Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vừa nhận ra mình trúng chiêu, Ngô Trung Nguyên lập tức cảm thấy toàn thân bủn rủn, hai đầu gối vô lực khiến cậu lảo đảo ngã khuỵu. Thực tế, dù thuốc mê có tác dụng nhanh đến đâu cũng không thể ngay tức khắc làm người ta gục ngã, cậu bị như vậy phần lớn là do kinh hãi. Một khi đã bị gây mê, cậu sẽ hoàn toàn trở thành cá nằm trên thớt, mặc người định đoạt.
Hy vọng duy nhất lúc này là Vương Hân Nhiên đã hết tác dụng của thuốc và tỉnh lại, nhưng nhìn bộ dạng trợn trắng mắt của cô, e rằng trong chốc lát vẫn chưa thể tỉnh nổi.
Lúc này dược tính mới thực sự phát tác, Ngô Trung Nguyên cảm thấy hoa mắt chóng mặt, đầu lưỡi cứng đờ.
Trong cơn mơ màng, cậu phát hiện có người nhảy qua tường vào trong, không phải ai khác mà chính là người phụ nữ trước đó giả làm y tá.
Người đàn bà này vẫn cầm súng trên tay. Nhìn thấy khẩu súng đó, Ngô Trung Nguyên sực nhớ trước khi ngất đi Vương Hân Nhiên từng nói cô có mang theo súng. Nhân lúc chân tay còn có thể cử động, cậu vội vàng lục tìm khắp người cô một lượt, cuối cùng cũng phát hiện một vật cứng rắn ở phía sau thắt lưng.
Lôi ra xem, quả nhiên là một khẩu súng màu đen, kích thước không lớn nhưng lại nặng vô cùng, nặng đến mức cậu gần như không cầm nổi.
Tất nhiên đây là hậu quả của việc bị ngấm thuốc mê, chứ thực tế khẩu súng này chỉ nặng hơn một ký một chút.
Ngô Trung Nguyên hoàn toàn không biết trước khi bắn cần phải mở chốt an toàn, tình thế cấp bách chẳng kịp nghĩ nhiều, cậu gắng sức giơ tay lên, nhắm thẳng về phía người phụ nữ cách đó không xa mà bóp cò.
Tiếng súng vang lên, hóa ra trước đó Vương Hân Nhiên đã mở sẵn chốt an toàn.
Sau tiếng nổ, người phụ nữ phía xa ngửa mặt ngã gục.
Lực giật của súng không hề nhỏ, ít nhất là vượt xa tưởng tượng của Ngô Trung Nguyên, nhưng sau cú chấn động mạnh khẩu súng vẫn nằm trong tay, thế là cậu lại gắng sức bóp cò thêm phát nữa. Lúc này ngoài sáu kẻ bên trong bức tường cao, bên ngoài vẫn còn hai gã tài xế, cậu phải tạo ra tiếng động lớn nhất có thể để người qua đường chú ý thấy điều bất thường mà gọi điện báo cảnh sát.
Khai hỏa hai phát xong, Ngô Trung Nguyên liền lịm đi. Trước khi mất ý thức, thứ hiện lên trong đầu cậu không phải là sự an nguy của bản thân mà lại là một ý nghĩ cực kỳ quái gở: Khẩu súng này uy lực lớn như thế, sao Vương Hân Nhiên lại dám mở chốt an toàn rồi giắt sau lưng cơ chứ, vạn nhất chẳng may cướp cò thì chẳng phải sẽ bắn nát mông mình sao.
Khi đã ngất đi thì thời gian chẳng còn khái niệm gì nữa, dường như chỉ trong chớp mắt, cậu mở mắt ra và thứ đầu tiên nhìn thấy là trần nhà, chính xác hơn là lớp trần trát thạch cao quét vôi trắng, kiểu thiết kế tiêu chuẩn của bệnh viện.
Cậu thử nghiêng đầu, thấy khá dễ dàng, không hề thấy khó khăn chút nào. Xem ra loại thuốc mê này là hàng cao cấp, không gây váng đầu cho lắm.
Sau khi nghiêng đầu, cậu thở phào nhẹ nhõm vì đã thấy Vương Hân Nhiên. Cô đã thay lại quần áo của mình, lúc này đang ngồi trên giường thản nhiên cắt móng chân.
