SỦNG MỊ

Chương 1460. Phong ba chợt đến. (Hạ)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc trước tại Ấn cốc, hai người kia biểu hiện rất bình thường, làm như chỉ là bằng hữu chung đường lịch lãm mà thôi. Không ngờ vừa đến địa bàn của hắn, bọn họ lại phát triển nhanh tới mức này. Một người là viên Minh châu của Thần Tông, một là thành chủ Ti Minh thành tiếng tăm lừng lẫy. Nếu để cho đám người ở Tranh Minh đại địa biết được chuyện này, nhất định sẽ nhấc lên một tràng phong ba không nhỏ.

Dĩ nhiên, nếu Lâm Mộng Linh biết suy nghĩ trong lòng Sở Mộ nhất định là cực kỳ tức giận.

Bởi vì nàng là bị Hạ Âm cưỡng hôn, nàng còn muốn áp giải tên khốn này đến tháp tử hình xử trảm.

"Kế tiếp không phải là thời gian động phòng rồi?"

Sở Mộ mỉm cười xấu xa nhìn Diệp Khuynh Tư.

Ngày hôm nay Diệp Khuynh Tư rực rỡ mê người đã làm cho Sở Mộ động sắc tâm từ lâu rồi.

"Ngươi có phải là cảm thấy hôn lễ quá mức khô khan, nhiều hạn chế. Chỉ có bước cuối cùng mới đúng ý ngươi?"

Diệp Khuynh Tư lập tức nói ra ý đồ của hắn.

"Đúng, bước cuối cùng rất tốt a…aa…aaa!"

Tập tục, lễ tiết, nghi thức kéo dài từ lúc xế chiều cho tới ban đêm, rồi đến khi ánh trăng chiếu rọi tòa thành, thế là đã qua hêt một ngày. Quy định trong hôn lễ đúng là nhiều, nhưng nhờ đó người dân Vạn Tượng thành mới có được một ngày khó quên.

Nói không chừng, ngoại trừ Hạ Âm và Lâm Mộng Linh, trên quảng trường còn có rất nhiều cặp nam nữ đang ở giai đoạn mập mờ nhờ buổi hôn lễ này đã phá vỡ được rào cản, trực tiếp tiến lên một bước mới. Điều này không phải rất có ý nghĩa sao?

Trăng sáng chiếu xuống đài Vọng Nguyệt tựa như nhân gian tiên cảnh.

Sở Mộ và Diệp Khuynh Tư đứng trên đó vẫy tay chào dân chúng, đồng thời đón nhận những lời nói cảm tạ và chúc phúc.

Phần cuối không thuộc về Sở Mộ và Diệp Khuynh Tư, bởi vì bọn họ phải trở về động phòng hoa chúc. Còn giai đoạn tiệc tùng, ca hát, nhảy múa sẽ thuộc về những người tham dự hôn lễ.

Khắp Vạn Tượng thành hiện lên một khung cảnh thái bình, không khí vô cùng náo nhiệt, mỹ tửu mỹ thực chảy tràn hè phố… đây là một buổi tối tuyệt đẹp, rất nhiều người uống tới say mèm rồi ngủ gục trên bàn rượu.

Mục Thanh Y chỉ xuất hiện trong một vài trường hợp rồi nhanh chóng rời khỏi dạ tiệc, nàng cầm một chén rượu màu hổ phách, tựa lưng vào tường nhìn mặt trăng đến xuất thần.

"Tại sao một mình ngươi ở chỗ này uống rượu? Mọi người thường nói trong hôn lễ luôn luôn có người vui có kẻ buồn, đúng là đã nghiệm chứng chính xác đối với ngươi?"

Thanh âm một nữ nhân bỗng nhiên truyền tới.

Giọng nói này tương đối dễ nghe, nhưng nó đã phá vỡ tâm cảnh của Mục Thanh Y, nàng cau mày nhìn lại vị khách không mời mà đến.

Mục Thanh Y đang nhìn nữ nhân kia, đồng thời nàng cũng đang đánh giá Mục Thanh Y.

Hôm nay Mục Thanh Y quả thật ăn mặc trang trọng và nghiêm túc khác hẳn ngày thường, làm cho nàng tăng thêm mấy phần thành thục, nóng bỏng như lửa. Bởi vì nàng uống vào không ít rượu, hai má đã đỏ bừng phá lệ mê người.

Mục Nghiễm Tuyết không thể hiểu nổi tại sao Sở Mộ có thể cự tuyệt được một nữ tử xinh đẹp như thế này?

"Ngươi tới đây làm gì?"

Quan hệ giữa Mục Thanh Y và Mục Nghiễm Tuyết không quá thân mật, phần lớn thời gian gặp mặt chỉ là xã giao mà thôi.

"Chẳng qua là đại biểu gia tộc tới Tân Nguyệt Địa bàn luận một số chuyện. Ngươi cũng coi như là một người trong gia tộc, hiển nhiên là hi vọng ngươi hỗ trợ giải quyết."

