Quy Nhất

Chương 19. Tên lưu manh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói đi là đi ngay, Ngô Trung Nguyên đi trước, Vương Hân Nhiên theo sát phía sau.

"Hai em sinh viên kia, yêu cầu chấp hành đúng kỷ luật lớp học." Vị giáo sư già vô cùng tức giận.

"Chúng em có chút chuyện cần ra ngoài giải quyết." Lý do trốn tiết của Vương Hân Nhiên khiến cả lớp được một phen xôn xao.

Ngô Trung Nguyên chọn thời điểm này là hoàn toàn chính xác, sinh viên vẫn chưa tan học nên trong khuôn viên trường không có mấy người. Địa điểm cũng đã có sẵn, góc khuất phía sau thư viện khá rộng rãi, lại còn là điểm mù của camera giám sát.

Ngô Trung Nguyên đặt ba lô xuống, nhìn quanh một lượt: "Thế nào thì tính là thua?"

"Nhận thua thì tính là thua." Vương Hân Nhiên cởi chiếc áo bò bên ngoài ra, bên trong là một chiếc áo ba lỗ màu đen ôm sát người.

"Chỗ này tuy hẻo lánh nhưng vẫn có thể có người qua lại," Ngô Trung Nguyên lấy điện thoại ra cài đặt, "Hẹn giờ năm phút."

"Vẽ chuyện, đánh cậu không cần đến năm phút đâu." Vương Hân Nhiên vừa xoay cổ vừa bước tới.

Ngô Trung Nguyên đặt điện thoại xuống, âm thầm vận khí rồi đón lấy đòn đánh.

Vương Hân Nhiên bước đi không nhanh, nhưng khi áp sát lại không hề do dự, cô tung chân phải đá quét thẳng vào đầu đối phương.

Ngô Trung Nguyên không hề né tránh, cậu nhún vai gồng mình, đón nhận trực diện một cú đá của Vương Hân Nhiên.

Không đá ngã được Ngô Trung Nguyên, Vương Hân Nhiên dường như không mấy ngạc nhiên, chân phải vừa chạm đất làm trụ, cô liền xoay người vặn eo, chân trái tung cú đá hậu: "Đã sớm liệu được cậu cũng biết khí công."

Lúc nãy vừa trúng một cước của Vương Hân Nhiên, tuy không bị đá văng nhưng cũng khiến Ngô Trung Nguyên đầu váng mắt hoa. Ngạnh khí công của cậu không bằng sư huynh Lâm Thanh Minh, không thể hoàn toàn hóa giải được lực đánh lớn đến vậy của Vương Hân Nhiên.

Dù không chịu đựng nổi, Ngô Trung Nguyên vẫn không né tránh. Cậu tụ khí vào ngực bụng, lại cứng rắn đỡ thêm một cú đá hậu đầy uy lực của cô.

Nhưng lần này cậu không chịu đòn vô ích. Ngô Trung Nguyên nhanh tay túm chặt lấy chân trái của Vương Hân Nhiên, nhân lúc cô đang lùi lại, cậu dùng sức kéo mạnh một cái.

Nếu là người bình thường, lúc này chắc chắn sẽ mất thăng bằng mà ngã nhào, nhưng Vương Hân Nhiên là dân nhà nghề, cô không hề nao núng, thản nhiên xoạc chân thực hiện một động tác xoạc ngang tiêu chuẩn, hạ trọng tâm xuống đất một cách vững vàng.

"Xoẹt~"

Tiếng vải rách chính là âm thanh như vậy, xoẹt một cái.

Dù là kẻ ngốc cũng biết quần của Vương Hân Nhiên đã bị rách. Quần jeans vốn dĩ khá bó sát, động tác quá biên độ rất dễ dẫn đến tình huống này.

Nghe thấy tiếng động, Ngô Trung Nguyên theo bản năng liếc nhìn một cái. Đúng là rách thật, đồ lót cùng màu với áo ba lỗ, đều là màu đen.

Vương Hân Nhiên vốn dĩ đã đủ xấu hổ, thấy Ngô Trung Nguyên còn nhìn chằm chằm lại càng thêm thẹn quá hóa giận. Cô nghiêng người vung chân, nhắm thẳng vào đầu Ngô Trung Nguyên mà đá tới.

Khí công, đúng như tên gọi, là loại công phu cần phải vận khí mới phát huy tác dụng. Ngô Trung Nguyên lúc này đang phân tâm, không có khí công hộ thể, cú đá này trúng đích khiến cậu bị đá văng ra sau mấy vòng.

