Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trước khi nhảy xuống, Ngô Trung Nguyên đã có tính toán trong đầu. Vừa chạm đất, cậu lập tức lao thẳng về phía gã áo hoa đang đứng cách đó không xa.

Thấy vậy, đám lưu manh tưởng cậu định liều mạng với gã áo hoa liền la hét xông lên ngăn cản.

Lần này, Ngô Trung Nguyên đã thi triển khinh công. Khinh công không chỉ dùng để nhảy cao bám vị trí, mà còn có thể di chuyển cực nhanh trên mặt đất. Thân hình cậu liên tục lách qua lách lại, né tránh vài tên. Liếc mắt một cái, cậu phát hiện bên hông một gã lưu manh cổ rụt có giắt một con dao. Cậu liền áp sát, thừa lúc gã không đề phòng đoạt lấy con dao ngắn rồi vung vẩy lao thẳng về phía gã áo hoa.

Đám lưu manh này ngày thường hay dùng dao dọa người, nhưng thực chất bản thân tụi nó cũng sợ thứ này phát khiếp. Thấy Ngô Trung Nguyên cầm dao hung hãn xông tới, gã áo hoa mặt cắt không còn giọt máu, mắng một tiếng: "Ôi đệt!"

Gã quay đầu chạy trối chết. Trong lúc hoảng loạn, gã vứt luôn cả chuỗi tràng hạt lớn đang cầm trên tay, chỉ lo giữ lấy cái mạng nhỏ.

Gã áo hoa chạy trốn phía trước, Ngô Trung Nguyên đuổi sát phía sau. Cậu vừa đuổi vừa chửi bới, mắt trợn trừng dữ tợn, bày ra bộ dạng liều mạng thấy rõ.

Nghe tiếng gào thét ngay sau lưng, gã áo hoa hồn siêu phách lạc, cắm đầu cắm cổ chạy xuống núi.

Thực ra Ngô Trung Nguyên không hề muốn đuổi theo gã, đuổi kịp thì làm được gì chứ, chẳng lẽ lại đâm người thật sao? Mục đích thực sự của cậu là dương đông kích tây, dụ gã áo hoa cùng đám đàn em ra xa, sau đó quay lại ngăn cản chiếc xe xúc đất.

Chạy được vài chục mét, Ngô Trung Nguyên đột ngột dừng bước, quay đầu chạy ngược trở lại.

Gã áo hoa đang lúc hoảng hồn, chẳng hay biết Ngô Trung Nguyên đã thôi đuổi theo, vẫn tiếp tục cắm đầu chạy thục mạng. Đại ca đã chạy, đám đàn em cũng chỉ biết lục tục chạy theo.

Khi Ngô Trung Nguyên quay lại dưới gốc cây, chiếc xe xúc đất đã bắt đầu đào bới. Có lẽ gã tài xế đã quá quen với cảnh tượng đánh đấm giải tỏa thế này rồi, bên kia cứ đánh, bên này gã cứ đào.

Giữa mùa hè nên cửa buồng lái xe xúc đất đều mở toang. Ngô Trung Nguyên nhảy phắt lên, dán mắt vào bảng điều khiển tìm chìa khóa khởi động.

Gã tài xế cũng chẳng phải dạng vừa, thấy Ngô Trung Nguyên nhảy lên xe liền dùng vai hích mạnh, muốn đẩy cậu xuống.

Trong lúc giằng co, Ngô Trung Nguyên vẫn tìm thấy vị trí chìa khóa xe. Cậu vươn tay rút mạnh, nhưng vì không hiểu cơ khí nên cậu lỡ tay giật mạnh làm chìa khóa gãy đôi, mà động cơ thì vẫn nổ máy xình xịch.

Trong lúc cậu còn đang ngỡ ngàng, gã tài xế lại đẩy tới. Sốt ruột quá, Ngô Trung Nguyên chẳng thèm nghĩ ngợi, vung tay đấm thẳng một phát.

Cú đấm trúng ngay mắt trái của tài xế. Gã "á" lên một tiếng, vội vàng đưa tay che mắt.

Hành động này của gã vô tình nhắc nhở Ngô Trung Nguyên, cậu liền bồi thêm một cú đấm bằng tay trái, lần này là vào mắt phải của gã.

"Mày còn dám lái cái xe này nữa, tao đâm chết mày!" Ngô Trung Nguyên hung tợn đe dọa.

"Không dám nữa, không dám nữa!" Gã tài xế kinh hãi lắc đầu lia lịa, lảo đảo nhảy khỏi xe chạy mất.

