Siêu Phẩm Tướng Sư

Chương 2772. Kết Cục Của Mãnh Hổ Hầu (2)

“Đừng khẩn trương, hết thảy có anh.” Tần Vũ chỉ có thể nhẹ giọng an ủi Mạc Vịnh Hân như vậy.

...

Huyền cung, cuối cùng cũng đến rồi.

Cửa lớn của Huyền cung không đóng, thế giới cát vàng bên trong tản mát ra ánh sáng màu vàng, Bạch Khởi đứng ở trước cửa, dừng lại, cũng không có trực tiếp bước vào.

Đồng dạng, Tần Vũ và Mạc Vịnh Hân cũng không có đi vào Huyền cung, đến lúc này, ngay cả Tần Vũ cũng đều có chút khẩn trương rồi, đi tới triều Tần hơn bốn năm, hắn lại chưa từng gặp qua vị cửu ngũ chí tôn, thiên cổ nhất đế của triều Tần này.

Mà bây giờ, cuối cùng cũng sắp gặp mặt rồi sao?

Mạc Vịnh Hân rút tay ra khỏi lòng bàn tay Tần Vũ, đôi mắt nhìn vào trong cung điện, thần tình lộ ra có chút phức tạp.

“Sao vậy, trẫm ở bên trong, các ngươi đều không vào sao?”

Đột nhiên, một đạo thanh âm tràn ngập uy áp, từ trong cửa truyền ra, người bên trong, tựa hồ đã biết ba người Tần Vũ đứng ở cửa.

“Các ngươi thiết cục để trẫm đi tới nơi này, bây giờ trẫm tới rồi, vì sao lại không dám vào nữa.”

Phanh!

Ngay sau đó, Bạch Khởi bước vào, Tần Vũ và Mạc Vịnh Hân theo sát phía sau.

Bên trong cửa lớn, hai bên cát vàng đầy đất, văn võ bá quan triều Tần đứng thẳng tắp ở nơi đó, mà ở phía trên bá quan này, là mười một người vàng, mười một người vàng này dựng đứng ở phía dưới bậc thang đại điện.

Ánh mắt Tần Vũ men theo bậc thang nhìn lên trên, nơi đó, một người đàn ông trung niên mặc hoàng bào, vẻ mặt uy nghiêm đang đứng ở nơi đó, cúi nhìn bọn họ.

Trong mắt Tần Vũ, người đàn ông mặc long bào trên bậc thang, toàn bộ quanh thân đều bị một đoàn tử khí bao bọc lại, tử khí này thịnh vượng, là hắn chưa từng nhìn thấy qua.

Tử khí, là chí tôn chi khí, các đời chỉ có những đế hoàng kia mới có, tướng soái mặc dù cũng sẽ có một chút, nhưng rất mỏng manh, đương nhiên, tử khí giữa các hoàng đế cũng là phân đẳng cấp, nhưng Tần Vũ tin tưởng, tử khí trên người Tần Thủy Hoàng, tuyệt đối là một vị nồng đậm nhất trong hai ngàn năm qua.

Bởi vì hắn gọi là Tần Thủy Hoàng, là vị hoàng đế thực sự có phong hiệu đầu tiên của Trung Quốc, danh hiệu thiên cổ nhất đế này tuyệt đối không phải gọi suông.

Mắt Tần Vũ hơi híp lại, để tránh bị tử khí thịnh khí lăng nhân kia làm bị thương, trong mắt những người khác, có lẽ nhìn thấy chỉ là màu vàng đầy cung điện, nhưng trong mắt Tần Vũ, lại là nhìn thấy màu vàng và màu tím hội tụ, thậm chí màu tím này còn lấn át cả màu vàng.

“Nhiều năm như vậy, trẫm vẫn luôn đợi nàng, chờ đợi có một ngày, nàng có thể tiếp nhận trẫm.”

Tần Thủy Hoàng mở miệng trước, ánh mắt của hắn rơi vào trên mặt Mạc Vịnh Hân, mà lời của hắn, lại khiến cho thân thể Mạc Vịnh Hân khẽ run lên.

“Trẫm tự nhận, toàn bộ giang sơn Đại Tần, ngoại trừ trẫm, không có người nào có thể xứng đôi với nàng, cho nên, trẫm đợi được, bởi vì trẫm biết, nếu như nàng ngay cả trẫm cũng chướng mắt, vậy toàn bộ Đại Tần, cũng sẽ không có bất kỳ người đàn ông nào có thể lọt vào mắt nàng.”

