Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hai bệnh án này cũng giống như những bệnh án khác, đều không ghi chép tên họ hay lai lịch của bệnh nhân, cũng chẳng có ngày tháng cụ thể, nhưng vẫn có thể từ một vài chi tiết nhỏ mà suy luận ra chút ít manh mối.
Theo ghi chép trong bệnh án, người đàn ông trưởng thành kia ở độ tuổi "bất hoặc thượng hạ", tức là khoảng bốn mươi tuổi. Điểm này hơi khác so với những bệnh án trước đó, vốn thường ghi rõ tuổi tác cụ thể, nhưng trường hợp này thì không, "bất hoặc thượng hạ" là một khái niệm rất mơ hồ.
Đối với Trung y mà nói, tuổi tác cụ thể của bệnh nhân có ảnh hưởng rất lớn đến việc chẩn đoán và bốc thuốc. Nếu có thể biết chính xác tuổi của bệnh nhân, sư phụ tuyệt đối sẽ không dùng cách nói mập mờ này. Có thể thấy, lúc đó sư phụ cũng không thể xác định được tuổi tác cụ thể của đối phương.
Ngoài ra, bệnh án còn ghi chép rằng người đàn ông này "nói nhiều ắt loạn, máu tươi liền trào ra miệng mũi". Câu này có nghĩa là chỉ cần người này nói hơi nhiều hoặc tốc độ nói quá nhanh là sẽ bị nôn máu. Điều này chứng tỏ lúc bấy giờ người đàn ông vẫn có thể nói chuyện. Đã có thể nói chuyện, tại sao sư phụ lại không xác định được tuổi tác của y?
Về triệu chứng của người này, sư phụ ghi lại là: "Ho liên tục nôn ra máu, hơi thở ngắn và gấp gáp, khuôn mặt phù nề, tay chân tê dại, thường xuyên giật tóc dài để chống lại cơn đau đầu dữ dội".
Sư phụ là người thuộc thế hệ trước, cách ghi chép bệnh án dùng từ khá giản lược. Tuy nhiên, Ngô Trung Nguyên đã đi theo sư phụ nhiều năm nên rất quen thuộc với thói quen này. Cậu nhạy bén nhận ra một manh mối khác từ đoạn văn trên: người đàn ông này khi đau đầu không nhịn được sẽ tự giật tóc mình, mà lại là tóc dài. Đây là điểm mà trước đó cậu đã bỏ qua. Nhớ lại cẩn thận, bộ hài cốt trong quan tài hôm đó quả thực có mái tóc dài.
Đối với căn bệnh của người này, sư phụ đã dùng phương pháp loại trừ. Đầu tiên là loại trừ chứng ho thông thường, sau đó loại trừ bệnh hen suyễn và bệnh thở dốc, vì khi người này nằm phẳng thì bệnh tình không hề nặng thêm. Tiếp đó, ông cũng loại trừ bệnh lao, căn cứ vào việc người này không hề gầy gò.
Cuối cùng, sư phụ kết luận người này mắc ác tật ở phổi, hay chính là ung thư phổi theo cách gọi ngày nay.
Đơn thuốc được dùng gồm có: Hoàng kỳ sống, Bạch truật sống, Hạnh nhân khô, Tử uyển, Đông hoa, Địa long, Ma hoàng và Cam thảo sống. Sau khi uống thuốc và theo dõi, phát hiện bệnh tình có chút khởi sắc.
Ngày thứ hai tiếp tục uống, "nhịp thở hơi bình ổn, nhưng ho ra máu vẫn như cũ".
Sư phụ tổng cộng đã dùng ba thang thuốc. Có thể thấy sau khi gặp sư phụ, người này đã được điều trị trong ba ngày. Bệnh án có ghi: "Gặp giờ Thìn giờ Hợi, bệnh trạng giảm nhẹ. Gặp giờ Thân giờ Dần, bệnh trạng tăng nặng". Điều này cũng cho thấy trong thời gian chữa bệnh, sư phụ luôn ở bên cạnh người này, nếu không thì chẳng thể nào quan sát tỉ mỉ đến thế.
Kết quả điều trị cuối cùng không được sư phụ ghi lại, nhưng dựa trên việc ba thang thuốc này liên tục được gia giảm loại dược liệu và liều lượng, có thể thấy cuối cùng sư phụ cũng không tìm ra phương pháp chữa trị hữu hiệu.