Sau khi đá văng Ngô Trung Nguyên, Vương Hân Nhiên thực hiện động tác cá chép lộn mình để đứng bật dậy.

"Này này này, đừng đánh nữa, cô mau về thay quần đi." Ngô Trung Nguyên lồm cồm bò dậy, chính xác hơn là đang gượng gạo bò dậy.

Ngô Trung Nguyên vừa dứt lời, Vương Hân Nhiên đã tung cú đá bay tới. Cậu không kịp đề phòng, lại bị đá trúng chính diện. Cú đá này lực đạo còn lớn hơn, khiến cậu văng xa bốn năm mét, ho sặc sụa, suýt chút nữa thì nghẹt thở.

Vương Hân Nhiên không để cho Ngô Trung Nguyên có cơ hội thở dốc, cô lao tới truy kích, tiếp tục tung chân phải giẫm mạnh xuống.

Ngô Trung Nguyên lăn lộn né tránh, thực hiện động tác Ô Long Giảo Trụ xoay người đứng dậy: "Đừng đánh nữa!"

Đối với tiếng kêu của Ngô Trung Nguyên, Vương Hân Nhiên coi như không nghe thấy. Cô vươn hai tay ôm lấy gáy cậu, dùng sức ghì mạnh xuống, đồng thời liên tục lên gối va chạm vào đầu cậu.

Ngô Trung Nguyên tụ khí vào hai tay, dồn sức thoát ra, nhanh chóng đẩy mạnh Vương Hân Nhiên ra xa: "Đánh nữa là tôi đánh trả đấy!"

Vương Hân Nhiên phớt lờ lời cảnh báo của cậu. Đòn lên gối không thành, cô chuyển sang nghiêng người dùng cùi chỏ húc tới. Ngô Trung Nguyên tránh không kịp, lại trúng thêm một đòn, trước mắt nổ đom đóm lập lòe.

Ngô Trung Nguyên phát hỏa, cậu đề khí thi triển khinh công, lách ra sau lưng Vương Hân Nhiên, túm lấy tóc cô rồi kéo ngã xuống.

Vương Hân Nhiên lâm nguy không loạn, sau khi bị kéo ngã, cô tung chân trái đá mạnh ra sau. Cú đá không lệch một li, lại trúng ngay đầu Ngô Trung Nguyên.

Ngô Trung Nguyên choáng váng trong giây lát, Vương Hân Nhiên thừa cơ bật dậy, tung cú đá hậu đá văng cậu ra xa một lần nữa.

"Hừ." Vương Hân Nhiên lạnh lùng nhìn lại, vẻ mặt đầy khinh miệt.

Tiếng "hừ" này của cô chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Ngô Trung Nguyên vừa thẹn vừa giận, cậu giục khí gia tốc, thi triển khinh công đến cực hạn. Cậu lướt tới trước mặt, tung một cú đá vào ngực bụng Vương Hân Nhiên, sau đó lại thoắt ẩn thoắt hiện lách ra sau lưng cô, bồi thêm một cước nữa.

Cú đá này lực đạo rất mạnh, đá văng Vương Hân Nhiên vào bụi trúc ở góc tường. Sợ cô kịp hoàn hồn phản kích, Ngô Trung Nguyên nhảy vọt tới, tóm lấy hai tay cô, bẻ ngược ra sau rồi khóa chặt lại: "Phục chưa?"

Vương Hân Nhiên bị khóa tay không thể đứng dậy nhưng vẫn không từ bỏ phản kháng. Cô dồn sức ngửa đầu ra sau, tông mạnh vào cằm Ngô Trung Nguyên.

Ngô Trung Nguyên đau điếng, suýt chút nữa là buông tay. Khi tỉnh táo lại, cậu dùng đầu gối thay cho tay trái để tì đè, còn tay trái thì ấn chặt đầu Vương Hân Nhiên xuống: "Có chịu thua không?"

Vương Hân Nhiên không nói lời nào, chỉ ra sức vùng vẫy, liên tục gồng sức định hất văng Ngô Trung Nguyên ra nhưng đều bị cậu dùng sức đè chặt, khiến cô không thể cử động được.

Vương Hân Nhiên vùng vẫy cực kỳ mãnh liệt, Ngô Trung Nguyên lo sợ dùng sức quá mạnh sẽ làm gãy tay cô, nhưng cũng không dám nới lỏng, chỉ có thể trầm giọng đe dọa: "Đừng cử động, còn cử động nữa tôi bẻ gãy tay cô đấy."

Ngô Trung Nguyên vừa dứt lời, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau. Vừa ngoảnh lại, đầu cậu đã hứng ngay một phát gạch.