"Này." Ngô Trung Nguyên thử lên tiếng, giọng nói cũng rất trơn tru, lưỡi không còn cứng nữa.
"Có khát không, để tôi rót nước cho anh uống nhé?" Vương Hân Nhiên thuận miệng nói.
Ngô Trung Nguyên hơi bất ngờ, xảy ra chuyện lớn như vậy mà Vương Hân Nhiên chẳng hề tỏ ra căng thẳng, cứ như người không có việc gì vậy.
"Đây là đâu thế?" Ngô Trung Nguyên thử ngồi dậy, tay chân không còn bủn rủn, cậu ngồi lên một cách thuận lợi.
"Nhà hỏa táng." Vương Hân Nhiên vẫn đang chú tâm cắt móng chân.
"Đây chắc chắn là bệnh viện rồi đúng không?" Ngô Trung Nguyên nhìn quanh một lượt, đây là phòng bệnh cao cấp, bài trí rất đẹp, trên bàn còn đặt cả hoa tươi.
"Biết rồi còn hỏi làm gì." Vương Hân Nhiên đáp.
"Chuyện đó xử lý thế nào rồi?" Ngô Trung Nguyên khá quan tâm đến việc vụ việc đêm qua được dàn xếp ra sao.
"Anh đừng bận tâm, đã xử lý xong xuôi rồi." Vương Hân Nhiên cất bấm móng tay đi, "Uống nước không? Tôi rót cho một cốc."
"Đừng chỉ nói miệng, cô rót đi chứ." Ngô Trung Nguyên ngáp một cái, lật chăn ra thấy mình vẫn mặc bộ đồ cũ. Cậu sờ vào túi áo, tiền vẫn còn đó nhưng dùi cui điện đã biến mất.
Vương Hân Nhiên liếc cậu một cái, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa tay, sau đó ngậm một điếu thuốc đi ra, rót cho Ngô Trung Nguyên một ly nước: "Trước đây anh từng bắn súng rồi à?"
"Chưa từng." Ngô Trung Nguyên lắc đầu, "Người phụ nữ đó sao rồi?"
"Chết rồi, không ngờ tay nghề của anh cũng khá đấy, cách hơn hai mươi mét mà vẫn bắn trúng đầu." Vương Hân Nhiên nói.
"Cái gì?!" Ngô Trung Nguyên ngẩn người, "Tôi đâu có ý định bắn vào đầu cô ta, tôi định bắn vào chân cơ mà."
"Thảo nào." Vương Hân Nhiên lại lộ ra nụ cười mỉa mai đặc trưng.
Ngô Trung Nguyên không nói gì thêm, cầm ly nước lên uống. Tình cảnh đêm qua quá cấp bách, cậu không kịp suy nghĩ nhiều, nhưng cậu thực sự không ngờ mình lại giết người. Đó không hẳn là sợ hãi, mà là một cảm giác khó chịu, bất an và thấp thỏm len lỏi trong lòng.
Cố gắng trấn tĩnh lại, Ngô Trung Nguyên hỏi: "Bây giờ là lúc nào rồi?"
"Năm 3015." Vương Hân Nhiên đáp.
Ngô Trung Nguyên nhíu mày chép miệng, lời này của Vương Hân Nhiên rõ ràng là đang châm chọc cậu, làm gì có chuyện trúng một mũi thuốc mê mà ngủ tới tận một nghìn năm.
"Thuốc mê cũng tương tự như thuốc ngủ thôi, ngủ một giấc là khỏe." Vương Hân Nhiên giơ tay xem đồng hồ, "Bây giờ là mười hai giờ trưa rồi, mau dậy đi, chúng ta đi ăn cơm."
"Cô không thể có thái độ tốt hơn với tôi một chút được sao?" Ngô Trung Nguyên không vui, "Đêm qua nếu không có tôi thì cô xong đời rồi."
"Đêm qua tôi mà không đi thì anh có súng mà dùng chắc?" Vương Hân Nhiên cãi lại.
"Cô mà không đi thì tôi cần súng làm gì?" Ngô Trung Nguyên đặt ly nước xuống.
"Hôm qua anh không ngốc nghếch chạy ra ngoài thì liệu có xảy ra chuyện này không?" Vương Hân Nhiên lườm cậu.
