Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đám phụ nữ buông tay xuống, mang vẻ mặt chấn động nhìn Tiêu Nhất Phàm.
Hắn giơ tay phải lên, nhẹ nhàng tóm gọn cây gậy sắt, bình yên vô sự!
Tào Chiến Chu, vị võ đạo đại sư năm sao tay lăm lăm gậy sắt, cả người như bị khóa cứng giữa không trung, chẳng thể nhúc nhích mảy may.
Cái bộ dạng đó, thực sự có phần tức cười.
Mắt Tào Chiến Chu trố ra, vẻ mặt đầy sửng sốt.
"Mày... tốc độ phản ứng của mày sao lại nhanh thế được?
Tào Chiến Chu cứ như gặp quỷ, nét mặt hiện lên vẻ khó tin đến cùng cực.
"Tôi đã nói với ông rồi, ông chênh lệch quá xa so với tôi."
Tiêu Nhất Phàm ném cho ông ta một cái nhìn lạnh nhạt.
Kế tiếp, tay phải hắn trầm xuống, tay trái nắm lại thành quyền, đấm thẳng vào mặt Tào Chiến Chu mạnh như búa tạ!
Một tiếng "Rầm" đinh tai nhức óc.
Cùng một tiếng nổ lớn, cái đầu của Tào Chiến Chu nứt toang y hệt quả dưa hấu bị đập nát!
Máu tươi bắn tung tóe!
Tiêu Nhất Phàm hóa thân thành tàn ảnh, né tránh những thứ trắng đỏ nhầy nhụa bắn ra, chỉ có một vệt máu dính trên người hắn.
"..."
Tất cả mọi người đều chìm trong im lặng.
Càng nhiều người hơn lại bị dọa đến kinh hồn bạt vía.
Vị võ đạo đại sư năm sao danh giá, cứ thế bị đánh bạo đầu rồi! Đặt trong khắp cả An Hải này, ông ta cũng được coi là cường giả một phương cơ mà!
Thế mà lại bị Tiêu Nhất Phàm một đấm nổ tung sọ não...
Thủ đoạn tàn độc làm sao!
Nói thế tức là, cảnh giới võ đạo của cậu thiếu niên này tuyệt đối phải vượt qua cấp võ đạo đại sư năm sao rất rất nhiều! Lẽ nào, thực lực của hắn đã chạm mốc bảy sao, hay thậm chí là tám sao?
"La Bình, chẳng nhẽ đám thủ hạ của mày chẳng kiếm nổi một đứa nào lợi hại hơn à? Phái một đám rác rưởi này ra, chỉ thuần túy làm phí thời gian của tao thôi."
Tiêu Nhất Phàm sải bước đi tới, nét mặt hiện rõ vẻ không vui.
Xoạt một tiếng.
Vô số ánh mắt lại lia về phía La Bình.
Giờ khắc này, chẳng còn ai dám xem thường Tiêu Nhất Phàm, ngược lại còn đâm ra lo sốt vó cho La Bình.
Đến ngay cả bàn của các ông trùm An Hải kia, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Nhất Phàm cũng trở nên ngưng trọng.
"Mày... mày muốn làm gì..."
La Bình đâu ngờ tới Tiêu Nhất Phàm không những giàu nứt đố đổ vách, có con mắt tinh tường, mà thân thủ lại còn lợi hại đến thế!
La Bình trân trối nhìn Tiêu Nhất Phàm mỗi lúc một tiến tới gần, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán, gã lùi về sau liên tục.
Trần Thúy cũng há hốc mồm ngây dại, màn thể hiện của Tiêu Nhất Phàm khiến ả quả thực không dám tin người thanh niên trước mặt chính là Tiêu Nhất Phàm trong cô nhi viện của ba năm trước.
"Làm gì hả? Hờ! Nói mau, Chu Ấu Vi hiện tại đang ở đâu."
Bị Tiêu Nhất Phàm xách cổ lên, La Bình tức giận quát lại.
"Chu Ấu Vi?"
La Bình đứng hình, không vùng vẫy nữa.
"Mày đừng hòng nói với tao là mày không quen Ấu Vi nhé? Còn nữa, chuyện cô ấy mất tích, mày cũng đừng hòng bảo là không liên quan đến mày."
Đáy mắt Tiêu Nhất Phàm kết đầy sương giá băng lãnh.
"Tao có biết cô ta là ai, nhưng cụ thể cô ta đi đâu thì tao mù tịt, với lại, tao thực sự chẳng liên quan gì tới chuyện cô ta mất tích cả!"
Giọng La Bình run rẩy đáp.
"Nếu không phải do mày làm, thế tại sao sở cảnh sát lại bắt mày?"
Mắt Tiêu Nhất Phàm hằn lên tia giận dữ, tóm chặt lấy La Bình.
"Hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi! Thật sự không phải do tao làm! Nếu không sở cảnh sát thả tao ra làm gì, không tin mày cứ đi hỏi họ xem!"
Hai chân La Bình nhũn ra vì sợ hãi, gã cuống cuồng hét to.
"Đến sở cảnh sát à? Hừ, hai viên thám tử kia còn chẳng dám ho hoe gì mày, mày bảo tao đi hỏi sở cảnh sát à?"
Tiêu Nhất Phàm hừ lạnh một tiếng, siết chặt tay thêm.
Lời này khiến hai viên thám tử hổ thẹn đỏ cả mặt, phải cúi gằm đầu xuống.
"Tao bị oan mà! Chuyện Chu Ấu Vi mất tích thực sự chẳng dính líu nửa điểm nào tới tao cả!"
Lòng La Bình nóng như lửa đốt, phen này gã có trăm cái miệng cũng chẳng biện minh nổi rồi.
Ngay lúc Tiêu Nhất Phàm định bắt La Bình nếm chút mùi đau khổ để ép gã phọt ra sự thật.
"Khốn kiếp, ngông cuồng vừa thôi!"
Hai ba trăm người bỗng xông ào vào đại sảnh.
Một người đàn ông để ria mép khoảng năm sáu chục tuổi, dẫn theo hơn ba trăm viên cảnh sát bao vây Tiêu Nhất Phàm vào giữa.
"Bố, cứu con với!"
Thấy người đàn ông để ria mép, La Bình như vớ được vàng, kích động gào lên.
Người đàn ông ria mép này chính là bố của La Bình, đồng thời cũng là người đứng đầu nhà họ La – một trong ba gia tộc lớn của thành phố biển An Hải – La Liệt.
"Đừng hoảng, người của nhà họ La chúng ta không có kẻ hèn nhát!"
Mặc dù xót con, nhưng ngoài mặt La Liệt vẫn phô trương tư thái cứng rắn.
________________________________________
Tiêu Nhất Phàm nhíu mày, phóng ánh mắt lạnh buốt quét một vòng qua đám đông, tay vẫn đang xách cổ La Bình.