Đuổi được gã tài xế đi rồi, đám lưu manh vẫn chưa kịp quay lại. Cách đó không xa có một người đang đứng quan sát, nhìn kỹ thì ra là tài xế chiếc xe xúc đất thứ nhất.

Thấy vẫn còn một kẻ biết lái xe xúc đất ở đây, Ngô Trung Nguyên lập tức lao về phía gã. Gã tài xế thấy điềm chẳng lành liền co giò chạy biến.

Lúc này, đám lưu manh đã bắt đầu kéo lên đỉnh núi. Hèn gì nãy giờ không thấy bóng dáng tụi nó đâu, hóa ra là xuống xe lấy vũ khí. Bây giờ trên tay đứa nào đứa nấy đều cầm lăm lăm hung khí, đa phần là dao rựa, số còn lại cầm ống sắt.

Đám lưu manh thì chạy lên núi, gã tài xế thì chạy xuống núi, còn Ngô Trung Nguyên đuổi theo phía sau. Đuổi chừng mười mét, cậu bắt kịp gã tài xế, tung một cú đá bay người khiến gã ngã nhào. Nhìn gã khóc cha gọi mẹ lăn lông lốc xuống dốc, cậu mới quay đầu chạy ngược trở lại.

Lần này cục diện đảo ngược, Ngô Trung Nguyên chạy trốn, đám lưu manh đuổi theo sau.

Ngô Trung Nguyên định chạy về leo lên cây sồi, nhưng nghĩ lại liền từ bỏ ý định. Lần này cậu đã chọc điên đám lưu manh rồi, nếu còn leo lên cây, chắc chắn bọn chúng sẽ ném đá cho cậu u đầu mẻ trán.

Chẳng còn cách nào khác, cậu đành dắt đám lưu manh chạy vòng quanh trong rừng sồi. Một lũ đeo xích vàng bản to hò hét inh ỏi đuổi theo sau. Vừa rồi cậu làm gã áo hoa bẽ mặt trước bàn dân thiên hạ, đám đàn em này đứa nào đứa nấy đều muốn lập công phục thù cho đại ca.

Đuổi được một lát, đám lưu manh bắt đầu nản chí. Không phải bọn chúng không muốn đuổi tiếp, mà là vì Ngô Trung Nguyên chạy quá nhanh, bọn chúng đuổi theo không kịp thở.

Thấy đuổi không nổi, gã áo hoa liền vẫy tay gọi đám đàn em quay lại, bảo tài xế lên xe tiếp tục đào.

Gã tài xế bị Ngô Trung Nguyên đấm cho hai phát, giờ hai con mắt đã sưng húp như gấu trúc. Lại thêm lời đe dọa lúc trước của Ngô Trung Nguyên, gã có cho tiền cũng không dám lái nữa, chỉ biết viện cớ mắt đau không nhìn thấy gì để từ chối.

Gã này không lái thì còn gã kia, nhưng gã tài xế thứ nhất cũng từ chối nốt, lấy cớ bị ngã chấn thương, cứ nằm ỳ dưới chân núi không chịu lên.

Giữa lúc Ngô Trung Nguyên tưởng rằng bọn chúng đành bó tay không thể đào tiếp, gã áo hoa bỗng hét lên với gã cổ rụt bị cậu đoạt mất dao lúc nãy: "Vương Bát Đầu, mày chẳng phải từng học trường nghề Lam Tường sao, lên lái xe đi!"

"Dạ?" Gã lưu manh gãi đầu ngượng ngùng, "Em có biết lái đâu, hồi đó em học lớp nấu ăn mà."

"Đại ca, em biết lái!" Trong đám đàn em bỗng có tiếng tự nguyện xung phong.

"Lên đi!" Gã áo hoa ra lệnh, sau đó quay sang quát lớn với đám còn lại: "Vây quanh xe lại cho tao! Thằng ranh con kia mà dám bén mảng tới nữa thì cứ đập chết ăn thịt cho tao!"

Chiếc xe xúc đất lại nổ máy hoạt động. Đám lưu manh côn đồ đứng vây quanh gốc cây cổ thụ, cảnh giác cao độ canh chừng Ngô Trung Nguyên ở phía xa.

Mặc dù sư phụ không được chôn dưới gốc cây sồi này, nhưng Ngô Trung Nguyên vẫn vô cùng lo lắng. Rìa rừng chỉ có đúng hai cây sồi lớn này, nếu đào ở đây không thấy gì, chắc chắn bọn chúng sẽ chuyển sang đào ở gốc cây còn lại.