Ngô Trung Nguyên nghẹn lời vì tức giận, không thèm đoái hoài tới cô nữa, cậu xoay người xuống giường, xỏ giày đi ra ngoài.
"Anh định đi đâu?" Vương Hân Nhiên bám theo.
"Về trường." Ngô Trung Nguyên gắt gỏng.
"Anh còn dám về trường sao?" Vương Hân Nhiên hơi bất ngờ.
"Có gì mà không dám, từ giờ trở đi cô đừng có bám theo tôi nữa." Ngô Trung Nguyên bực mình. Đêm qua nếu không phải Vương Hân Nhiên gây thêm rắc rối thì làm gì có nhiều chuyện như vậy, cậu đã sớm chạy thoát rồi, cũng sẽ không lỡ tay giết người.
"Được thôi, đi với tôi tới tổng bộ một chuyến, sau này tôi sẽ không theo anh nữa." Vương Hân Nhiên nói.
"Không đi." Ngô Trung Nguyên giơ tay gạt đi.
"Sao anh lại cái kiểu này?" Vương Hân Nhiên nhíu mày.
"Tôi xưa nay vẫn thế." Ngô Trung Nguyên đáp.
Lần này đến lượt Vương Hân Nhiên nghẹn lời vì tức.
Ngô Trung Nguyên xuống lầu, đi bộ ra phía ngoài bệnh viện. Đây là một bệnh viện quân y, quy mô không lớn lắm, cũng có mở cửa cho dân sự, trước cổng treo biển Bệnh viện 505.
"Anh không muốn biết đám người đêm qua là ai sao?" Vương Hân Nhiên tìm chuyện để nói.
"Là ai?" Ngô Trung Nguyên cũng chẳng muốn hờn dỗi mãi, thấy cô đã xuống nước thì cũng thôi.
"Tôi cũng không biết." Vương Hân Nhiên cười nói, lần này không phải mỉa mai mà là trêu chọc.
Ngô Trung Nguyên lườm cô một cái.
Vương Hân Nhiên nói tiếp: "Trên người những kẻ này không mang theo bất cứ thứ gì, cố tình che giấu thông tin danh tính. Tuy nhiên qua đối chiếu đặc điểm khuôn mặt, chúng tôi phát hiện bọn chúng thuộc về một tổ chức lính đánh thuê ở phương Tây."
"Tổ chức lính đánh thuê đó làm gì?" Ngô Trung Nguyên tò mò hỏi.
"Chỉ cần có lợi nhuận thì việc gì bọn chúng cũng làm, nhưng chủ yếu là giúp một số quốc gia phương Tây thực hiện những việc mà họ không tiện lộ mặt." Vương Hân Nhiên giải thích.
Ngô Trung Nguyên gật đầu, đi về phía một cửa hàng nhỏ bán đồ tang lễ bên lề đường.
"Anh làm gì thế?" Vương Hân Nhiên không hiểu.
"Mua ít đồ." Ngô Trung Nguyên nói. Bây giờ giấy vàng không dễ tìm, ngoài những nơi như thế này thì chẳng chỗ nào bán. Cậu phải mau chóng chuẩn bị đầy đủ để vẽ vài tấm bùa cứu Uyển Sơn Hải. Nhà Uyển Sơn Hải có điều kiện, tính tình lại hào phóng, đối xử với cậu và Vương Kỷ Trạch rất tốt, ngày thường bọn họ không ít lần được ăn ké quà bánh hoa quả của cậu ấy.
Cậu đi vào mua đồ.
"Đây là đồ để vẽ bùa, anh biết vẽ bùa à?" Vương Hân Nhiên hỏi.
"Sao cô biết đây là đồ vẽ bùa?" Ngô Trung Nguyên hơi ngạc nhiên.
"Vì tôi từng thấy đạo sĩ vẽ bùa rồi." Vương Hân Nhiên đáp.
"Trong tổ chức của các cô có đạo sĩ biết vẽ bùa sao?" Ngô Trung Nguyên tò mò.
Vương Hân Nhiên gật đầu.
Nhắc tới đạo sĩ, Ngô Trung Nguyên nhớ đến sư phụ mình: "Đúng rồi, các cô lợi hại như vậy, có thể giúp tôi tra cứu lai lịch của sư phụ tôi không?"
