Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cứ theo đà này, tu vi của hắn nhất định sẽ tăng nhanh như diều gặp gió.

"Hử?"

Sắc mặt La thiếu và Nhị đương gia nhà họ Mục đều sầm xuống.

La thiếu đảo mắt ra hiệu, mười tên vệ sĩ lập tức tản ra, vây chặt Tiêu Nhất Phàm ở giữa.

Những nhân vật có tiếng tăm xung quanh vừa thấy thế võ này đã biết La thiếu chuẩn bị động thủ cướp đoạt, bèn biết ý mà lui ra xa.

Chuyện đánh nhau chỉ chực chờ bùng nổ!

Lúc này, cô nhân viên tiếp đón ở nhà vệ sinh dẫn theo một nam một nữ bước vào.

"Cảnh sát, chính hắn là người đã lăng nhục tôi!"

Cô nhân viên tiếp đón nước mắt lưng tròng chỉ thẳng vào La thiếu, bi phẫn hét lên.

"Xoẹt xoẹt xoẹt!"

Trong chốc lát, mọi ánh mắt đều dồn về phía thiếu gia họ La.

Sắc mặt mọi người đủ muôn hình vạn trạng, có người kinh ngạc, có kẻ thấy nhiều thành quen, người cười thầm, đương nhiên số người xem kịch vui vẫn là đông nhất.

La thiếu lại ra vẻ chẳng bận tâm, trái lại còn ném cho cô nhân viên tiếp đón một nụ cười đểu cáng.

Trần Thúy đứng bên cạnh không nổi giận mà cười tủm tỉm khoác lấy cánh tay gã.

Hai vị thám tử biết rõ người ở đây chẳng có ai dễ chọc, nhưng buộc phải bước tới.

"Thưa cậu, cậu bị nghi ngờ phạm tội cưỡng bức, mời cậu theo chúng tôi về cục hợp tác điều tra."

Viên nam thám tử lên tiếng chào hỏi La thiếu.

Nghe vậy, La thiếu khinh khỉnh giơ tay lên, nhìn đồng hồ, không thèm hé nửa lời.

"Thám tử quèn, La thiếu không phải là người bọn mày chọc nổi đâu, cút sang một bên!"

Một tên vệ sĩ tiến lên, hung hăng xô viên nam thám tử ra.

"Mày muốn làm gì! Định chống cự à? Tội chống người thi hành công vụ nghiêm trọng thế nào, mày có biết không?"

Viên nam thám tử giận dữ, rút súng chĩa thẳng vào tên vệ sĩ.

"Hừ, mày cũng không tự xem lại xem người đang đứng trước mặt mày là ai à? Ngài ấy là thiếu gia nhà họ La đấy! Nếu mày không biết thì cứ gọi điện cho cục trưởng của mày mà hỏi xem."

Tên vệ sĩ khinh miệt lườm anh ta một cái.

"Thiếu gia nhà họ La?"

Viên nam thám tử ngớ người.

Thiếu gia nhà họ La hay thiếu gia nhà họ Trương thì cũng thế thôi! Có tiền là giỏi lắm chắc?

Thế nhưng nữ thám tử đứng bên cạnh lại giật thót mình, dường như vừa nghĩ tới một nhân vật đáng sợ nào đó. Cô ta vội chạy tới kéo nam thám tử qua một bên.

"Tiểu Vương, anh bình tĩnh chút đi. Người kia là thiếu gia của nhà họ La, một trong ba gia tộc lớn ở An Hải đấy, đắc tội không nổi đâu!"

Nữ thám tử thì thầm.

"Hóa ra là vậy!"

Nam thám tử hoảng hốt!

________________________________________

Ngần ngừ một lát, cuối cùng anh ta vẫn thu súng lại.

Mấy hôm trước, một viên cảnh sát giao thông vô tình ghi giấy phạt kẹp lên xe của La Bình, kết quả ngày hôm sau đã bị người ta đánh chết. Hơn nữa cấp trên cũng cấm bọn họ điều tra vụ này.

Ở An Hải, không một ai dám đắc tội với La Bình.

"La thiếu, vô cùng xin lỗi, chuyện này có lẽ là hiểu lầm thôi. Chúng tôi sẽ về điều tra lại, nếu cần thiết, tôi sẽ liên lạc với ngài sau."

Nữ thám tử cúi đầu gập người trước La Bình, hồi hộp đáp.

"Chuyện này nhất định phải tra cho rõ, con đàn bà này muốn tống tiền tao, trước tiên mày nhốt nó lại cho tao, ngày mai đích thân tao sẽ tới gặp nó."

Nói rồi, gã còn liếm môi với vẻ không có ý tốt.

"Dạ?"

Nữ thám tử sợ đến mức túa mồ hôi lạnh.

Tuy nhiên một lát sau, cô ta vẫn gật đầu đồng ý.

"Các người... Các người..."

Cô nhân viên tiếp đón tức đến run rẩy cả người, nhưng lại chẳng thể làm gì được.

"Còn thiên lý nữa hay không! Dựa vào đâu đám người giàu các người lại có quyền bắt nạt những người dân đen như chúng tôi chứ! Dựa vào đâu! Ha ha ha..."

Cô gái gần như phát điên, gào khóc thảm thiết trong tuyệt vọng.

Đám đông xung quanh tuy cũng có người đồng cảm với cô ta, nhưng tuyệt nhiên không một ai chịu đứng ra bênh vực.

Tiêu Nhất Phàm hừ một tiếng, bước tới sau lưng cô gái, điểm vài huyệt đạo trên người cô.

Ánh mắt cô gái lập tức khôi phục sự tỉnh táo, thoát khỏi trạng thái điên loạn.

"Yên tâm đi, tôi sẽ làm chủ cho cô."

Tiêu Nhất Phàm khẽ nói với cô.

"Ha ha, thằng ranh, giờ mày còn lo chưa xong thân mình mà còn đòi cứu người ta à?"

La Bình nhe răng cười nham hiểm.

"Hóa ra mày là La Bình, nói thật nhé, chuyến này tao đến đây chính là muốn tìm mày đấy."

Tiêu Nhất Phàm lạnh lùng bước tới trước mặt La Bình, sát khí nồng đậm tỏa ra tứ phía.

"Nhiều người tìm tao lắm, phải xếp hàng lần lượt. Mày tìm tao có việc gì?"

La Bình cười lạnh, hất hàm hỏi.

"Vốn dĩ, tao chỉ định dò la tin tức của một người từ miệng mày thôi, nhưng bây giờ, tao đổi ý rồi."

Hai mắt Tiêu Nhất Phàm phun lửa, hung hăng trừng La Bình.

Tên La Bình này đúng là một thứ cặn bã, nhất định phải giết!

"Dựa vào mày? Mày có tư cách đó à? Đừng tưởng làm võ giả thì giỏi lắm, thuộc hạ của bản thiếu gia không ai là không có võ đâu!"