Siêu Phẩm Tướng Sư

Chương 2791. Câu Chuyện Của Lâm Hạo (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Nhưng mà...”

“Chính là không được dừng, chạy thẳng qua đi.” Biểu cảm của Thủy Mặc rất nghiêm túc cũng rất chân thành, xui khiến thế nào, Lâm Hạo không đạp phanh, chiếc xe chạy lướt qua bên cạnh bà lão.

“Thủy Mặc, tại sao không được dừng xe vậy.” Lâm Hạo thông qua gương chiếu hậu nhìn bà lão vẫn đứng vẫy tay tại chỗ, có chút khó hiểu hỏi.

“Lâm Hạo, anh nhớ kỹ, sau này nếu không phải ở trạm dừng, cho dù gặp hành khách nào cũng không được dừng xe.”

“Tại sao?” Lâm Hạo khó hiểu.

“Anh tin tôi không?” Thủy Mặc đột nhiên nghiêm túc hỏi.

Lâm Hạo nhìn sự nghiêm túc trong ánh mắt Thủy Mặc, gật đầu: “Tôi tin cô.”

“Ừm.” Nghe xong lời này, trên mặt Thủy Mặc mới lộ ra nụ cười...

Lễ Vu Lan, tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện ma, một câu chuyện ma rất kinh dị rất kinh dị.

Đến trạm cuối, Thủy Mặc rời đi.

Lâm Hạo lái xe quay về, chỉ là, khi xe một lần nữa đi tới đoạn đường bà lão vẫy xe lúc nãy, Lâm Hạo lại nhìn đến ngây người, bởi vì bà lão kia đến giờ vẫn đứng bên đường, hơn nữa vẫn giữ nguyên động tác vẫy tay đó.

Cảnh tượng này rất quỷ dị, phải biết rằng, phía mà bà lão hướng mặt tới không hề có xe chạy đến, người bình thường là nhìn thấy ánh đèn xe mới vẫy tay, nhưng bà lão này cho Lâm Hạo cảm giác, cứ như là một con rối gỗ, luôn lặp đi lặp lại động tác vẫy tay này.

Lẽ nào, từ lúc mình lái xe đi qua, bà lão này vẫn luôn giữ tư thế vẫy tay như vậy?

Lâm Hạo có chút thắc mắc, liền bất giác giảm tốc độ, ánh mắt xuyên qua cửa sổ xe nhìn về phía bà lão này, chỉ là, nhìn mãi nhìn mãi, bà lão này đột nhiên ngừng vẫy tay, sau đó, khuôn mặt cũng quay về phía này, nở một nụ cười quỷ dị, ngay khắc tiếp theo toàn bộ bóng dáng liền biến mất.

“Người đâu rồi?” Lâm Hạo thắc mắc, sao một người đang yên đang lành lại đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.

“Cậu đang tìm tôi sao?” Một giọng nói âm u lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía trước, Lâm Hạo vội vàng nhìn về phía trước, nhìn một cái, hai mắt liền trợn trừng, đôi môi cũng trong nháy mắt trắng bệch.

“Ma á.”

Lâm Hạo nhịn không được hét lớn một tiếng, bởi vì, trên kính chắn gió phía trước hắn, xuất hiện một người, chính là bà lão kia, đặc biệt là khuôn mặt của bà lão, lúc này lại dán chặt lên kính chắn gió, khuôn mặt khô héo chỉ còn lại da bọc xương, đôi mắt kia đang âm u chằm chằm nhìn hắn, tởm lợm hơn là, bà ta còn thè lưỡi liếm liếm mặt kính.

Nhưng ngay khắc tiếp theo, tất cả những thứ này lại biến mất, bà lão không thấy đâu nữa, Lâm Hạo lắc lắc đầu, trừng to mắt nhìn, mọi thứ đều rất bình thường, không có gì cả.

“Lẽ nào vừa rồi mình hoa mắt?”

Lâm Hạo thắc mắc sờ sờ đầu mình, thầm nghĩ chắc là hôm qua ở ký túc xá nghe bạn cùng phòng kể chuyện ma, nghe nhiều quá sinh ra ảo giác rồi.

Sau khi xảy ra chuyện ảo giác, đoạn đường tiếp theo rất bình thường, không có chuyện gì xảy ra, Lâm Hạo cũng không để trong lòng nữa, đợi sau khi về đến ký túc xá, trực tiếp nằm lên giường ngủ.

Ngày hôm sau, Lâm Hạo ngủ một mạch đến trưa, đây là thói quen của hắn, buổi trưa thức dậy, lúc chuẩn bị đi ăn cơm, lại bị một vị tài xế già gọi lại.

