Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thẩm Đinh Hòa biết hắn nói đúng, nhưng trong lòng cứ thấy nghẹn lại.

Tưởng tượng đến nỗi khổ mà cô nương chưa từng gặp mặt kia phải chịu đựng, nàng cảm thấy thật xót xa và phẫn nộ. Gian dâm sát hại là chuyện tàn nhẫn và đáng hận nhất mà nàng có thể nghĩ tới.

Nàng sinh ra trong cao môn thế gia, tuy không phải là cô nương đơn thuần không hiểu thế sự, nhưng cũng được bảo vệ rất tốt, chưa từng cảm nhận chân thực sự bất lực và tuyệt vọng của bách tính thấp cổ bé họng dưới trước cường quyền đến thế.

“Ca ca, ta chỉ là... chỉ là cảm thấy rất tức giận, rất buồn.” Nàng vùi mặt sâu hơn, tìm kiếm hơi ấm và sức mạnh trên người hắn.

Tạ Diễn Chiêu ôm nàng, không ngừng đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên mặt và trán nàng, lặng lẽ an ủi nàng.

Hắn biết Kiều Kiều của hắn còn cần phải trưởng thành. Hắn sẽ từ từ dạy nàng, dạy nàng làm sao giữ vững bản tâm trong chốn triều đình sóng gió này, dạy nàng làm sao để trở thành một thái tử phi có thể sóng vai cùng hắn, một hoàng hậu tương lai.

Khi Thẩm Đinh Hòa về phủ, nàng không quay về viện của mình mà đi về phía Minh Chiêm viện nằm ở một góc hẻo lánh trong phủ. Đây là nơi ở của tổ phụ nàng, Định Sơn Vương Thẩm Quân. Định Sơn Vương thường ngày sống ẩn dật, ngoài những dịp lễ tết trọng đại, hiếm khi có ai thấy được bóng dáng ông ấy.

Thẩm Đinh Hòa thỉnh thoảng sẽ tới đây bầu bạn đánh cờ với tổ phụ. Dưới đình nghỉ mát trong viện, trên bàn đá đã bày sẵn bàn cờ. Thẩm Đinh Hòa cầm quân trắng, Thẩm Quân cầm quân đen, những quân đen trắng đan xen bày ra một ván cờ phức tạp.

Đầu ngón tay Thẩm Đinh Hòa kẹp một quân cờ trắng ấm áp, treo lơ lửng trên bàn cờ, lông mày khẽ nhíu.

“Tâm không tĩnh thì không thể đánh cờ tốt được.” Giọng của Thẩm Quân không cao nhưng mang theo một sự trầm ổn thấu hiểu lòng người. Ông ấy mân mê một quân cờ đen, chưa hạ xuống, chỉ im lặng nhìn cháu gái của mình.

Thẩm Đinh Hòa nghe vậy khẽ đặt quân cờ trắng xuống, thở dài một tiếng.

Nàng nhìn tổ phụ, kể lại chuyện của con trai Tề Vương: “Nếu không phải những năm nay bệ hạ cứ mãi dung túng, Tề Vương... cũng không đến mức ngông cuồng như vậy.”

Thẩm Quân bưng chén trà sứ thanh hoa trên bàn đá lên, thong thả nhấp một ngụm, giọng nói bình thản không chút gợn sóng: “A Nguyên, cẩn thận lời nói.”

Thẩm Đinh Hòa: “Con cũng chỉ dám nói như vậy ở trước mặt tổ phụ thôi.”

Ông ấy dừng lại một chút, giọng nói thoáng đượm vẻ hoài niệm xót xa: "Trong một trận chiến loạn, vì để bảo vệ tiên đế mà tiểu tử ấy đã hy sinh. Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất ta thấy tiên đế lộ ra thần sắc yếu đuối và bất lực đến thế. Tiểu tử đó là một đứa trẻ tốt..."

"Tôn nữ biết, đó là Thái tử Minh Huyên." Thẩm Đinh Hòa tiếp lời.

Ngay khi tiên đế đăng cơ, ngài đã truy phong cho trưởng tử yểu mệnh này làm Thái tử. Lễ nghi biệt đãi long trọng đến mức ngay cả đương kim bệ hạ sau này cũng không sánh bằng.