Mục Nghiễm Tuyết cười nói.

Mục Nghiễm Tuyết là thành viên Mục Thị thế triều, thân phận trong gia tộc tương đối cao. Mục Thanh Y từng tiếp xúc với nàng khi sinh sống tại Tranh Minh chủ thành, cũng không tính là xa lạ.

"Tự ngươi đi tìm người nói chuyện, đừng có quấy rầy ta."

Mục Thanh Y thản nhiên nói.

"Có phải là ngươi cảm thấy không cam lòng?"

Mục Nghiễm Tuyết mở miệng nói.

"Cái gì không cam lòng?"

Mục Thanh Y không hiểu được ẩn ý trong đó.

"Ta dám nói chỉ cần là người có một chút đầu óc đều có thể nhìn ra được ngươi hôm nay rất không bình thường. Theo ta được biết ngươi và Sở Vương đã có một đoạn chuyện xưa thú vị, đúng không?"

Mục Nghiễm Tuyết nói.

Ánh mắt Mục Thanh Y lập tức trở nên lạnh lẽo.

Nếu người nói là Diệp Hoàn Sinh, hoặc Triêu Lãnh Xuyên đùa giỡn, nàng sẽ không để ý nhiều lắm. Dù sao trước kia nàng và Sở Mộ quả thật có một đoạn thời gian quan hệ mập mờ.

Quan trọng nhất là Mục Thanh Y đã ra ám hiệu cho Sở Mộ, rằng mình nguyện ý từ bỏ tất cả để đi với hắn. Đáng tiếc là Sở Mộ đã uyển chuyển cự tuyệt, nguyên nhân hiển nhiên là do Diệp Khuynh Tư.

Nhưng mà chuyện này xuất phát từ trong miệng một người khác đã làm thay đổi hẳn mùi vị, nhất là hiện tại đang diễn ra hôn lễ của Sở Mộ và Diệp Khuynh Tư.

Có lẽ Mục Nghiễm Tuyết đã tốn không ít công sức điều tra lai lịch của nàng.

"Có cái gì mà không cam lòng…"

Mục Thanh Y nhàn nhạt nói, chậm rãi thu hồi tâm tình nóng giận.

Bây giờ nàng không có tâm tình tranh cãi với nữ nhân này.

"Nữ tử có tài, có sắc giống như ngươi thiếu gì nam nhân say mê, thề nguyện thần phục ở dưới váy. Cần gì phải trơ mắt nhìn hắn cưới người khác. Thật ra, có rất nhiều thứ phải dựa vào mình đoạt lấy."

Mục Nghiễm Tuyết tiếp tục nói.

"Hình như ngươi rất thông minh?"

Mục Thanh Y lạnh lùng nói, cũng không có phủ nhận tình cảm của mình.

"Ta có thể giúp ngươi!"

Mục Nghiễm Tuyết nở nụ cười tràn đầy ẩn ý.

Mục Thanh Y nhìn Mục Nghiễm Tuyết, hồi lâu không nói một câu.

"Giúp thế nào?"

Hồi lâu sau, Mục Thanh Y rốt cục vẫn mở miệng hỏi.

"Ngươi là một nữ tử thuần chất, tâm tư lương thiện, nhưng một khi động tâm với ai ngược lại rất khó tự kiềm chế. Chẳng lẽ ngươi không có nghĩ qua nửa đời sau của mình sẽ sống cô độc trong cung điện, cho dù lấy được bao nhiêu thành tựu, lập ra bao nhiêu chiến công cũng không có người chia sẻ. Ngươi chỉ có thể một mình uống rượu buồn, giống như bây giờ muốn khóc nhưng không khóc nổi?"

Mục Nghiễm Tuyết chậm rãi nói.

Mục Thanh Y lại rơi vào trầm mặc một lần nữa.

Lúc trước Mục Thanh Y ra ám hiệu nhưng bị Sở Mộ cự tuyệt, nàng cũng không có để ở trong lòng. Nhưng càng về sau, tâm tình nàng lại càng xuống dốc, nhiều lúc nghĩ ngợi lung tung y như nhập ma.

Những người chung quanh đều âm thầm nghị luận quan hệ giữa nàng và Sở Mộ, tất cả mọi người nói to nói nhỏ, thậm chí là nhận định chắc chắn rồi. Nhưng chỉ có Mục Thanh Y biết được bọn họ chỉ một lần hôn nhau tại Càn Khôn Băng Môn mà thôi, sau này cả hai vẫn đối xử lẫn nhau giống như bằng hữu. Sở Mộ sẽ không vi phạm, Mục Thanh Y là người thanh cao cũng không muốn trở thành người thứ ba.

Nhưng trên thực tế, Mục Nghiễm Tuyết nói cũng có chỗ đúng.