“Lâm Hạo, tối qua cậu có tông trúng cái gì không?” Tài xế già trực tiếp hỏi.

Chuyến xe buýt này, ban ngày do vị tài xế già này lái, chỉ có ca đêm, mới do Lâm Hạo tiếp quản, nghe tài xế già nói, Lâm Hạo có chút thắc mắc: “Không có.”

“Không có, cậu đi theo tôi xem thử.”

Vì xe buýt buổi trưa nghỉ nửa tiếng, cho nên, tài xế già trực tiếp kéo Lâm Hạo đi về phía bãi đỗ xe, sau đó, chỉ vào kính chắn gió nói: “Đây là cái gì?”

Ánh mắt Lâm Hạo nhìn theo hướng tài xế già chỉ, nhìn một cái, cả người liền ngây dại, trên tấm kính chắn gió kia, có một vết máu, phạm vi vết máu này rất nhỏ, chỉ cỡ bằng nắm tay, nhưng lại vô cùng rõ ràng.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, Lâm Hạo liền nghĩ tới bà lão tối qua, bà lão dán lên kính chắn gió, chỗ thè lưỡi liếm, chẳng phải chính là phạm vi của vết máu này sao?

Nghĩ tới đây, cả người Lâm Hạo rùng mình một cái, cho dù là mặt trời to chiếu lên người, cũng cảm thấy toàn thân lạnh toát.

“Sáng nay lúc tôi tới đã nhìn thấy vết máu này rồi, ban đầu còn tưởng là cậu tông trúng chim chóc gì đó, chỉ là, mặc kệ tôi lau thế nào, cũng không thể lau sạch vết máu trên kính này, làm tôi sáng nay lái xe, mí mắt cứ giật liên hồi, tiểu tử cậu thành thật nói đi, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Cái đó, Trương đại ca, thật sự không có chuyện gì đâu, tôi cũng không biết sao lại có vết máu này, có khi nào là ai đó chơi khăm không.”

Lâm Hạo không nói cho tài xế già biết sự thật, bởi vì hắn tin, cho dù hắn nói ra, người ta cũng không thể nào tin, không chừng còn coi mình là bệnh nhân tâm thần.

“Nếu không phải cả chiếc xe chỉ có trên kính chắn gió có vết máu, tôi còn nghi ngờ tiểu tử cậu tối qua tông chết người rồi đấy.” Tài xế già lải nhải cằn nhằn vài câu rồi bỏ đi, bởi vì độ cao này, nếu là tông trúng người, thì máu cũng không nên dính trên kính chắn gió.

Đợi sau khi tài xế già đi khỏi, Lâm Hạo trèo lên xe, ngồi vào ghế lái, cẩn thận nhìn vết máu kia, trong lúc hoảng hốt, hắn dường như nhìn thấy vết máu đó hóa thành một bàn tay, một bàn tay chỉ còn lại da bọc xương, đang vẫy gọi hắn.

“Dừng xe, dừng xe!”

Tiếng gọi này, khiến Lâm Hạo bất giác vươn đầu về phía kính chắn gió, mà ngay khi đầu Lâm Hạo sắp chạm vào kính chắn gió, một đôi bàn tay ngọc ngà lại chắn trước mặt hắn.

“Quay lại.”

Lâm Hạo chỉ cảm thấy bên tai truyền đến một giọng nói trong trẻo, ngay khắc tiếp theo, cả người liền khôi phục sự tỉnh táo, nghiêng người nhìn sang, lại phát hiện Thủy Mặc không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh mình.

“Thủy Mặc.” Lâm Hạo nghi hoặc mở miệng, nhưng, Thủy Mặc lại làm động tác ra hiệu im lặng với hắn, sau đó, ra hiệu cho hắn đi theo cô rời khỏi đây trước.

Hai người trước sau ra khỏi trạm xe buýt, cuối cùng, ở một góc hẻo lánh, Thủy Mặc dừng bước.

“Thủy Mặc, rốt cuộc là chuyện gì, hôm qua tại sao cô không cho tôi dừng xe, còn cả bà lão kia nữa?” Lâm Hạo vốn định hỏi về vết máu, nhưng vừa mở miệng lại hỏi về tình hình tối qua.

“Lâm Hạo, anh bây giờ rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm, nghe tôi nói, đừng lái chiếc xe buýt đó nữa, còn nữa, đừng lái ca đêm nữa, đi xin đổi sang ca ngày đi.”