Tiếp theo là ghi chép về đứa trẻ tám tháng tuổi kia. Nếu không có gì bất ngờ, đứa trẻ tám tháng tuổi đó chính là cậu. Về tuổi tác của trẻ sơ sinh, sư phụ ghi là "độ chừng tám tháng tuổi dựa trên răng". Nghĩa là sư phụ căn cứ vào việc cậu vừa mới mọc răng để phán đoán tuổi tác, chứ không phải nghe được từ miệng người đàn ông kia.
Nếu người đàn ông này có thể mở miệng nói chuyện, lại ở cùng sư phụ suốt ba ngày, tại sao hai bên không hề giao tiếp? Chẳng lẽ người đàn ông này là một kẻ điên?
Nghĩ kỹ lại thì khả năng này không lớn, bởi nếu là người điên, sư phụ nhất định sẽ ghi chú lại trong bệnh án.
Triệu chứng của cậu rất giống với người đàn ông kia, chỉ là không nghiêm trọng bằng. Về việc cậu rốt cuộc mắc bệnh gì, sư phụ không viết rõ, chỉ ghi lại tên và liều lượng của các loại thảo dược dùng để bình phổi giảm ho.
Qua điểm này có thể thấy năm đó sư phụ cũng rất nghi hoặc. Bởi vì cậu và người đàn ông kia có triệu chứng giống hệt nhau, mà chẩn đoán của sư phụ cho người đàn ông là ung thư phổi, nhưng ung thư thì không lây nhiễm. Nói cách khác, sư phụ sau này rất có thể cũng nhận ra chẩn đoán của mình đối với người đàn ông chưa chắc đã chính xác.
Xem kỹ hai bản ghi chép bệnh án này, Ngô Trung Nguyên càng thêm thắc mắc. Những manh mối bóc tách được từ bệnh án vô cùng rời rạc. Thứ nhất, năm đó cậu xuất hiện cùng với người đàn ông trong quan tài kia.
Thứ hai, khi đó cậu mới chỉ được tám tháng tuổi.
Manh mối hữu ích thứ ba là người đàn ông này sau khi gặp sư phụ đã sống thêm được ba ngày, có thể nói chuyện nhưng lại không giao tiếp với sư phụ.
Thứ tư là người đàn ông đó và cậu lúc bấy giờ đều mắc cùng một loại bệnh.
Còn nữa, người đàn ông này khi gặp sư phụ là có mặc quần áo, vì trong bệnh án của cậu có một câu: "Trên vạt áo đọng lại hai vết máu, hẳn là di chứng của hai lần nôn mửa". Đã có vạt áo thì tự nhiên là có quần áo.
Nếu người đàn ông lúc đó có mặc đồ, tại sao sau khi chết lại được chôn cất trong tình trạng khỏa thân? Chẳng lẽ sư phụ lo lắng đó là bệnh truyền nhiễm nên đã đem quần áo của y đi đốt rồi?
Nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy không đúng, vì đốt hay chôn cũng chẳng khác gì nhau, hơn nữa việc để người ta trần truồng hạ táng là sự bất kính đối với người quá cố.
Ký túc xá rất yên tĩnh, Ngô Trung Nguyên nỗ lực sắp xếp lại vô số manh mối trong đầu. Nhưng những manh mối này không chỉ rời rạc mà còn rất quái dị, đầy rẫy những điểm nghi vấn. Sư phụ trong bệnh án không hề nhắc đến việc tướng mạo người đàn ông này có gì bất thường, điều này cũng không hợp lẽ thường. Bởi vì nếu sư phụ biết người này có một cái mỏ chim, thì không đời nào lại coi y như người bình thường để chẩn đoán.
Hơn nữa, sư phụ tuy là đạo sĩ nhưng lá gan không lớn, nếu người này mọc ra cái mỏ chim thì chắc chắn đã dọa ông khiếp vía rồi.
Đáng tiếc sư phụ không có thói quen viết nhật ký, hiện giờ trong tay chỉ có bệnh án chứ không phải nhật ký, manh mối thiếu hụt rời rạc, rất khó để xâu chuỗi lại với nhau.
Cảm giác bị che mắt thật chẳng dễ chịu chút nào, càng nghĩ không ra thì Ngô Trung Nguyên càng thêm thắc mắc, càng thắc mắc lại càng nôn nóng muốn tìm kiếm sự thật. Ngặt nỗi manh mối không đủ, dù cậu có vắt óc suy nghĩ cũng không thể tìm ra một đáp án hợp lý.
