Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiêu Nhất Phàm khẽ cười lạnh, chẳng thèm nhiều lời, theo phó thanh tra Đổng rảo bước tới trước một căn biệt thự.

...

Tại quân khu An Hải, ngay trong Dinh Thự Tướng Quân.

"Đại soái, Tiêu Nhất Phàm đã vào Sơn trang Thấm Viên, thực lực của hắn rất đáng gờm. Chúng ta có nên điều người đến Sơn trang Thấm Viên, hỗ trợ Mục thiếu trừ khử Tiêu Nhất Phàm không?" Một binh sĩ vóc dáng vạm vỡ, cung kính xin chỉ thị từ tướng quân.

"Không cần, hắn ta chẳng qua chỉ là một thằng nhãi vắt mũi chưa sạch, một khi bước vào Sơn trang Thấm Viên, kết cục của hắn chỉ có chết."

________________________________________

Suốt dọc đường, Tiêu Nhất Phàm phát hiện có không ít vệ sĩ chuyên nghiệp mặc âu phục mang giày da, cũng như các tay súng bắn tỉa đang ẩn nấp trong bóng tối.

Vài phút sau, Tiêu Nhất Phàm dưới sự dẫn đường của phó thanh tra Đổng, đi đến một hồ bơi tư nhân. Trong hồ bơi, mười mấy cô gái trẻ trung xinh đẹp đang nô đùa, bọn họ không những không mặc áo quần, mà sau khi nhìn thấy Tiêu Nhất Phàm, còn táo bạo liếc mắt đưa tình với hắn.

Bên cạnh hồ bơi là một chiếc ghế dài, một gã thanh niên đang nằm ườn trên đó. Đêm hôm khuya khoắt rồi mà gã vẫn đeo kính đen, tay ném đồ ăn cho một con chó Ngao Tạng khổng lồ nằm ngay bên cạnh. Hai bên trái phải của gã đàn ông là hàng chục vệ sĩ chuyên nghiệp mặc vest đen bảnh bao.

"Mục công tử, người đã đưa tới rồi." Phó thanh tra Đổng hơi khom người, cung kính báo cáo với gã thanh niên đang nằm trên ghế dài.

Thế nhưng Mục thiếu lại chẳng thèm mảy may đoái hoài gì tới ông ta, cứ thản nhiên cho chó ăn.

Phó thanh tra Đổng cười gượng hai tiếng, nói: "Thế... vậy cậu cứ bận đi nhé, nếu không có chuyện gì, tôi xin phép về trước." Vì người đã đưa tới rồi, chuyện còn lại là ân oán giữa Tiêu Nhất Phàm và Mục thiếu mà thôi.

Bấy giờ, Mục thiếu mới chịu ngẩng mặt lên nhìn phó thanh tra Đổng, đủng đỉnh hỏi: "Lão Đổng, tôi sai ông đi làm chuyện gì?"

Phó thanh tra Đổng hơi sững người: "Cậu sai tôi đưa anh Tiêu đến Sơn trang Thấm Viên."

Nghe vậy, Mục thiếu lập tức bật cười thành tiếng, chỉ tay vào mặt phó thanh tra Đổng: "He he, lão Đổng, ông cũng ngoài năm mươi tuổi đầu rồi, sao lại đần độn thế nhỉ?"

Nói đoạn, gã vung mạnh miếng thịt bò lớn ném thẳng vào mặt phó thanh tra Đổng, tức giận gầm lên: "Tôi sai ông đi bắt người, không phải bảo ông coi nó như khách quý!"

Phó thanh tra Đổng giật nảy mình, vội vàng gật đầu khom lưng: "Vâng vâng vâng, Mục thiếu dạy chí phải! Xin lỗi, tôi xin lỗi!"

Vị tiểu bá vương này đâu phải là kẻ dễ dây vào, một khi chọc gã điên lên, đừng nói là phó thanh tra, ngay cả thanh tra trưởng gã cũng dám tẩn cho một trận tơi bời.

"Xin lỗi mà xong chuyện à?"

Mục thiếu cười khẩy, rống lên với con chó Ngao Tạng kế bên: "Tiểu Hắc, cắn chết lão cho tao!"

Phó thanh tra Đổng hồn xiêu phách lạc, sợ vỡ mật lết lùi ra sau bỏ chạy té khói, vừa chạy vừa la bai bải van xin: "Mục thiếu, tha mạng!"

Tuy nhiên, tốc độ của ông ta sao đọ lại con chó Ngao Tạng kia, chưa gì con chó đã ngoạm chặt lấy cổ họng ông ta.

Tay Mục thiếu xách một đống thịt bò lớn, huýt sáo gọi con chó: "Tiểu Hắc, quay lại!"

Con chó Ngao Tạng tức tốc phóng về bên gã, ngậm lấy vài miếng thịt bò sống từ trong tay gã.

Tiêu Nhất Phàm lạnh lùng bàng quan trước thảm kịch, chẳng thèm tỏ lòng thương xót cho tên họ Đổng kia. Có điều, tên Mục thiếu này quả thực ngông cuồng tới cực điểm, nói giết là giết.

Mục thiếu tháo kính râm xuống, hệt như mới lần đầu trông thấy Tiêu Nhất Phàm, gã cười gằn: "Thằng nhãi họ Tiêu, nghe đồn mày dẫn người đến Tòa nhà Cuồng Xà, dùng súng bắn chết Cuồng Xà Tam Cuồng sao?"

"Dùng súng?" Khóe miệng Tiêu Nhất Phàm giật giật, lạnh giọng cười.

Xem ra trong đám cảnh sát lúc trước, chắc chắn có người mật báo cho Mục thiếu, nếu không làm sao gã biết chuyện Cuồng Xà Tam Cuồng chết vì đạn bắn cơ chứ? Chẳng qua là, lúc phát hiện đầu đạn trên người Cuồng Xà Tam Cuồng, đám người đó đâu hề hay biết viên đạn ấy là do Tiêu Nhất Phàm đá xuyên vào cơ thể bọn chúng. Đó cũng chính là nguyên do vì sao Mục thiếu hoàn toàn mù mờ về thực lực của Tiêu Nhất Phàm, trong mắt gã, việc giết chết Cuồng Xà Tam Cuồng hoàn toàn dựa vào uy lực của đạn dược.

"Cuồng Xà Tam Cuồng cũng giống như Tiểu Hắc vậy, đều là tay sai của tao, mày lỡ giết hết bọn chúng rồi, vậy tao nên xử lý mày thế nào đây?" Mục thiếu nheo mắt nhìn Tiêu Nhất Phàm, điệu bộ bề trên cao ngạo.

"Xử lý tao?" Khóe miệng Tiêu Nhất Phàm vẽ lên một nụ cười.

"Cho mày hai lựa chọn, một là bắt chước Tiểu Hắc quỳ xuống dập đầu nhận chủ. Nếu không, mày sẽ có kết cục như lão Đổng, bỏ mạng dưới nanh vuốt của Tiểu Hắc." Mục thiếu lại tròng kính râm vào, nghiêng đầu ngạo nghễ tuyên bố.

"Ngông cuồng." Trong mắt Tiêu Nhất Phàm lóe lên ánh sáng lạnh băng.