Kẻ ra tay là một nữ giáo viên chừng bốn mươi, năm mươi tuổi, cách ăn mặc trông chẳng khác nào một bà xơ già. Bà ta đeo một cặp kính gọng đen, mặc áo đen váy đen, tay trái ôm một chồng sách, tay phải cầm một viên gạch.

Thấy Ngô Trung Nguyên quay đầu lại, nữ giáo viên sợ hãi ném viên gạch xuống rồi quay người chạy biến: "Bắt lấy tên lưu manh, mau đến đây có kẻ làm nhục con gái nhà người ta..."

Thấy nữ giáo viên vừa gào thét vừa chạy đi, Ngô Trung Nguyên vội vàng buông Vương Hân Nhiên ra.

Vương Hân Nhiên chống tay ngồi dậy, vẻ mặt không phục nhìn chằm chằm Ngô Trung Nguyên.

"Đừng ngẩn người ra đó nữa, lát nữa người ta kéo đến bây giờ." Ngô Trung Nguyên gấp gáp chỉ vào chiếc quần của cô.

Vương Hân Nhiên bấy giờ mới nhớ ra quần mình bị rách. Cô cũng không hề hoảng loạn, đi tới cầm lấy chiếc áo khoác của mình, buộc ngang hông, mặc như một chiếc váy.

"Chính là hắn, chính là hắn." Nữ giáo viên dẫn theo mấy bà cô lao công chạy quay trở lại.

Ngô Trung Nguyên chỉ còn biết cách giải thích, nhưng mấy bà cô lao công kia đâu có chịu nghe. Họ dũng cảm xông tới túm lấy cổ áo, vạt áo của cậu, lôi lôi kéo kéo đòi đưa lên phòng bảo vệ.

Còn nữ giáo viên kia thì đi bên cạnh Vương Hân Nhiên ở phía sau, vẻ mặt đầy quan tâm an ủi cô, nói cái gì mà thân thể bị vấy bẩn không sao, quan trọng là tâm hồn phải sạch sẽ.

"Cô mau nói một câu đi chứ." Ngô Trung Nguyên phát hỏa. Mấy bà cô này vừa đi vừa chỉ trích cậu, giọng lại còn to, khiến người xung quanh đều nghe thấy hết cả rồi.

“Nói năng kiểu gì thế hả?” Một bà cô lao công mặt đầy vẻ giận dữ, “Quần áo người ta bị xé rách cả ra thế kia mà cậu còn định chối à? Tôi nói cho cậu biết, đây gọi là tang chứng vật chứng rành rành.”

“Đúng thế, cái loại táng tận lương tâm, không biết xấu hổ như cậu, cứ đợi mà nhận sự trừng trị nghiêm khắc của pháp luật đi.” Một bà cô khác đầy vẻ chính nghĩa bồi thêm.

Vẫn còn một bà cô nữa không mắng nhiếc Ngô Trung Nguyên mà quay sang nói với Vương Hân Nhiên: “Cháu gái, cháu không phải sợ, đừng có chịu khuất phục. Phải dũng cảm chỉ mặt đặt tên tên lưu manh này, dùng vũ khí pháp luật để tống cổ tên tội phạm này vào tù.”

“Tống cái đầu bà ấy, ai là tội phạm hả?” Ngô Trung Nguyên nổi đóa. Mấy bà tám này cứ gào thét ầm ĩ khiến người quanh đó đều nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ như nhìn một tên biến thái.

Câu nói này của Ngô Trung Nguyên chẳng khác nào chọc vào ổ kiến lửa. Mấy bà cô đồng loạt xông tới, vừa cào vừa cấu: “Cậu phạm pháp rồi mà còn dám mắng người à?”, “Cậu có biết xấu hổ không, ban ngày ban mặt mà làm ra chuyện đồi bại này?”, “Nói, tại sao cậu lại sàm sỡ cô ấy?”

“Mẹ kiếp bà,” Ngô Trung Nguyên vung tay tát thẳng vào mặt bà cô đang cào mặt mình một cái, “Tôi không sàm sỡ cô ta, chẳng lẽ lại đi sàm sỡ bà chắc?”

Thấy ánh mắt Ngô Trung Nguyên đằng đằng sát khí, mấy bà cô sợ cậu nổi điên làm liều, liền vừa la hét vừa chạy thục mạng về phía nam để gọi bảo vệ.

Mấy bà cô vừa chạy đi, chỉ còn lại nữ giáo viên trung niên nọ. Ngô Trung Nguyên nhíu mày nghiêng đầu nhìn qua, khiến bà ta hét to một tiếng, vứt cả đống sách rồi vặn vẹo mông chạy biến.