Suy nghĩ rất tốn sức, tập trung suy nghĩ lại càng mệt hơn, chẳng mấy chốc Ngô Trung Nguyên đã mệt mỏi rã rời, đầu óc mơ màng muốn đi ngủ.
Đi ngủ thì phải cởi quần áo, cậu lờ đờ ngồi dậy cởi cúc áo, ngay lúc này, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu. Quần áo, quần áo! Trong bệnh án của sư phụ tuy không ghi rõ lúc đó cậu mặc quần áo gì, nhưng lại có một câu: "Tã lót có dị hương, hẳn là hương đàn hương an thần".
Cậu không nhớ chiếc tã lót của mình trông như thế nào, cũng chưa từng nghe sư phụ nhắc đến, nhưng có một điểm cậu vẫn luôn có ấn tượng, đó là trên màn của cậu và sư huynh có vài miếng vá màu tím, những miếng vá đó tỏa ra hương thơm có thể xua muổi.
Màn của sư huynh vài năm trước đã được y mang lên mỏ, ước chừng là đã vứt đi từ lâu. Cậu đi học đại học thì không thể mang theo chiếc màn đầy mảnh vá, cho nên chiếc màn dùng trước đó vẫn còn để ở nhà.
Những miếng vá trên màn chính là một phần của chiếc tã lót năm xưa, đây cũng là một manh mối cực kỳ quan trọng.
Nghĩ đến đây, trong lòng cậu vui mừng khôn xiết, nhưng niềm vui ấy nhanh chóng biến thành nỗi lo âu. Cậu chợt nhớ ra ngôi nhà của mình đã bị dỡ bỏ, chuyện này cũng đã qua bảy tám ngày rồi, đống đổ nát có lẽ đã bị người ta dọn đi mất.
Nghĩ vậy, Ngô Trung Nguyên đâu còn tâm trí nào mà ngủ tiếp, cũng chẳng đợi nổi đến sáng, cậu vội vàng xỏ giày lao xuống lầu.
Lúc này đêm đã về khuya, cậu cũng không đi cổng chính mà trực tiếp vượt tường ở phía tây, thi triển khinh công phóng như bay về phía nam.
Chạy được vài dặm, cậu bỗng sực nhớ ra một chuyện: "Hỏng rồi, giờ chỗ nào cũng có camera giám sát, mình chạy nhanh thế này ngộ nhỡ bị quay lại thì thật khó giải thích."
Hiện tại trong người đã có tiền nhưng cậu vẫn không nỡ tiêu xài, thế là lại đứng ở ngã tư chờ quá giang xe. Suốt dọc đường đi, lòng cậu cứ thấp thỏm không yên, mãi đến khi tới chân núi, nhìn thấy đống đổ nát kia mới thở phào nhẹ nhõm.
Người luyện võ phải luyện khí, người luyện khí có thể nhìn rõ mọi vật trong đêm tối, nên cậu cũng chẳng cần đèn đuốc mà trực tiếp lục lọi trong đống gạch vụn. May mắn thay, chiếc màn vẫn còn đó, hai miếng vá cũng vẫn còn. Cậu xé chúng ra, đưa lên mũi ngửi thử, đúng là mùi đàn hương, chỉ là do đã qua nhiều năm nên hương thơm không còn nồng đậm như trước.
Lúc quay về, cậu đi xe khách và mang theo ba túi mơ. Sau khi lên xe, cậu đưa cho tài xế một túi trước. Hôm trước cậu bị ngất trên xe, chính người này đã đưa cậu vào bệnh viện.
Đến huyện lỵ, cậu gọi điện cho Lâm Thanh Minh định đưa mơ cho y ăn, nhưng y không có ở đây mà đã cùng ông chủ đi công tác ở Kinh Thành rồi.
Cúp máy, cậu lại đến xưởng làm thuê tìm Hoàng Bình, đưa cho cô một túi mơ.
Vì Lâm Thanh Minh không có ở đây nên dư ra một túi, suy nghĩ một lát, cậu quyết định đến bệnh viện tìm Viện trưởng Vương. Lần trước người ta không thu viện phí, còn phái xe đưa cậu về, nên cũng cần phải đến cảm ơn một tiếng.