"Tôi tra xong từ lâu rồi, nếu anh có hứng thú, lát nữa tôi sẽ gửi tư liệu chi tiết cho anh." Vương Hân Nhiên nói.
"Được." Ngô Trung Nguyên gật đầu.
Đồ đã mua xong, cần phải thanh toán, nhưng đêm qua đã đưa cho tài xế hơn hai trăm tệ, tiền trong ví không còn đủ.
May mà trong túi áo khoác có tiền, cậu mò mẫm rút ra một tờ, là tiền nước ngoài.
"Đây là tiền nước nào thế?" Ngô Trung Nguyên hỏi.
Vương Hân Nhiên liếc nhìn: "Đô la Mỹ."
"Ồ." Ngô Trung Nguyên gật đầu.
Thấy Ngô Trung Nguyên không đủ tiền mặt, Vương Hân Nhiên liền trả giúp. Đúng lúc này, điện thoại của Ngô Trung Nguyên reo lên, lấy ra xem thì thấy là Vương viện trưởng gọi tới.
Ngô Trung Nguyên cũng không tránh né Vương Hân Nhiên. Không phải cậu không muốn tránh, mà là không tránh nổi. Cái cô nàng này cứ như đặc vụ vậy, chẳng chuyện gì giấu được cô ta. Có điều từ "đặc vụ" mang nghĩa xấu, có lẽ cô ta là một đặc công thì đúng hơn.
Cậu bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói gấp gáp của Vương viện trưởng: "Trung Nguyên, cháu đang ở đâu? Mau tới đây một chuyến."
"Có chuyện gì vậy Vương viện trưởng?" Ngô Trung Nguyên hơi bất ngờ. Vương viện trưởng vốn là người rất điềm tĩnh, ngữ khí gấp gáp thế này chắc chắn là chuyện hệ trọng.
"Cháu mau tới đây, lấy tốc độ nhanh nhất mà tới." Vương viện trưởng hối thúc.
Vừa mới bị lừa một lần đêm qua nên Ngô Trung Nguyên có chút "chim sợ cành cong": "Vương viện trưởng, hiện tại cháu không tiện lắm. Đúng rồi, Trưởng phòng Dương ở bộ phận hậu cần dạo này vẫn khỏe chứ ạ?"
"Hậu cần là do Cao Hoa phụ trách, làm gì có Trưởng phòng Dương nào. Cháu mau quay lại đi, nếu không tiện, bác sẽ nhờ người từ tỉnh tìm xe cho cháu." Vương viện trưởng nói.
"Chuyện gì mà gấp thế ạ?" Ngô Trung Nguyên lúc này mới xác nhận Vương viện trưởng đúng là Vương viện trưởng thật.
"Trong điện thoại không tiện nói, nhanh lên, cháu lập tức quay lại, càng nhanh càng tốt, chậm trễ sợ là không kịp mất." Vương viện trưởng lo lắng đến mức thất thái.
"Không sao đâu, bác cứ nói sơ qua cho cháu biết đi." Ngô Trung Nguyên tò mò.
Thấy không nói không được, Vương viện trưởng đành phải tiết lộ: "Bệnh viện vừa tiếp nhận một bệnh nhân, tình trạng của người này cực kỳ giống cháu năm đó. Ông ấy nói một loại ngôn ngữ mà chúng bác không hiểu, bệnh tình vô cùng nghiêm trọng, đang ho ra máu rất nhiều, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Bác đã sắp xếp cho ông ấy vào phòng oxy cao áp rồi, cháu mau quay về đi, muộn là không kịp đâu."
Vương viện trưởng vừa dứt lời, toàn thân Ngô Trung Nguyên run rẩy: "Trên người ông ấy có... có... có..."
"Có hình xăm, nhưng khác với cháu, đó là một cái đầu gấu." Vương viện trưởng đáp.
Lúc hai người gọi điện, Vương Hân Nhiên vẫn luôn vểnh tai lắng nghe. Nghe tới đây, cô liền kéo Ngô Trung Nguyên chạy ra đường, chặn một chiếc xe hơi lại, chạy tới mở cửa xe, lôi tài xế xuống: "Công vụ quốc gia, trưng dụng xe của anh..."