Trong tình thế cấp bách, Ngô Trung Nguyên chỉ còn cách mạo hiểm lao lên. Thấy cậu quay lại, đám lưu manh liền vung vẩy dao rựa lao tới đón đầu. Con dao ngắn cậu vừa đoạt được chỉ dài chừng một gang tay, trong khi dao rựa của đối phương dài tới hơn hai thước. Sự chênh lệch quá lớn này hoàn toàn không đủ để uy hiếp bọn chúng.

Lần này đám côn đồ đã khôn ngoan hơn. Sau khi ép lui Ngô Trung Nguyên, bọn chúng không đuổi theo nữa mà quay lại tiếp tục vây quanh gốc cây cổ thụ.

Người quá đông, dù có thi triển khinh công thì Ngô Trung Nguyên cũng không có không gian để luồn lách. Hết cách, cậu đành nhặt đất đá ném vào buồng lái. Thế nhưng rút kinh nghiệm từ gã trước, tên tài xế mới đã khóa chặt cửa xe. Khoảng cách lại quá xa, đá cậu ném đi vừa thiếu lực vừa lệch hướng.

Chiếc xe xúc đất đã đào được mười mấy gầu, dưới gốc cây hiện ra một cái hố sâu hoắm. Nếu cứ để bọn chúng tiếp tục đào, chẳng mấy chốc chúng sẽ phát hiện bên dưới trống rỗng, đến lúc đó chắc chắn sẽ chuyển sang gốc cây còn lại.

Mắt thấy bí mật sắp bại lộ, Ngô Trung Nguyên sốt ruột vô cùng. Đã không thể quấy rối tài xế, cậu chỉ còn một con đường duy nhất: mạo hiểm xông lên bắt sống gã áo hoa, ép gã ra lệnh dừng máy xúc.

Với người luyện võ, giết một người còn dễ hơn đánh bị thương, đánh thương lại dễ hơn khống chế. Khó nhất chính là chế ngự đối phương mà không gây thương tích. Ngô Trung Nguyên không hề có nắm chắc có thể khống chế được gã áo hoa, nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cậu đành phải nhắm mắt đưa chân.

Thấy cậu lại lao lên, đám côn đồ một lần nữa vung vẩy hung khí xông ra ngăn cản. Lần này Ngô Trung Nguyên không lùi bước. Áp sát tới gần, cậu vận khí dưới chân, thi triển khinh công lách qua những khe hở hẹp giữa đám đông.

Gã áo hoa không ngờ Ngô Trung Nguyên có thể vượt qua hàng rào phòng thủ áp sát mình nhanh đến vậy. Chưa kịp phản ứng, cậu đã áp sát ngay trước mặt gã, lưỡi dao ngắn lạnh ngắt kề thẳng vào cổ gã.

Ngô Trung Nguyên chưa kịp hét lên "Bảo bọn chúng dừng tay", một tên lưu manh gần đó đã vung gậy đập mạnh một phát. Cú đập trúng ngay đầu cậu, lực cực mạnh khiến máu tươi tức thì tuôn xối xả.

Trước đó, gã áo hoa từng bị Ngô Trung Nguyên đuổi chạy trối chết, mất sạch mặt mũi trước mặt đàn em nên trong lòng vẫn vô cùng ấm ức. Lần này lại rơi vào tay đối phương, dù trong lòng sợ đến phát khiếp, gã vẫn cố làm ra vẻ anh hùng, gào lên: "Đâm đi! Có giỏi thì mày đâm đi!"

Ngô Trung Nguyên thật sự không dám đâm. Giết người đền mạng là luật pháp, cho dù không bị tử hình cũng phải bóc lịch vài chục năm. Vì một kẻ cặn bã xã hội thế này mà hủy hoại cả cuộc đời mình, hoàn toàn không đáng.

Thấy Ngô Trung Nguyên do dự, gã áo hoa lập tức lấy lại can đảm. Gã giật lấy con dao ngắn trên tay cậu, rồi lại trưng ra bộ mặt giả nhân giả nghĩa: "Tao, Tôn Kính Dương, là người có học thức đàng hoàng. Thấy mày chỉ là một thằng nhóc ranh, tao không chấp nhặt với mày làm gì. Cút ra một bên đi, đừng cản trở công việc, tiền đền bù chắc chắn không thiếu phần mày đâu."

Lúc này máu trên đầu vẫn đang chảy, Ngô Trung Nguyên cảm thấy có chút chóng mặt. Cậu đưa tay quẹt đi vệt máu trên trán, xoay người lảo đảo đi về phía bắc, lạnh lùng nói: "Ông sắp chết đến nơi rồi đấy."