Viện trưởng Vương không ngờ Ngô Trung Nguyên lại chủ động tìm mình nên tỏ ra khá bất ngờ. Ông lịch sự tiễn vị khách đang tiếp đón đi rồi nhiệt tình mời cậu vào trong.
Đôi khi, điều người ta coi trọng chỉ là một thái độ. Viện trưởng Vương hạng quà cáp gì mà chưa từng thấy qua, nhưng khi thấy Ngô Trung Nguyên mang mơ đến tặng, ông vẫn vô cùng vui vẻ. Điều này chứng tỏ chàng trai trẻ này là người hiểu lễ nghĩa, biết ơn biết báo.
Không đợi Ngô Trung Nguyên lên tiếng, Viện trưởng Vương đã chủ động nhắc đến chuyện xét nghiệm máu. Việc này tạm thời vẫn chưa có tiến triển gì thêm. Để tránh ảnh hưởng đến cuộc sống của Ngô Trung Nguyên, Viện trưởng Vương không tiến hành xét nghiệm chi tiết ở trong nước mà nhờ một người bạn học ở nước ngoài mang một ít mẫu máu đi xét nghiệm, hiện vẫn chưa có phản hồi.
Tuy nhiên, về hình xăm trên người Ngô Trung Nguyên thì đã có tiến triển. Hình xăm đầu rồng trên người cậu có sự khác biệt rất lớn so với hình rồng thường thấy thời cận đại, không có hình mẫu nào tương tự. Nhưng một người bạn học giả của Viện trưởng Vương lại từng nhìn thấy họa tiết rồng gần giống như vậy.
Viện trưởng Vương lấy điện thoại ra, mở album ảnh rồi đưa cho Ngô Trung Nguyên: "Cậu tự xem đi, lật về phía sau, có mấy tấm đấy."
Ngô Trung Nguyên nhận lấy điện thoại, xem xét kỹ từng tấm một. Trong ảnh là một món đồ đồng cổ mà cậu không gọi được tên, trên đó đúc một con rồng hoàn chỉnh. Nhìn kỹ đầu rồng, quả thực có nét tương đồng với hình xăm của mình, nhưng cũng không hoàn toàn giống hệt.
"Đây là một chiếc bình đồng tế lễ từ thời nhà Thương." Viện trưởng Vương giải thích.
Ngô Trung Nguyên trả lại điện thoại cho Viện trưởng Vương: "Có chút giống, nhưng râu rồng và sừng rồng hơi khác một chút, cả mắt cũng không giống lắm. Con rồng trên này có đôi mắt to hơn của cháu."
"Cậu nói đúng." Viện trưởng Vương gật đầu. "Tôi cũng đã đối chiếu kỹ, đúng là có sai biệt, nhưng nhìn tổng thể thì vẫn rất giống. Để không làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của cậu, tôi cũng không tiện mở rộng phạm vi người biết chuyện, vì vậy hiện tại không thể xác minh trên diện rộng, trong thời gian ngắn chưa thể khẳng định được trong hai họa tiết này, cái nào có niên đại lâu đời hơn."
"Cảm ơn bác, Viện trưởng Vương." Ngô Trung Nguyên nói.
Viện trưởng Vương xua tay: "Thi xong rồi chứ, làm bài tốt không?"
"Cũng ổn ạ." Ngô Trung Nguyên đáp.
Viện trưởng Vương biết rõ hoàn cảnh của Ngô Trung Nguyên nên chủ động đề nghị: "Nếu không có dự định gì khác, hay là cậu đến bệnh viện làm công việc tạm thời mấy ngày đi, coi như tiếp xúc sớm với xã hội."
"Cháu cảm ơn Viện trưởng ạ." Ngô Trung Nguyên đứng dậy cảm ơn.
Viện trưởng Vương ra hiệu cho cậu ngồi xuống: "Cậu thích làm việc gì?"
"Chỉ cần không phải trực đêm ở nhà xác thì việc gì cháu cũng làm được ạ." Ngô Trung Nguyên cười nói.
"Ha ha ha!" Viện trưởng Vương cười lớn. "Nhà xác của bệnh viện đều được khóa kỹ cả, chẳng cần người trực đêm đâu. Thế này đi, sắp xếp cho cậu làm công việc điều phối bãi đậu xe nhé."
Ngô Trung Nguyên chỉ biết một lần nữa gửi lời cảm ơn.
