Cho nên Lộ Tri Trần mới căn bản không tin Tô Từ Dạ sẽ có thái độ đặc biệt với nam sinh nào, cho dù nam sinh này là cậu.

Đối với lời nói thề thốt son sắt trước đó của Khâu Kha Tĩnh cũng chỉ cười cho qua.

Tô Từ Dạ giống như đóa tuyết liên cô ngạo trên núi băng kia, bị bão tuyết vĩnh viễn không ngừng nghỉ bao quanh.

Nhưng hiện giờ đóa băng tuyết liên này hình như đã lặng lẽ ngăn cách cơn bão lạnh thấu xương trên vách núi, nở rộ ra một tia tráng lệ động lòng người về phía cậu.

Cậu có chút tin rồi.

Sau khi Lộ Tri Trần và Tô Từ Dạ sánh vai đi lên đài đứng vững, các học sinh lớp 10 đột nhiên bùng nổ tràng pháo tay không thua kém gì lớp 11 lớp 12.

Bởi vì bọn họ rốt cuộc đã hiểu rõ.

Các đàn anh đàn chị lúc lãnh đạo nhà trường nói chuyện tiếng vỗ tay đều tỏ ra qua loa như vậy, tại sao đột nhiên lại trở nên nhiệt tình như thế.

Đàn chị này quả thực chính là Lạc Thần nhân gian, Venus tái thế!

Mà Lộ Tri Trần vốn dĩ còn có thể gọi là tiểu soái, vì đứng bên cạnh Tô Từ Dạ liền quả quyết bị ném vào hàng ngũ người qua đường Giáp.

Chủ nhiệm giáo dục có chút cảm khái nhìn hai người này.

Lộ Tri Trần, người đứng đầu khối sấm đánh không động, ngoan ngoãn thành tích tốt, quả thực là học sinh hoàn hảo trong lòng giáo viên.

Mà Tô Từ Dạ thì càng không cần phải nói, không chỉ thành tích xuất sắc nhan sắc còn cao.

Nếu lấy hình tượng của em ấy quay video tuyên truyền, ý định đăng ký dự thi của trường Trung học số 2 Lâm An đều phải cao thêm mười điểm trở lên.

Thầy thu lại suy nghĩ, cầm micro đọc:

“Bạn học Lộ Tri Trần và bạn học Tô Từ Dạ lớp 12 (1), trong kỳ thi cuối kỳ học kỳ hai lớp 11 đã giành được thành tích tốt đứng thứ nhất và thứ hai toàn khối.”

“Hai bạn học với tư cách là lớp trưởng và lớp phó của lớp, thành tích học tập xuất sắc, làm việc nghiêm túc.”

“Qua xét duyệt, hiện trao tặng hai em danh hiệu học sinh ba tốt cấp tỉnh và cán bộ lớp xuất sắc của trường.”

“Phần thưởng là một cuốn sổ tay lịch sử trường, học bổng một nghìn tệ.”

“Bây giờ xin mời hiệu trưởng Chu trao phần thưởng cho hai vị học sinh ba tốt cấp tỉnh, cán bộ lớp xuất sắc.”

Các bạn học phía dưới không hề keo kiệt tràng pháo tay của mình, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ yếu ớt trước đó.

Hiệu trưởng Chu lần lượt nhận lấy giấy chứng nhận danh dự, sổ tay in huy hiệu trường và một nghìn tệ tiền mặt từ chủ nhiệm giáo dục bên cạnh, trịnh trọng giao cho hai người.

Sau khi phần thưởng và giấy chứng nhận danh dự được chuyển giao xong, chính là phần chụp ảnh chung.

Hiệu trưởng đứng bên cạnh Lộ Tri Trần, trước tiên là vỗ vỗ vai cậu để tỏ vẻ khích lệ, sau đó ra hiệu cậu giơ giấy chứng nhận danh dự lên chuẩn bị chụp ảnh chung.

Lộ Tri Trần vừa quay đầu muốn nhắc nhở Tô Từ Dạ một chút, lại phát hiện thiếu nữ không biết từ lúc nào đã lặng lẽ đứng bên cạnh cậu.

Ngửi mùi hương hoa dành dành quen thuộc của thiếu nữ bên cạnh, Lộ Tri Trần hướng về phía trước nở một nụ cười tiêu chuẩn.

“Ba, hai, một, cà tím! Xong rồi!”

Sau khi chụp ảnh chung hoàn tất, mấy vị lãnh đạo lại nói vài câu khích lệ với hai người, liền thả bọn họ xuống đài.

“Lại đây lại đây, Tri Trần Từ Dạ, qua đây qua đây.”

Phó Hỏa Tinh mặt mày hồng hào vẫy tay với hai người, trong tay còn ôm mấy cái giấy chứng nhận và cúp.

Nghe thấy lời của giáo viên chủ nhiệm nhà mình, Lộ Tri Trần đang định trở về chỗ ngồi chớp chớp mắt, cùng Tô Từ Dạ đi tới.

Đợi đến khi hai người đứng vững trước mặt thầy, Phó Hỏa Tinh vẻ mặt đầy vui mừng nhìn lớp trưởng và lớp phó trong lớp nhà mình.

“Từ Dạ à, bố mẹ em hôm nay chắc không đến nhỉ?”

“Vâng, không đến ạ.”

Tô Từ Dạ gật đầu.

“Tri Trần em thì sao?”

“Bố mẹ em cũng không đến ạ.”

Nghe thấy lời này, Phó Hỏa Tinh cười gật đầu.

“Vậy vừa hay, dù sao lễ khai giảng cũng đến hồi kết rồi, em và Từ Dạ giúp thầy mang mấy cái cúp với giấy chứng nhận này vào văn phòng.”

“Sau đó các em xem thời gian rồi đi ăn cơm luôn đi.”

Lộ Tri Trần sửng sốt, phản ứng lại.

Hỏa Tinh đây là tìm lý do thả chúng ta đi a.

Nói cũng đúng, phần thưởng cần phát đều đã phát xong rồi, quy trình khoảng nửa tiếng còn lại cơ bản đều là mấy lãnh đạo nói chuyện.

Quả thực không có quan hệ gì với đám học sinh bọn họ.

“Lại đây lại đây.”

“Cái này là giấy chứng nhận tập thể lớp xuất sắc.”

“Cái này là bằng khen lớp có phong trào học tập xuất sắc.”

“Cái này là cúp giáo viên xuất sắc của năm.”

Phó Hỏa Tinh cười tươi rói đặt giấy chứng nhận với cúp trong tay vào tay hai người, trong miệng đọc thuộc lòng như cháo chảy.

“Đa tạ sự nỗ lực của hai em và các bạn học trong lớp, để thầy được nở mày nở mặt một lần.”

Phó Hỏa Tinh nhìn vinh dự sắp không chứa nổi trên tay hai người, chỉ hận trong tay không có cái máy ảnh nào để chụp lại.