“Nhưng trẫm không nghĩ tới, nàng cũng không phải là người triều Tần ta, trẫm cũng không nghĩ tới, nàng cuối cùng sẽ bán đứng trẫm.”

Tần Thủy Hoàng mỗi một câu nói ra, thân thể Mạc Vịnh Hân liền run rẩy một cái, sắc mặt cũng tái nhợt một phần, Tần Vũ nhìn Mạc Vịnh Hân, một phát đưa tay qua nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mạc Vịnh Hân, mặc cho Mạc Vịnh Hân hất thế nào, đều không buông ra.

“Các hạ, tôi nghĩ ông nhầm rồi, Mạc Vịnh Hân cô ấy vốn dĩ chính là quen biết với tôi trước, chẳng qua là bởi vì ngoài ý muốn mới đi tới triều Tần, đương nhiên, đối với sự chiếu cố của các hạ đối với Mạc Vịnh Hân những năm này, tôi tỏ vẻ cảm kích, nhưng cô ấy cũng không nợ ông cái gì?”

Ánh mắt Tần Vũ đối diện với Tần Thủy Hoàng, chí tôn uy áp trên người Tần Thủy Hoàng ép về phía hắn, nếu đổi lại là người bình thường, chỉ sợ một ánh mắt liền bị dọa lùi rồi.

Bất quá, Tần Vũ chỉ là bình tĩnh đối diện với Tần Thủy Hoàng như vậy, “Lúc trước chinh chiến lục quốc, Mạc Vịnh Hân bày mưu tính kế cho ông, không có cô ấy, chỉ sợ các hạ còn không thể nhanh như vậy thống nhất lục quốc, mà Mạc Vịnh Hân có thể làm Quốc sư, cũng là bởi vì những cống hiến này của cô ấy, nếu không thì, văn võ bá quan làm sao có thể phục tùng một người phụ nữ bước lên vị trí cao kia.”

“Cho nên nói, Mạc Vịnh Hân cũng không nợ các hạ cái gì, ngược lại là báo đáp ân cứu mạng lúc trước của các hạ, còn về cô ấy không tiếp nhận ông, vậy tự nhiên là có nguyên nhân của cô ấy.”

“Ngươi chính là Tần Vũ kia?”

Ánh mắt Tần Thủy Hoàng từ trên người Mạc Vịnh Hân di chuyển đến trên người Tần Vũ, về Tần Vũ, hắn đã là từ trong miệng Mãnh Hổ hầu biết được lai lịch của đối phương rồi.

“Từ sư đâu, hắn lại là ai?”

Ánh mắt Tần Thủy Hoàng chỉ dừng lại trên người Tần Vũ chốc lát, liền di chuyển đến trên người Bạch Khởi.

“Ta là ai? Ta là Bạch Khởi!”

Tê!

Bạch Khởi vừa nói ra lời này, văn vật bá quan toàn bộ cung điện đều hít vào một ngụm khí lạnh, thân là quan viên triều Tần, cái tên này bọn họ tự nhiên là không xa lạ, nhắc tới Bạch Khởi, ai không biết vị này là một viên mãnh tướng thời kỳ Tần Chiêu Vương, một vị nhân đồ.

“Làm sao có thể, Bạch Khởi nguyên soái đã chết rồi.”

Tần Thủy Hoàng ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Bạch Khởi, trên lịch sử ghi chép Bạch Khởi là bị gia gia của mình bắt lấy trị tội, nhưng thân là hoàng gia hắn lại rất rõ ràng, Bạch Khởi nguyên soái rất được gia gia mình yêu thích, căn bản cũng không có chuyện như vậy, Bạch Khởi nguyên soái là vì trốn tránh thiên khiển mà đem mình chôn sống rồi.

Triều Tần muốn thu phục lòng dân, tự nhiên không thể công bố ra bên ngoài đại tướng bên dưới là bị ông trời đuổi theo dùng sét đánh, đây chẳng phải là nói rõ triều Tần không được ông trời công nhận, vậy còn làm sao đi thống nhất lục quốc, thu phục lòng dân.

Phải biết, bách tính lúc này, đối với ông trời là vô cùng thành kính, tất cả quân vương đều tự xưng mình là chân mệnh thiên tử, là ông trời sắc phong xuống, cho dù triều Tần lúc đó đã rất cường đại, nhưng cũng không dám đối nghịch với ông trời.

“Yêu ngôn hoặc chúng, hôm nay trẫm liền chém giết hai người các ngươi, sau đó lại ra ngoài chém giết Từ sư phản tặc kia.”