Ngô Trung Nguyên cố nén cơn giận không đuổi theo bồi thêm cho bà ta một đạp. Chờ người đó chạy xa, cậu mới thu hồi tầm mắt, giận dữ chất vấn: “Tại sao cô không nói gì? Muốn hại tôi đúng không?”

“Nếu tôi muốn hại cậu thì đã sớm kêu cứu rồi.” Vương Hân Nhiên hừ lạnh một tiếng.

“Thua thì phải chịu, cô thua rồi thì phải nhận đi.” Ngô Trung Nguyên cao giọng nói.

“Được, cậu nói đúng, thua thì phải chịu, tôi nhận thua.” Vương Hân Nhiên cũng không quỵt nợ, nhưng đột ngột đổi giọng: “Bảo vệ sắp đến rồi đấy, cậu mau nghĩ xem lát nữa bị tống lên đồn cảnh sát thì giải thích thế nào đi.”

Ngô Trung Nguyên thừa biết Vương Hân Nhiên định làm gì: “Cô thế này vẫn là giở trò lưu manh.”

Vương Hân Nhiên mỉm cười, nụ cười đầy vẻ đắc ý.

Lúc này, mấy bà cô lao công đã dẫn theo một đám bảo vệ từ xa chạy lại. Vương Hân Nhiên đương nhiên không vội, nhưng Ngô Trung Nguyên thì sốt ruột: “Được rồi, cô muốn theo thì cứ theo đi, nhưng chúng ta nói trước, cô không được giám sát tôi, càng không được làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi.”

“Tôi đã nói rồi, tôi bảo vệ cậu chứ không phải giám sát,” Vương Hân Nhiên lạnh lùng nhìn Ngô Trung Nguyên, “Cấp trên phái tôi tới chính là vì không muốn làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu, nếu không thì đã sớm đưa cậu đi rồi.”

Ngô Trung Nguyên không đáp lời, vì nữ giáo viên và mấy bà cô lao công đã dẫn đám bảo vệ ập đến, đang mồm năm miệng mười mắng nhiếc, vạch trần tội ác của cậu.

Thấy đám bảo vệ định xông lên động thủ, Vương Hân Nhiên lên tiếng: “Các anh làm gì thế, anh ấy là bạn trai tôi.”

Đám bảo vệ ngẩn người, mấy bà cô ngẩn người, ngay cả Ngô Trung Nguyên cũng ngây ra như phỗng. Cậu không ngờ Vương Hân Nhiên lại dùng cách này để giải vây cho mình, nhưng nghĩ kỹ lại thì đây đúng là phương pháp hiệu quả và ít rắc rối nhất.

“Chính mắt tôi nhìn thấy...”

“Tôi bị đau cổ, anh ấy giúp tôi xoa bóp, không được à?” Vương Hân Nhiên ngắt lời nữ giáo viên.

Đám bảo vệ vốn định xông lên thể hiện bản lĩnh anh hùng, không ngờ Ngô Trung Nguyên không phải lưu manh, trong lòng cảm thấy hụt hẫng vô cùng: “Cậu ta thật sự không phải lưu manh sao?”

“Tôi thấy anh mới giống lưu manh đấy, mắt anh đang nhìn đi đâu thế hả?” Vương Hân Nhiên trừng mắt nhìn tên bảo vệ vừa lên tiếng.

Tên bảo vệ bị mắng thì mất mặt, định bỏ đi.

Mấy bà cô lao công kéo tay họ không cho đi: “Các anh đừng đi, cậu ta đúng là lưu manh mà, vừa nãy cậu ta còn định sàm sỡ cả tôi nữa.”

“Cái gì?” Đám bảo vệ vẻ mặt đầy vẻ không tin nổi.

“Chính miệng cậu ta nói muốn sàm sỡ tôi, hai người họ có thể làm chứng cho tôi.”

“Đúng thế, đúng thế.” “Tôi cũng nghe thấy.”

“行 rồi hành rồi, đừng có quậy nữa.” Đám bảo vệ không nhịn được mà phì cười.

Thấy tố cáo không thành, bà cô kia lại nói Ngô Trung Nguyên đánh bà ta. Đây là sự thật, Ngô Trung Nguyên không phủ nhận, nhưng cậu kiên quyết không xin lỗi. Bà cô kia tức tối báo cảnh sát, hòa giải hơn một tiếng đồng hồ Ngô Trung Nguyên vẫn nhất quyết không xin lỗi. Vì vết thương ngay cả mức độ nhẹ cũng không tới, cảnh sát cũng không có cách nào xử lý, cuối cùng chỉ phạt cậu hai trăm tệ.