Mục Thanh Y hi vọng mình có thể gặp được người nam nhân tốt, sau đó từ từ quên đi ký ức trước kia. Nàng vẫn cho rằng những năm này không nhìn thấy Sở Mộ sẽ từ từ quên lãng đoạn tình cảm không nên có này.

Nhưng mà chẳng biết tại sao khi hắn chính thức kết hôn, trong lòng nàng lại khó chịu như vậy.

Mục Nghiễm Tuyết thấy vẻ mặt Mục Thanh Y ảm đạm liền biết mình đã nói trúng tâm sự của nàng.

"Ngươi phải biết, trong chuyện tình cảm cũng phân ra bằng hữu và địch nhân. Khi ngươi nghĩ người kia là địch nhân, sau đó diệt trừ thì ngươi sẽ có được cái mình muốn."

Mục Nghiễm Tuyết tiếp tục nói.

"Ta không biết nên làm gì!"

Mục Thanh Y lắc đầu nói.

"Ta đã nói, ta có thể giúp ngươi!"

Mục Nghiễm Tuyết tiếp tục đánh sâu vào điểm yếu của Mục Thanh Y.

"Giúp thế nào?"

Mục Thanh Y hỏi lần thứ hai.

"Ngươi nhớ kỹ ta có thể giúp là được, về phần hành động từ từ hãy tính. Nếu ngươi biết tranh thủ từ sớm thì tình hình bây giờ đã khác rồi, nếu ngươi muốn làm vương hậu sẽ phải bàn bạc kỹ hơn."

Giọng nói Mục Nghiễm Tuyết lộ vẻ mập mờ.

"Ta không muốn làm vương hậu."

Mục Thanh Y lại lắc đầu.

"Vậy ngươi muốn từ bỏ?"

Mục Thanh Y im lặng trầm mặc.

"Không sao, dựa theo ta nói là được. Chỉ cần ngươi cố gắng nhất định sẽ nhận được cái ngươi muốn."

Mục Nghiễm Tuyết cũng thấy chèn ép chặt quá cũng không tốt, vội vàng lên tiếng trấn an:

"Một mình ngươi suy nghĩ thật kỹ đi, vì tình cảm của mình buông tay đánh cược một lần, hay là để cho mình vĩnh viễn tiếc nuối."

Nói xong câu này, Mục Nghiễm Tuyết lập tức xoay người rời khỏi, nàng cảm giác Mục Thanh Y đã nghe rõ lời nói của mình, như vậy mục đích thật sự cũng đã đạt tới. Bất cứ việc gì cũng không thể vội vã, hơn nữa, Mục Thanh Y không phải là một người ngu dốt.

Nhìn thân ảnh Mục Nghiễm Tuyết rời đi, Mục Thanh Y dần dần lâm vào trầm tư, ánh mắt nàng không có mê mang như lúc nãy, ngược lại đôi khi xuất hiện vẻ lãnh đạm, nghi ngờ.

"Sư muội, ngươi tìm ta sao?"

Không biết đã qua bao lâu, Từ Đạo Phong cả người toàn mùi rượu từ đằng xa chạy tới.

Ánh mắt hắn nhìn mê mẩn Mục Thanh Y, thoáng cái đã thất thần quên mất mình là ai.

Tối hôm nay Mục Thanh Y ăn mặc phá lệ gợi cảm, làm cho trong lòng người ta có cảm giác muốn mạo hiểm phạm tội.

"Ừ, ngươi giúp ta điều tra mấy ngày nay Mục Nghiễm Tuyết làm gì trong thành."

Mục Thanh Y nghiêm túc nói.

"Điều tra nàng làm cái gì?"

Từ Đạo Phong nghi ngờ không hiểu nên hỏi lại.

"Ta đoán nàng muốn gây bất lợi đối với Diệp Khuynh Tư, không biết sau lưng là ai sai khiến."

Ánh mắt Mục Thanh Y lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

"Hả? Có chuyện này? Rốt cuộc là ai to gan vậy?"

Trong lòng Từ Đạo Phong cả kinh, tửu lượng cũng tỉnh vài phần, vội vàng nói:

"Tốt, ta sẽ phái thuộc hạ tra xét, có nên báo cho Sở Mộ không?"

"Chúng ta xử lý được rồi, đợi có tin tức chính xác rồi hãy nói. Đây cũng chỉ là phán đoán của ta mà thôi."

Mục Thanh Y nói.

"À à, được!"

Từ Đạo Phong gật đầu lia lịa, cố ý quan sát vẻ mặt Mục Thanh Y, thấp giọng hỏi:

"Thanh Y, ngươi có khỏe không? Mọi người lúc nãy rất lo lắng cho ngươi."

"Cái gì?"

Mục Thanh Y nghe không hiểu ẩn ý trong lời nói của Từ Đạo Phong, một lát sau nàng mới hiểu được thì ra tên này đang an ủi mình.

Nàng thản nhiên nói:

"Không sao!"