương là Sùng Dương thật, da của hắn đã được phụng hoàn.”
“Càng đáng hận hơn là túi da của chúng ta bị nó động tay động chân, ta hiện tại đang ở trong túi da của Vương sư đệ, mà túi da của ta lại bị một tên tự xưng là Vương sư đệ chiếm cứ.”
“Từ phản ứng của hắn ta có thể quả quyết hắn không phải là người.”
“Túi da của Lâm sư đệ cùng Vu sư đệ cũng xuất hiện sai sót, tóm lại tà tuỵ kia đang ở trong bốn người chúng ta!”
Đạo sĩ mù một mắt trong mắt tràn đầy tơ máu, lão gân cổ lên rống to:
“Trần sư ca đừng tin hắn!”
“Hắn mới là tà tuỵ cướp đoạt túi da của đệ!”
Ta khom lưng dùng cốt bổng khắc họa trên mặt đất.
Nghe ý tứ của bọn họ là:
Trong túi da của đạo sĩ béo là đạo sĩ gầy, mà trong túi da của đạo sĩ gầy là đạo sĩ béo.
Trong túi da của đạo sĩ đầu trọc là đạo sĩ mù một mắt, trong túi da của đạo sĩ mù một mắt là đạo sĩ đầu trọc.
Mồ hôi lạnh không khỏi rịn ra.
Quỷ lột da đã đem túi da của bọn họ hoán đổi cho nhau đồng thời trà trộn vào trong đó!
Da của bọn họ đều không phải là của chính mình, trong bốn người có một kẻ không phải là người.
Vì sao bọn họ lại nghi kỵ lẫn nhau thành ra như vậy?
Bọn họ không phải là sư huynh đệ chung sống mấy chục năm sao? Vì sao bọn họ không nhìn ra đối phương?
Ngược lại từng người đều nghi ngờ đối phương là tà tuỵ.
Lẽ nào là do lớp da bị hoán đổi sao?
Đồng tử Trần Chân Nhân lay động, đôi mắt tang thương phiếm lệ, bi mẫn nói: “Càng là quen thuộc, sự nghi kỵ tương ứng sẽ càng nghiêm trọng.”
Mộc kiếm trong tay lão xoay ra một đóa kiếm hoa, đâm thật sâu vào mặt đất.
Nộ hỏa giấu kín của lão cuồn cuộn trào dâng, không cách nào đè nén được nữa:
“Bất luận ngươi giả thành ai, ngươi chung quy vẫn là đồ giả mạo.”
“Phục Lung Sơn vĩnh viễn không phải là nơi loại tà tuỵ như ngươi có thể đến!”
Đạo sĩ béo nhân lúc người khác không chú ý vung phất trần trói chặt cổ đạo sĩ gầy.
“Tà tuỵ đi chết đi!”
Đạo sĩ gầy ánh mắt hung lệ, một tấm phù lục bị lão dán lên phất trần.
Tay bấm pháp ấn. Phất trần đột nhiên bị lửa thiêu đốt.
Sau khi thoát khốn lão hét lớn một tiếng: “Ngươi rốt cuộc không giấu được nữa rồi!”
Lập tức bước dài một bước tay cầm một tấm Ngũ Lôi Phá Sát dán tới.
“Ngươi mới là tà tuỵ!” Đạo sĩ béo né tránh vung nửa đoạn phất trần quất lên ngực đạo sĩ gầy, đem lão quất bay xa hơn một mét.
Đạo sĩ mù một mắt bị đạo sĩ đầu trọc kéo lê làm một cú cá chép lộn mình bật dậy.
Một tờ giấy giấu trong tay áo bị lão vung ra, hai ngón tay kẹp lấy vuốt một cái, giấy hóa thành đao.
Đạo sĩ đầu trọc khiếp sợ: “Hóa giấy thành đao? Ngươi ngay cả đạo thuật của Phục Lung Sơn cũng có thể dùng?”
Lão vội vàng lộn người may mắn né qua, từ trên bàn thờ rút ra một tờ giấy vàng.
Gấp đôi xé một cái ngay sau đó giũ một cái, một thanh đao giấy vàng cũng được lão tạo ra.
Bốn vị lão đạo sĩ lao vào đánh nhau.
Lúc này Trần Chân Nhân đột nhiên động thủ.
Lão xách mộc kiếm lướt ra, thân hình cực nhanh.
Một kiếm đâm vào giữa đạo sĩ béo và gầy, đem hai người tạm thời tách ra.
Đồng thời bước chân vặn vẹo vài cái, hướng về phía đạo sĩ đầu trọc và đạo sĩ mù một mắt lắc đạo linh.
Đinh linh. Đao giấy trong tay hai người bỗng nhiên mềm nhũn.
“Đều dừng tay lại đi.”
.
Do Trần Chân Nhân nhúng tay vào, khiến cho tràng diện hỗn loạn tạm thời bình ổn.
Bốn vị lão đạo sĩ bốn mắt nhìn nhau, mà bốn phía là vòng vây của đám đạo sĩ Trần Chân Nhân.
Trần Chân Nhân tư duy rõ ràng nói:
“Phàm là đồ giả nhất định sẽ có sơ hở, nếu thứ đó đang ở trong bốn người các đệ, chỉ cần tìm ra nó là được.”
“Lẽ nào trên Phục Lung Sơn ngươi còn có thể giấu được sao?”
“Canh giữ nơi này, không cho phép bất kỳ kẻ nào tiến vào, cũng không cho phép bất kỳ kẻ nào đi ra!”
“Rõ.” Mười mấy danh đạo sĩ đều tự cầm pháp khí tản ra.
Nhưng vừa vặn đem ta, Lưỡng Hồ Đạo Sĩ, Trần Chân Nhân, cùng bốn vị lão đạo sĩ kia đều bao vây ở bên trong.
Trần Chân Nhân đi tới trước mặt bốn vị lão đạo sĩ.
Đạo sĩ béo vẫn đang hùng hồn lý lẽ: “Trần sư ca lẽ nào huynh nghi ngờ đệ?”
“Huynh quên chuyện năm năm trước chúng ta cùng nhau xuống núi hàng phục tà tuỵ rồi sao? Năm đó đệ chỉ suýt chút nữa là hoàn tục rồi.”
Đạo sĩ gầy: “Trần sư ca huynh nhất định phải tin đệ, đệ là người nhập môn cuối cùng, huynh hẳn là rõ ràng.”
Đạo sĩ đầu trọc vẫn như cũ thù địch nhìn đạo sĩ mù một mắt kia: “Sư ca huynh không nên cản đệ, đệ bắt buộc phải đem thứ khoác da của đệ này tiêu diệt để báo thù cho Vương sư đệ!”
Đạo sĩ mù một mắt xuy tiếu: “Báo thù cho đệ? Từ sau khi tỉnh lại huynh luôn muốn giết đệ, còn nghĩ ra loại cớ này? Có bản lĩnh thì thử xem.”
“Lý sư huynh há lại là loại tà tuỵ như ngươi có thể giả mạo.”