"Mẹ kiếp, đến giờ còn cứng họng!" Có tên tiến lên bồi thêm một cú đá vào người cậu.

Ngô Trung Nguyên không hề quay đầu lại, lẳng lặng đi tới gốc cây sồi phía bắc rồi ngồi sụp xuống. Máu chảy ròng ròng trên đầu, nước mắt tuôn rơi trên má. Cậu không muốn phạm pháp, càng không muốn chết, nhưng cậu tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn sư phụ bị đào mộ phơi xác hoang dã. Cậu được một tay sư phụ nuôi nấng bảo bọc, nếu thật sự đến bước đường cùng, cậu thà trả lại cái mạng này cho sư phụ.

Đúng lúc này, từ dưới núi vang lên tiếng động cơ xe máy gầm rú. Chỉ một loáng sau, một chiếc xe máy xuất hiện trong tầm mắt nhạt nhòa của Ngô Trung Nguyên. Cậu không nhận ra chiếc xe kia, nhưng lại vô cùng quen thuộc với người đang lái nó. Sư huynh cuối cùng cũng đã về tới nơi rồi!

Dáng người của Lâm Thanh Minh có vài phần tương đồng với Ngô Trung Nguyên, đều thuộc dạng hơi gầy, có điều Lâm Thanh Minh lớn hơn cậu ba tuổi nên vóc dáng cao ráo, vững chãi hơn một chút.

Hiện tại Lâm Thanh Minh đang khoác trên mình bộ đồ bảo hộ của thợ mỏ, từ đầu đến chân bám đầy bụi than xám xịt. Chẳng cần hỏi cũng biết y vừa nhận được tin liền tức tốc chạy về, đến mặt mũi còn chưa kịp rửa sạch.

Ngay từ khi còn ở dưới chân núi, Lâm Thanh Minh đã phát hiện ngôi nhà bị san bằng. Lên tới đỉnh núi, nhìn đống đổ nát hoang tàn xung quanh, y mơ hồ đoán ra chuyện gì đã xảy ra. Thế nhưng tính cách y vốn thầm lặng và âm trầm, không hề nổi trận lôi đình ngay lập tức mà lẳng lặng dắt xe xuống, sải bước đi thẳng về phía Ngô Trung Nguyên.

Lúc này Ngô Trung Nguyên đã gượng đứng dậy. Lâm Thanh Minh tiến đến trước mặt cậu, trầm giọng hỏi: "Có chuyện gì thế này?"

"Bọn chúng đập sập nhà của chúng ta rồi, còn muốn đào mộ sư phụ nữa." Ngô Trung Nguyên cố nén tiếng khóc nghẹn ngào.

"Anh không mù, bọn chúng làm gì anh tự nhìn thấy được. Điều anh muốn hỏi là tại sao em không đánh lại bọn chúng?" Trong lúc nói, Lâm Thanh Minh vén vạt áo thợ mỏ của mình lên nhìn chiếc áo lót bên trong. Thấy áo quá bẩn, y dứt khoát đưa tay xé rách một vạt áo sơ mi của Ngô Trung Nguyên, nhẹ nhàng băng bó vết thương trên đầu cho cậu.

Thấy Ngô Trung Nguyên im lặng, Lâm Thanh Minh gằn giọng quát lớn: "Anh đang hỏi em đấy! Tại sao em lại không đánh? Đến đám tép riu này mà em cũng đánh không lại sao?"

"Đánh được." Ngô Trung Nguyên cúi đầu đáp.

"Đánh được sao không đánh?!" Lâm Thanh Minh lạnh lùng chất vấn.

Bị mắng mỏ, Ngô Trung Nguyên cảm thấy vô cùng tủi thân: "Chưa tới lúc phải ra tay."

"Bọn chúng phá nhà của chúng ta, đào mộ sư phụ em cũng không đánh! Thế sau này chúng ngủ với vợ em, em cũng nhịn chắc?!" Lâm Thanh Minh siết chặt nút thắt vải băng vết thương, xoay người định bước đi.

"Anh, đừng động thủ! Anh về được là tốt rồi, chuyện này có lẽ vẫn còn cách giải quyết khác." Ngô Trung Nguyên vội vàng kéo tay áo Lâm Thanh Minh lại.

"Cút ra một bên!" Lâm Thanh Minh gạt tay Ngô Trung Nguyên ra, đằng đằng sát khí sải bước lớn về phía đám côn đồ...