Sau vụ ầm ĩ này, Ngô Trung Nguyên trở thành người nổi tiếng, Vương Hân Nhiên cũng nổi tiếng theo. Ban ngày ban mặt chạy ra sau thư viện hú hí, đúng là quá táo bạo, quá cởi mở, quá kích thích.

Sáng ngày hôm sau, cả hai đều không được đi học mà bị giáo viên chủ nhiệm và chủ nhiệm khoa gọi lên nói chuyện. Nội dung đại khái là yêu đương không sao, nhưng phải biết kiềm chế, chú ý đến sức ảnh hưởng này nọ.

Chiều hôm đó lên lớp, Ngô Trung Nguyên đến trước. Thường xuyên bị bạn học chỉ trỏ, cậu đã sớm tê liệt rồi, cũng lười giải thích, cứ mặc kệ họ.

Vương Hân Nhiên đến sau, cô nghênh ngang bước vào, ngồi xuống hàng ghế cuối cùng: “Ngô Trung Nguyên, qua đây ngồi cạnh tôi.”

Cả lớp xôn xao.

Ngô Trung Nguyên cúi đầu, phớt lờ cô.

Thấy Ngô Trung Nguyên không qua, Vương Hân Nhiên đành tự mình đi tới, ngồi phịch xuống bên cạnh cậu.

Ngô Trung Nguyên nhíu mày nhìn cô.

“Nhìn cái gì? Hôm qua nhìn chưa đủ à?” Vương Hân Nhiên tỏ vẻ chẳng hề quan tâm.

Ngô Trung Nguyên bất lực thở dài, hạ thấp giọng hỏi: “Rốt cuộc cô là người như thế nào?”

“Biết nhiều thế làm gì?” Vương Hân Nhiên lấy điện thoại ra.

“Các người đã âm thầm điều tra tôi?” Ngô Trung Nguyên hỏi. Lúc đánh nhau hôm qua, Vương Hân Nhiên có nói một câu “đã sớm liệu được cậu cũng biết khí công”, từ “cũng” này chứng tỏ họ đã điều tra các mối quan hệ xã hội của cậu, không chỉ biết sự hiện diện của Lâm Thanh Minh mà còn biết cậu biết khí công.

“Ừ.” Vương Hân Nhiên tùy tiện đáp một tiếng.

Thấy Vương Hân Nhiên kín miệng như bưng, Ngô Trung Nguyên cũng không định dò hỏi thêm. Giờ học bắt đầu, giảng viên bước vào bục giảng.

Vương Hân Nhiên cứ vào học là cầm điện thoại, tâm trí hoàn toàn không đặt vào việc học. Mà cô cầm điện thoại cũng chẳng phải để liên lạc với ai, mà là đang chơi một trò chơi trí tuệ đơn giản.

Chờ đến lúc tan học, Vương Hân Nhiên cất điện thoại, nói với Ngô Trung Nguyên: “Này, thương lượng chút chuyện nhé?”

“Cô định làm gì?” Ngô Trung Nguyên nảy sinh cảnh giác.

“Cái bằng đại học này cậu nhất định phải học cho xong sao?” Vương Hân Nhiên hỏi.

“Tôi không đi học thì làm gì?” Ngô Trung Nguyên hỏi vặn lại.

“Đi cống hiến cho quốc gia.” Vương Hân Nhiên cười cợt.

“Không đi.” Ngô Trung Nguyên dứt khoát từ chối. Cậu chỉ là một sinh viên, có thể cống hiến gì cho quốc gia chứ, cống hiến duy nhất có thể làm là để người ta mang đi nghiên cứu.

“Chuyện này e là không do cậu quyết định đâu.” Vương Hân Nhiên nói.

“Cô muốn dùng biện pháp mạnh?” Ngô Trung Nguyên đanh mặt lại.

“Đúng là làm ơn mắc oán,” Vương Hân Nhiên đầy vẻ khinh miệt, “Chúng tôi chắc chắn sẽ không dùng biện pháp mạnh với cậu, nhưng bọn họ thì có. Ở lại trường học, rất khó bảo đảm an toàn cho cậu, sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ ra tay với cậu thôi.”

“Cô đừng nói nữa, tôi nhất định sẽ không đi cùng cô đâu.” Ngô Trung Nguyên nghiêm giọng từ chối.

“Được thôi, trâu không uống nước không thể ghì đầu, tôi sẽ ở lại đây chịu đựng cùng cậu thêm vài ngày nữa...”