Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tam lang Phong Nghiên Trì lại nhìn sang nhũ mẫu Liễu ma ma ở một bên khác, Liễu ma ma mấp máy môi, cuối cùng cái gì cũng không nói.

“Con không cần nhìn ai cả, hiện tại trong học đường con là kém nhất, ngay cả Tứ lang cũng đuổi kịp con rồi, đệ ấy còn nhỏ hơn con một tuổi, nhập học muộn một năm, con cũng thật là không ra thể thống gì. Hiện tại Dương tiên sinh tìm Thế tử gia cáo trạng, chỉ đành để ta mỗi ngày canh chừng con viết chữ, con tưởng ta muốn nhìn con sao, có thời gian này còn không bằng đi tìm Vương di nương đánh bài diệp tử.” Cũng là Trương di nương tâm tính rộng rãi, nếu không gặp phải đứa nhi tử không thích học hành như Tam lang, bảo đảm sẽ tức sinh bệnh.

Trương di nương nói đến đây, lại nhìn sang Liễu ma ma, trong ánh mắt tràn đầy oán trách: “Liễu ma ma, không phải ta nói bà, bà cũng quá chiều chuộng Tam lang rồi, mỗi lần nó làm nũng ngoan ngoãn là bà lại mềm lòng, còn hùa với Thụy Tuyết cùng nhau gạt ta, nếu không phải Đại nương tử gọi ta đến mắng cho một trận, ta còn bị giấu giếm trong bóng tối đấy!”

Trương di nương nói xong liền gõ mạnh một cái lên đầu nhi tử, trong mắt bốc hỏa, trách mắng: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau viết đi! Chỉ cần không liên quan đến đọc sách, thì không có cái gì là con không hứng thú.”

Bởi vì Phong Nghiên Sơ mấy tháng nay rất nỗ lực, kéo theo không khí học tập trong học đường rất tốt, chỉ là trong đó có một con sâu làm rầu nồi canh, đó chính là Tam lang. Trước kia không có gì, chỉ là hiện tại so sánh ra lại lộ rõ vẻ ham chơi lười biếng, ngay cả Dương Húc Thăng cũng nhìn không nổi nữa, nhiều lần dạy bảo không sửa, chỉ đành cáo trạng với Phong Giản Ninh.

Phong Giản Ninh mặc dù không coi trọng tam tử, nhưng dù sao cũng là nhi tử ruột của mình, nên quản giáo thì vẫn phải quản giáo, chỉ là hắn quá bận rộn làm sao có thể dành ra thời gian, chỉ gọi đến mắng một trận, sau đó nhắc nhở với Đại nương tử. Nhưng Đại nương tử cũng rất bận, ngoài việc quản lý gia sự, còn phải dạy dỗ nữ nhi, quan tâm Đại lang và Nhị lang, thế là gọi Trương di nương đến mắng một trận, bảo bà ta canh chừng Tam lang đọc sách.

Trương di nương chỉ đành hy sinh thời gian của mình, không ngờ cho dù bà ta ngồi ngay trước mặt, nhi tử cũng là tâm trí để trên mây.

Còn Tứ lang Phong Nghiên An thuộc loại có tâm tặc mà không có gan tặc. Muội muội Phong Nghiên Uyển đã chạy đến trường bắn tập bắn tên, điều này khiến hắn vô cùng thèm thuồng, cũng muốn đi. Nhưng Phương di nương vừa về liền nói, Thế tử gia gọi Tam ca đến mắng cho một trận, chỉ vì Tam ca không chịu đọc sách đàng hoàng, Tứ lang thấy vậy chỉ đành ngoan ngoãn ngồi trong phòng đọc sách viết chữ.

Ngay cả lão thái thái cũng đang cảm thán, ngày thường bọn trẻ nghỉ mộc là náo nhiệt nhất, hôm nay ngay cả trong nhà cũng yên tĩnh lại rồi.

Trúc Khê bưng trong tay một chiếc chén đốt trúc, bên trong là trà Lộ Nha dành cho lão thái thái uống, nàng dâng trà lên, cười tủm tỉm nói: “Từ khi Nhị lang quân khai khiếu, các lang quân trong phủ đọc sách càng thêm chăm chỉ, lúc này mới yên tĩnh hơn một chút, sao lão thái thái lại nhớ nhung rồi?”

Lão thái thái nhận lấy chén trà, lườm Trúc Khê một cái: “Cũng chỉ nói miệng vậy thôi, bọn chúng hiểu chuyện như vậy, ta vui mừng còn không kịp nữa là.”

Trong lúc nói chuyện, Thanh Mai bưng bánh bột ngó sen hoa quế bước vào: “Lão thái thái, cây hoa quế trong vườn nở rồi, hương thơm ngập tràn, Đại nương tử cảm thấy ngày sau bị mưa thu đánh rụng thì tiếc quá, liền sai hạ nhân thu thập một ít, hiện tại nhà bếp làm bánh bột ngó sen hoa quế đưa tới, lão thái thái có muốn nếm thử không?”

Lão thái thái cầm một miếng, vị ngọt thanh không ngấy, liên tục gật đầu: “Ừm, ăn cũng ngon đấy, đã đưa cho các lang quân và cô nương trong phủ chưa?”

Thanh Mai trước khi vào cửa đã cố ý hỏi thăm, nhưng vẫn nói giảm nói tránh một phen: “Trương di nương đang canh chừng Tam lang quân viết chữ, không cho phép ngoại vật ảnh hưởng, Nhị cô nương đến trường bắn tập bắn tên rồi, Tứ lang quân có lẽ muốn dùng chung với muội muội, ngoài hai nơi này ra, những nơi khác đều đã đưa tới rồi.”

Cho dù ở trong Hầu phủ, các lang quân nhìn bề ngoài có vẻ giống nhau, nhưng bên trong vẫn có sự khác biệt. So với các lang quân khác, người của Tam lang quân và Tứ lang quân đến nhà bếp xin đồ, tuy không bị thiếu hụt, nhưng cũng tuyệt đối không có chuyện ân cần chủ động dâng lên; còn về Nhị cô nương, trong tên tuy có chữ Uyển, nhưng tính cách một chút cũng không ôn uyển, có lẽ là do từ khi sinh ra đã ốm yếu, nàng thích nhất là cưỡi ngựa bắn tên các loại, cũng không thích tính toán chi li.

Đại cô nương là đích xuất, tự nhiên phải nịnh bợ; còn Đại lang quân là trưởng tử, người sáng mắt trong cả phủ đều có thể nhìn ra tương lai sẽ kế thừa tước vị. Nhị lang quân nhìn có vẻ hòa nhã với hạ nhân, tính cách nghịch ngợm, nhưng người bên dưới thật sự không dám qua mặt hắn, càng đừng nói Nhị lang quân rất được các chủ tử bề trên coi trọng. Còn về nhị phòng, cho dù Nhị gia vô dụng, nhưng hai người họ cũng chỉ có một đôi nam nữ đó.