"Trưởng tử qua đời, thứ tử là Tề Vương lại không may lạc mất trong thời buổi loạn lạc, bặt vô âm tín. Khi ấy, chỉ còn lại tam tử, cũng chính là bệ hạ bây giờ, luôn ở bên cạnh tiên đế từ nhỏ, được ngài đích thân dốc lòng dạy bảo."

"Về sau, Tề Vương được tìm thấy và đưa trở về nhưng tính tình đã bị nuôi dưỡng cho lệch lạc, trở nên thô bạo, ngang ngược, khó lòng thuần phục. Tiên đế thấy vậy mà lòng đau như cắt. Nhưng ngài cũng hiểu rõ rằng, với bản tính ấy, Tề vương thực sự không thể gánh vác trọng trách giang sơn xã tắc."

"Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, ngài mới truyền ngôi vị hoàng đế lại cho bệ hạ. Thậm chí khi cần thiết, ngài còn lợi dụng Tề Vương như một hòn đá mài dao để rèn giũa tính tình quá đỗi ôn hòa của bệ hạ."

Ông ấy tạm dừng rồi bổ sung thêm: "Lúc tiên đế băng hà, ngài luôn cảm thấy nợ thứ tử này quá nhiều nên đã để lại di ngôn dặn dò bệ hạ phải đối đãi tử tế với Tề Vương."

"Trong lòng bệ hạ có lẽ cũng thấy hổ thẹn với vị huynh trưởng này nên những năm qua mới luôn dung túng cho Tề vương như vậy. Chỉ cần không phải tội lớn thì dù Tề Vương có làm gì đi nữa, bệ hạ cũng luôn chọn cách hóa giải nhẹ nhàng, nhắm mắt làm ngơ cho qua chuyện."

Đây là lần đầu tiên Thẩm Đinh Hòa được nghe về những chuyện này.

Hóa ra là vậy... Nàng thầm nhủ trong lòng.

Nếu năm đó Tề Vương không đi lạc, ông ta vừa là đích tử vừa là trưởng tử, có lẽ chiếc long ỷ kia nay đã đổi chủ rồi.

Thẩm Quân khẽ thở dài: "Con cái đều là nợ cả mà."

Thẩm Đinh Hòa nghe vậy, chợt nhớ đến những chuyện cũ trong nhà mình, nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào.

Ngày diễn ra tiệc Thiên Hoa.

Những gia tộc có đủ tư cách đứng ra tổ chức yến tiệc này đều là những danh gia vọng tộc có công lao hiển hách và đang nhận được sự sủng ái nồng hậu của thánh thượng.

Năm ngoái vừa do phủ Định Sơn Vương lo liệu, năm nay đã đến lượt phủ Xương Quốc Công.

Tiệc Thiên Hoa giờ đây đã sớm không còn đơn thuần là một buổi tao đàn để ngâm thơ đối chữ hay bắn cung so tài võ nghệ nữa. Nó đã dần trở thành dịp giao lưu quan trọng nhất của các quý nữ và công tử trong kinh thành. Thậm chí nó còn là "đấu trường ngầm" để các phu nhân xem mắt, tìm kiếm mối lương duyên tốt cho nhi nữ, nam tử nhà mình.

Các nam thanh nữ tú chưa thành thân nhân dịp này trổ hết tài năng và phong thái. Trong khi những đôi phu phụ đã kết tóc lại tranh thủ củng cố mạng lưới quan hệ và thăm dò tin tức. Khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Bên ngoài phủ Xương Quốc Công, xe ngựa đã vây kín như nêm cối, những chiếc xe kiệu gấm vóc xếp thành hàng dài. Hương phấn nồng nàn, bóng áo thướt tha, tiếng người náo động cả một vùng.

Khi chiếc xe ngựa mành xanh của phủ Định Sơn Vương chậm rãi tiến đến và dừng lại trước cổng phủ, đám đông vốn đang chen chúc đi vào bỗng đồng loạt dạt sang hai bên, tự động nhường ra một lối đi.

Cửa xe mở ra, người bước xuống đầu tiên là Thẩm phu nhân của phủ Định Sơn Vương.

Bà mặc một bộ áo bối tử màu trắng, đầu cài trâm điểm thúy khảm đông châu. Tuy không trang điểm đậm nhưng vẫn không giấu được phong thái ung dung, cao quý của một vị quận chúa.

Bà thong thả vịn tay thị nữ, chậm rãi xuống xe, ánh mắt bình thản lướt qua mọi người.