Sau Khi Trùng Sinh Có Thêm Một Thanh Mai

Chương 22. Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Có Thêm Một Thanh Mai 2

Cậu bây giờ làm gì có thời gian quản Khâu Kha Tĩnh, việc cấp bách bây giờ là sắp xếp ổn thỏa cho mẹ mình.

Tần Thu Hà thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới vỗ mỗi người một cái.

“Ây dô, các con thật sự làm mẹ sợ chết khiếp, vừa vào cửa đã diễn cho mẹ xem vở kịch này.”

“Mẹ đã nói mà, hai đứa hồi nhỏ tình cảm tốt như vậy, Khâu Kha Tĩnh một ngày không đến thằng nhóc con còn khóc lóc đòi đi tìm con bé cơ mà.”

Lộ Tri Trần sửng sốt, trong lòng dâng lên sự nghi hoặc.

Ngoài miệng lại ngượng ngùng nói: “Mẹ, đó đều là chuyện từ bao lâu rồi mẹ còn lấy ra nói.”

Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Trong ký ức của mọi người sao lại thực sự có một người như vậy cùng mình trải qua cả tuổi thơ?

Cậu nghiêng đầu nhìn về phía Khâu Kha Tĩnh, thiếu nữ lại không nhìn cậu, chỉ cười nói chuyện với Tần Thu Hà.

Đột nhiên, Tần Thu Hà vỗ đầu một cái: “Ây dô, mẹ còn hầm sườn cho các con nữa.”

Bà vội vàng đứng dậy, bỏ lại một câu “Các con dọn dẹp một chút, lập tức có thể ăn cơm rồi” liền chạy vào nhà bếp.

Trong phòng khách, Lộ Tri Trần trầm mặc nhìn Khâu Kha Tĩnh đang ngâm nga hát.

“Cảm ơn cậu.”

Cậu thở dài một hơi, cuối cùng vẫn lên tiếng.

Khâu Kha Tĩnh sửng sốt, dường như không ngờ Lộ Tri Trần sẽ mở miệng như vậy.

“Cảm ơn cái gì?”

Lộ Tri Trần đứng dậy, trong ánh mắt khiếp sợ của Khâu Kha Tĩnh vò rối tung đầu cô.

“Cảm ơn thanh mai đáng yêu của tôi.” Cậu cười với Khâu Kha Tĩnh.

“Nếu khi nào có thể nói cho tôi biết thì xin hãy nói trước với tôi một tiếng, tôi chuẩn bị tâm lý trước.”

Lộ Tri Trần không ngốc.

Đủ loại trùng hợp cộng lại với nhau, nếu nói Khâu Kha Tĩnh chỉ là một thanh mai ngốc nghếch ngọt ngào lấp lánh nhảy ra, thì cậu tuyệt đối không tin.

Sự trùng sinh của mình thậm chí là Cung điện ký ức, e rằng thiếu nữ bí ẩn tự xưng là thanh mai của mình này đều biết.

Nhưng Khâu Kha Tĩnh dăm lần bảy lượt qua loa lấy lệ rất rõ ràng là không muốn nói cho cậu biết đáp án.

Mối quan hệ giữa ba người cậu, Tô Từ Dạ, Khâu Kha Tĩnh chắc chắn cũng không đơn giản như cô nói.

Nhưng như vậy thì có sao đâu?

Hiện giờ bố mẹ vẫn bình an, cuộc đời cậu đã sắp khởi hành lại, điều này chẳng lẽ còn chưa đủ sao?

Cô nói mình là thanh mai, vậy thì là thanh mai thôi.

Người khác muốn có thanh mai xinh đẹp như vậy còn không có đâu.

Còn về mục đích của Khâu Kha Tĩnh...

Cướp tài cướp sắc tùy ý đi, dù sao cậu cũng buông xuôi rồi.

Cũng không thể nửa đêm lén lút chạy tới làm cậu chết ngạt trên giường chứ.

Sau khi nghĩ thông suốt những điều này, Lộ Tri Trần lập tức rộng mở trong lòng.

Cậu nhìn mái tóc tổ chim bị vò thành một cục của thiếu nữ trước mặt, tâm mãn ý túc quay về phòng.

Khâu Kha Tĩnh nhìn bóng lưng Lộ Tri Trần, thở dài một hơi.

“Trùng sinh xong không phải nên vui vẻ hét lớn mệnh ta do ta không do trời, sau đó làm nên một phen sự nghiệp cưới bạch phú mỹ sao? Quả nhiên truyện trùng sinh đều là lừa người.”

“Làm gì có ai vừa lên đã nghi ngờ thanh mai nhà mình chứ, tôi chỉ là sợ cậu không phát hiện ra Cung điện ký ức, nên hơi nhắc nhở một câu mà thôi.”

“Rõ ràng sau khi người có tình cuối cùng cũng thành thân thuộc, thanh mai giả là tôi đây có thể lui sân rồi mới đúng...”

Khâu Kha Tĩnh lẩm bẩm, biểu cảm rất là bất đắc dĩ.

“Thật là, cậu đối với Tô Từ Dạ sao lại không có sự nhạy bén này chứ.”

Cô đưa tay sờ sờ mái tóc tổ chim của mình, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Lộ! Tri! Trần! Cậu đợi đó cho tôi, cả năm lớp 12 tôi không huấn luyện cậu đến mức hạ gục được Tô Từ Dạ, bản tiểu thư sẽ không mang họ Khâu!”

...

Đợi đến khi Lộ Tri Trần dọn dẹp xong đồ đạc từ trong phòng đi ra, Khâu Kha Tĩnh đã thay một bộ váy liền áo, cùng Tần Thu Hà ngồi ở bàn đợi cậu.

“Tri Trần, ra ăn cơm đi.” Tóc Khâu Kha Tĩnh đã được chải lại một lần, cười vẫy tay với cậu.

Không hiểu sao, cậu cảm nhận được một luồng sát khí thoang thoảng từ trong nụ cười rạng rỡ của thiếu nữ.

Sẽ không thật sự nửa đêm chạy vào phòng làm mình chết ngạt chứ.

Lộ Tri Trần chậm rãi nhích đến ghế ngồi xuống.

Cậu cầm đôi đũa sạch lên, không gắp cho mình, ngược lại gắp một miếng sườn vào bát Khâu Kha Tĩnh trước.

Hi hi, mình nhất định phải sống sót.

Khâu Kha Tĩnh “hừ” một tiếng, cũng tiện tay gắp một miếng từ trong bát cho cậu.

Tần Thu Hà nhìn mối quan hệ của hai người vẫn tốt như trước, yên tâm gật đầu.

“Tri Trần à, bình thường có chuyện gì con nhường nhịn Kha Tĩnh một chút, làm nhiều việc nhà một chút, đừng cái gì cũng để con gái người ta làm.”

“Còn nữa, dù sao cũng là ở ghép với người ta, mấy cái thói quen xấu như ngủ nướng, thức khuya của con bắt buộc phải sửa đổi một chút.”

Lộ Tri Trần nghe tiếng cằn nhằn không khác gì kiếp trước của mẹ mình, khóe miệng đang và cơm hơi nhếch lên.