Mười lăm vạn Đại Hạ tệ đấy, cầm về nhà chẳng biết người nhà sẽ kinh ngạc đến mức nào.

Thế nhưng sau khi tan học, Tô Mục không lập tức về nhà ngay.

Mà chọn ghé qua tiệm thuốc gần đó mua một số dược liệu.

Trong cơ sở dữ liệu của Thâm Lam có chứa lượng lớn phối phương dược tề.

Trong tay Tô Mục vẫn còn một cỗ thi thể của Trí Huệ Trùng, phối hợp với một số dược liệu là có thể điều chế ra một ít dược phẩm khí huyết.

Nếu hiệu quả tốt.

Tô Mục thậm chí cảm thấy sau này mình chẳng cần phải đi mua mấy loại dược phẩm khí huyết bán trên thị trường làm gì nữa, trực tiếp tự mình đi mua dược liệu về, dựa theo phối phương Thâm Lam cung cấp rồi tự tay điều chế. Giá thành vừa giảm đi rất nhiều mà hiệu quả ước chừng còn tốt hơn mấy loại dược phẩm khí huyết ngoài thị trường kia không biết bao nhiêu lần.

Mua dược liệu tiêu tốn khoảng ba vạn tệ.

Đây mới chỉ là tiền mua dược liệu thô thôi đấy.

Nếu Tô Mục mua trực tiếp các loại dược phẩm khí huyết thành phẩm tương xứng với số dược liệu này thì ước chừng mười lăm vạn của hắn cũng chẳng đủ tiêu.

Sau khi cẩn thận cất dược liệu vào cặp sách.

Tô Mục rảo bước quay trở về nhà.

Mỗi lần về tới nhà đều có thể ngửi thấy một mùi thịt thơm nồng nặc.

“Bố, mẹ, con về rồi!”

Về tới nhà, Tô Mục trước tiên quay về phòng ngủ cất đống dược liệu đi, sau đó đem số tiền mười hai vạn tệ còn lại bọc gọn trong một chiếc túi nilon màu đen.

“Về rồi đấy à Mục nhi! Bố con phải đến chập tối mới về được, bảo chúng ta ăn trước!”

Lưu Ngọc Phân thắt tạp dề bưng một chậu thịt lớn từ trong bếp bước ra.

“Mau ra ăn cơm đi Mục nhi, Dương nhi! Ăn xong Dương nhi rửa bát nhé, mẹ phải vội đến xưởng làm ca đêm.”

Rất nhanh sau đó, cả nhà ngồi vào bàn ăn.

Trước khi ăn cơm.

Tô Mục đưa chiếc túi nilon đựng mười hai vạn Đại Hạ tệ cho Lưu Ngọc Phân.

“Mẹ, cái này cho mẹ.”

Nhìn chiếc túi nilon màu đen Tô Mục đưa qua.

Lưu Ngọc Phân ban đầu còn có chút tò mò: “Cái gì thế con? Thần thần bí bí.”

Tô Dương bên cạnh cũng nghển cổ lên nhìn: “Anh, có phải đồ gì ngon không anh!”

“Mày chỉ nhớ mỗi ăn thôi!” Lưu Ngọc Phân vừa cười vừa mở chiếc túi nilon màu đen ra, khi nhìn thấy thứ bên trong túi nilon, sắc mặt bà lập tức lộ vẻ kinh hãi sững sờ.

“Đây... nhiều tiền thế này! Nhiều tiền thế này Mục nhi con lấy ở đâu ra!?”

Lưu Ngọc Phân có chút hoảng sợ nhìn Tô Mục: “Mục nhi con đừng làm mẹ sợ nhé, con không làm chuyện gì dại dột đấy chứ!?”

“Trời đất ơi, anh, nhiều tiền thế này anh kiếm ở đâu ra thế?”

Tô Mục cho Lưu Ngọc Phân một ánh mắt trấn an: “Mẹ yên tâm đi, đây là tiền học bổng nhà trường thưởng cho con đấy.”

Hắn nói tiếp: “Hôm nay con chẳng phải đi kiểm tra khí huyết sao? Mẹ đoán xem Giá Trị Khí Huyết của con được bao nhiêu?”

“Bao nhiêu?” Lưu Ngọc Phân nghe thấy số tiền này là học bổng nhà trường thưởng cho Tô Mục thì coi như trút được gánh nặng.

“4.13.”

Tô Mục nói.

“4... 4.13!!?”

