Trên cầu thang, Khâu Kha Tĩnh một tay ôm tài liệu, cười tươi như hoa vẫy tay với Lộ Tri Trần, mái tóc đuôi ngựa buộc cao sau đầu tung bay vui vẻ theo động tác của thiếu nữ.
Bên cạnh cô còn đứng một cô gái tết tóc đuôi sam mà Lộ Tri Trần không quen biết, lúc này đang tò mò đánh giá hai người.
“Khâu Kha Tĩnh?”
Lộ Tri Trần sửng sốt, không ngờ có thể gặp cô ở đây.
Đối với thiếu nữ như một câu đố này, hắn quả thực có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, đáng tiếc bây giờ không phải thời cơ tốt.
Khâu Kha Tĩnh nghe thấy hắn đáp lại, nhảy chân sáo đến bên cạnh hắn.
“Chào hai người chào hai người!”
Cô cười hì hì chào hỏi hai người, rạng rỡ đến mức khiến người ta mềm lòng.
“Sao cậu lại ở đây?” Lộ Tri Trần kỳ quái hỏi.
Khâu Kha Tĩnh giơ giơ tờ biểu mẫu trong tay, hừ một tiếng.
“Đương nhiên là giống hai người rồi, để tôi giới thiệu một chút, vị bên cạnh này là lớp phó Vạn Thi của lớp 10 chúng tôi.”
Cô tinh nghịch chớp chớp mắt với Lộ Tri Trần.
“Còn tôi ấy à, hiện tại đảm nhiệm chức lớp trưởng lớp 10, đang phụ trách nộp biểu mẫu và công việc vận chuyển đồng phục.”
Cô gái tết tóc đuôi sam yếu ớt chào hỏi một tiếng, rõ ràng là bị khí trường đột ngột lạnh lẽo của Tô Từ Dạ ép cho có chút khó thở.
Khâu Kha Tĩnh dường như không nhận ra luồng gió lạnh thấu xương bên cạnh Lộ Tri Trần, cười với Tô Từ Dạ.
“Chào cậu chào cậu, cậu chắc chắn là Tô Từ Dạ rồi, Lộ Tri Trần thường xuyên nhắc đến cậu với tôi!”
Lộ Tri Trần: “?”
Trong đôi mắt đẹp của Tô Từ Dạ lóe lên một tia kinh ngạc, dường như không ngờ thiếu nữ lại chủ động mở miệng với cô.
“Ồ Ồ, Lộ Tri Trần chưa nói với cậu về tôi sao?”
“Tôi tên là Khâu Kha Tĩnh, là chị họ của Lộ Tri Trần, hôm nay vừa chuyển đến lớp 10, sau này mong được chỉ giáo nhiều hơn nha.”
Lộ Tri Trần: “???”
Tô Từ Dạ nghi hoặc nhìn Lộ Tri Trần, hình như có chút kỳ lạ sao hắn đột nhiên lòi ra một người chị họ.
Lộ Tri Trần thật sự không ngờ tới, thiếu nữ thích diễn này dăm ba câu đã sắp biến cô thành chị họ của mình rồi.
Hắn đang định mở miệng giải thích một chút, Khâu Kha Tĩnh lại đã phóng tới ánh mắt uy hiếp.
“Em họ à, chị nhớ hai đứa cấp hai hình như học cùng một lớp đúng không, lúc đó em nói gì nhỉ?”
Thiếu nữ giọng nói ngọt ngào ánh mắt hung dữ, ân cần dụ dỗ hỏi.
“... Không có gì đâu chị họ, em nói gì cơ, lâu quá em quên mất rồi.”
Hắn thật sự sợ Khâu Kha Tĩnh sẽ phanh phui chuyện hắn thầm mến Tô Từ Dạ từ hồi cấp hai ra.
Bị từ chối thì không sao, vấn đề là đây mới là ngày đầu tiên làm bạn cùng bàn, một năm sau này sẽ xấu hổ biết bao.
Chị họ thì chị họ đi, cô vui là được.
Khâu Kha Tĩnh hài lòng quay đầu, nở một nụ cười vô hại với Tô Từ Dạ.
Sự kinh ngạc của Tô Từ Dạ càng sâu hơn, cô ta thực sự là chị họ của Lộ Tri Trần?
Từ sáng bắt đầu nhìn thấy hai người thân mật kề sát nhau, tâm trạng của thiếu nữ đã vô cùng bực bội.
Đây cũng là lý do tại sao khi bạn thân đề nghị đổi chỗ ngồi, cô lại ma xui quỷ khiến mà ngầm đồng ý.
Nhưng bây giờ nghe thấy Lộ Tri Trần thừa nhận Khâu Kha Tĩnh là chị họ của hắn, loại cảm giác bực bội tinh vi đó đột nhiên tan biến không còn tăm hơi.
Tô Từ Dạ hoàn hồn, phát hiện thiếu nữ trước mặt đang tò mò nhìn mình, mới nhớ ra mình hình như vẫn chưa đáp lại lời chào hỏi của cô.
Cô nở một nụ cười.
“... Chào cậu, tôi tên là Tô Từ Dạ, mong được chỉ giáo nhiều hơn.”
Cô gái tết tóc đuôi sam Vạn Thi kinh ngạc phát hiện, bầu không khí có chút ngưng trọng vừa rồi đột nhiên dịu đi như mưa xuân làm tan tuyết.
Mà vị lớp trưởng mới nhậm chức nhà mình lại to gan lớn mật muốn đi nắm tay Tô Từ Dạ.
Lẽ nào cô không biết đây là nữ thần Tô lừng danh trong trường sao!
Ồ, Khâu Kha Tĩnh hình như là học sinh mới chuyển đến, cô quả thực không biết.
Ngay khi Vạn Thi đã chuẩn bị sẵn bản nháp trong lòng, chuẩn bị sau khi Khâu Kha Tĩnh bị từ chối sẽ hòa giải, cô phát hiện Tô Từ Dạ lại không né không tránh, cứ như vậy nhìn thiếu nữ nụ cười rạng rỡ áp sát tới.
Tô Từ Dạ nhìn tay mình và cô khoác vào nhau, kỳ diệu không cảm thấy khó chịu gì, ngược lại có chút để tâm đến lời cô vừa nói.
“Cậu ấy... cấp hai có nói gì về tôi sao?”
“Hả? Ồ, Lộ Tri Trần ấy à, cậu ấy từ cấp hai đã chạy đến kể với tôi, cậu ấy và một cô gái siêu cấp xinh đẹp là bạn học đấy.”
Khâu Kha Tĩnh mở to mắt nói hươu nói vượn, Lộ Tri Trần trong miệng cô quả thực là fan cuồng của Tô Từ Dạ, dăm ba bữa lại phải đổi cách khen cô vài câu.
Tô Từ Dạ lặng lẽ nghe, ánh mắt hơi phiêu diêu, cũng không biết là tin hay không tin.