Viện trưởng Vương nhấc điện thoại trên bàn lên, quay số nội bộ: "Cậu có chỗ ở chưa?"
"Cháu vẫn đang ở ký túc xá trường." Ngô Trung Nguyên trả lời.
"Trường học cách đây xa quá, chuyển qua đây đi, tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho cậu." Nói đến đây, đầu dây bên kia đã kết nối, Viện trưởng Vương ngắn gọn trao đổi vài câu rồi gác máy, bảo Ngô Trung Nguyên: "Cậu lên tầng tám tìm Trưởng phòng Cao, ông ấy sẽ sắp xếp cho cậu."
Ngô Trung Nguyên cảm ơn rồi đứng dậy, hơi do dự một chút rồi mới bước ra ngoài.
"Còn chuyện gì nữa sao?" Viện trưởng Vương hỏi.
Ngô Trung Nguyên dừng bước quay người lại: "Viện trưởng Vương, cháu có thứ này, bác có thể tìm người giúp cháu xét nghiệm một chút được không?"
"Cái gì thế?" Viện trưởng Vương hỏi lại.
Ngô Trung Nguyên quay lại bàn, lấy ra một miếng vá: "Cái này ạ."
Viện trưởng Vương nhận lấy miếng vá quan sát kỹ: "Đồ dệt thì bệnh viện không xét nghiệm được. Đây là thứ gì, ở đâu ra vậy?"
"Đây là mảnh vải trên chiếc tã lót bọc cháu lúc nhỏ ạ." Ngô Trung Nguyên nói.
Viện trưởng Vương vừa nghe xong liền bật dậy: "Đi đi đi, tôi đưa cậu đi tìm chỗ xét nghiệm."
"Không sao đâu ạ, bác cứ bận việc của bác đi, cháu không vội đâu." Ngô Trung Nguyên hơi ngại.
"Cậu không vội nhưng tôi vội, mấy ngày nay tôi có ngủ ngon được đâu." Viện trưởng Vương kéo cửa đi ra ngoài.
Đi ngang qua tầng tám, Viện trưởng Vương đích thân dặn dò Trưởng phòng Cao vài câu, sau đó dẫn Ngô Trung Nguyên xuống lầu lên xe, bảo tài xế: "Đến Viện nghiên cứu Thực vật."
Sau khi xe khởi hành, Ngô Trung Nguyên lại hỏi: "Viện trưởng Vương, cháu còn một vấn đề muốn thỉnh giáo bác."
"Cậu nói đi." Viện trưởng Vương vẫn đang ngắm nghía miếng vá kia.
"Có một loại bệnh, khi phát tác sẽ ho ra máu, hơi thở dồn dập, mặt phù nề, chân tay tê bại, đó là bệnh gì ạ?" Ngô Trung Nguyên hỏi.
"Theo mô tả của cậu, đó có lẽ là một loại bệnh cấp tính của hệ hô hấp." Viện trưởng Vương buột miệng trả lời.
"Khi đau quá sẽ không nhịn được mà tự giật tóc mình." Ngô Trung Nguyên bổ sung thêm một câu.
Viện trưởng Vương khẽ cau mày, cố gắng suy nghĩ nhưng không đáp lời.
Thấy lời bổ sung của mình không giúp Viện trưởng Vương đưa ra được nhận định rõ hơn, Ngô Trung Nguyên lại nói tiếp: "Loại bệnh này vào khoảng chín mười giờ sáng và chín mười giờ tối thì triệu chứng thuyên giảm, còn tầm ba bốn giờ chiều và ba bốn giờ sáng thì lại trở nặng."
"Thiếu hụt oxy." Viện trưởng Vương lập tức đưa ra phán đoán chính xác. "Loại bệnh này có liên quan trực tiếp đến sự thay đổi áp suất không khí trong ngày, cũng liên quan đến độ cao so với mực nước biển. Người ở vùng mình mà đột nhiên xuất hiện trên đỉnh Everest thì cũng sẽ gặp phải tình trạng như cậu nói."
"Ngoài liên quan đến độ cao, liệu còn khả năng nào khác không ạ?" Ngô Trung Nguyên gặng hỏi.
Viện trưởng Vương suy nghĩ một chút rồi nói: "Có, nếu một người đột ngột di chuyển từ nơi có chất lượng không khí cực tốt đến nơi có chất lượng không khí cực kém, cũng sẽ xuất hiện các triệu chứng tương tự..."