Lưu Ngọc Phân trước tiên sững người ra, sau đó trên mặt lập tức lộ ra vẻ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ khôn xiết.

“Mục nhi, con... con không lừa mẹ chứ!? 4.13!? Kết quả kiểm tra Giá Trị Khí Huyết lần đầu tiên của con á!? Hôm qua con mới vừa giác tỉnh thôi mà!”

Tô Mục nhìn thấy vẻ mặt này của Lưu Ngọc Phân, trong lòng cũng có chút đắc ý và vui sướng.

Bản thân nỗ lực chẳng phải chính là để nhận được sự công nhận của người thân sao?

“Anh, 4.13 cao lắm hả anh? Trường thưởng cho anh nhiều tiền thế cơ á!?” Tô Dương mới học cấp hai, khái niệm về Giá Trị Khí Huyết vẫn chưa rõ ràng lắm.

Đương nhiên trong đó cũng có nguyên nhân do thằng nhóc này ở trường không chịu học hành tử tế.

“Bảo mày ngày thường không chịu học hành đàng hoàng mà!” Lưu Ngọc Phân đương nhiên biết rõ giá trị của con số 4.13 này.

Tô Mục xoa đầu Tô Dương nói: “Người bình thường chưa giác tỉnh thì Giá Trị Khí Huyết trung bình từ 0.6 đến 0.8. Sau lần tu luyện đầu tiên, mức tăng khí huyết phổ biến từ 0.1 đến 0.3. Ở các trường cấp ba đỉnh phong trong Đệ Tam An Toàn Khu chúng ta thì mức tăng khí huyết cũng chỉ từ 0.4 đến 0.8 thôi, anh của em tăng vọt gần 3 điểm lận, thế em bảo có đỉnh không?”

Nghe Tô Mục miêu tả, đôi mắt Tô Dương càng lúc càng sáng rực lên.

“Anh, anh đỉnh quá trời luôn!!!”

“Cũng tàm tạm thôi.” Tô Mục lại xoa đầu Tô Dương một cái: “Mẹ, ban đầu có mười lăm vạn lận, trong đó ba vạn con lấy đi mua một ít dược phẩm khí huyết rồi, số còn lại con gửi mẹ giữ trước. Mẹ với bố cũng không cần phải vất vả quá mức nữa đâu, chuyện kiếm tiền con sẽ tự nghĩ cách.”

“Được được được.” Lưu Ngọc Phân cẩn thận thắt chặt chiếc túi nilon màu đen đựng mười hai vạn Đại Hạ tệ lại, sau đó lại lôi từ trong tủ ra một chiếc hộp cất vào trong, lúc này mới nói tiếp: “Con trai lớn thật rồi! Nhưng mà Mục nhi này, khoảng thời gian này là giai đoạn then chốt của con, chuyện kiếm tiền con đừng có suy nghĩ nhiều, mẹ với bố con sẽ nghĩ cách. Con cứ chuyên tâm tu luyện là được rồi, muốn ăn gì hay cần tiền mua dược phẩm khí huyết thì cứ bảo với mẹ.”

Tô Mục cũng biết hiện tại muốn bảo bố mẹ nghỉ ngơi, đừng vội vã kiếm tiền là chuyện không thực tế chút nào, hắn không khuyên thêm nữa mà chỉ nói: “Dạ, mẹ với bố cũng đừng làm việc vất vả quá. Ngoài ra, bố mẹ đừng mua bừa dược phẩm khí huyết nhé, có một số loại có thể không phù hợp với con đâu, khi nào cần dược phẩm khí huyết thì con sẽ tự đi mua.”

Thay vì bỏ tiền ra mua dược phẩm khí huyết thành phẩm, chi bằng Tô Mục tự mình đi mua dược liệu về rồi dựa theo phối phương của Thâm Lam mà tự điều chế.

Phối phương trong kho tư liệu của Thâm Lam so với hiện tại tiên tiến hơn mười năm, lại còn bao hàm cả tư liệu bên phía Vạn Tộc, phối phương có thể nói là vô cùng phong phú.

Nghe Tô Mục nói vậy, Lưu Ngọc Phân cũng gật đầu.

Vốn dĩ bà còn tính tối nay tan ca sẽ ghé chợ mua hai thang Bổ Huyết Tán, giờ nghe Tô Mục nói thế, bà liền quyết định giữ lại tiền cho Tô Mục, để Tô Mục tự căn cứ vào tình hình của mình mà đi mua dược phẩm khí huyết.