SỦNG MỊ

Chương 1481. Hoàng tộc gửi thư mời. (Hạ)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ô Bàn hoàng tộc và Ẩn Đồng hoàng tộc đều là gia tộc lánh đời, hầu như không tham gia vào các vấn đề trong thế giới nhân loại. Chỉ khi nào phát sinh sự tình quan hệ đến nhân loại tồn vong, bọn họ mới ra mặt dàn xếp.

Từ thái độ tôn kính của Thần Tông và những thế lực khác đối với hoàng tộc đã cho thấy bọn họ là tồn tại đặc thù. Chẳng qua là Sở Mộ không hiểu được ý định thật sự của bọn họ đối với thế giới nhân loại.

"Vũ Bá nói cho ta biết đây là hội nghị cao nhất của thế giới nhân loại, mỗi thế lực được mời phải đưa người tới tham dự. Tân Nguyệt Địa chúng ta có Giao Nhân cổ xưa tồn tại là tai họa ngầm cực kỳ nguy hiểm. Mặc dù ta đã báo cho Thần Tông, nhưng Thần Tông không có trả lời chắc chắn. Vũ Bá bảo ta đi tham dự hội nghị rồi tường thuật vấn đề Giao Nhân cổ xưa ở nơi đó. Nhìn xem bọn họ có thể giải quyết được không."

Băng Lam chậm rãi nói.

Thực lực Giao Nhân cổ xưa vẫn còn là một bí ẩn, nhưng chắc chắn nó mạnh hơn bất kỳ sinh vật nào bọn họ từng biết. Vì thế ảnh hưởng của chuyện này không chỉ ở trong Tân Nguyệt Địa, mà sẽ lan tràn đến những lãnh thổ khác. Từ chuyện tình Vạn Niên Bất Hủ Ám Thương Vương đã có thể chứng minh mức độ nghiêm trọng thế nào rồi.

Những tai họa này nằm ngoài khả năng của mỗi một thế lực, tất cả mọi người phải chung tay giải quyết càng sớm càng tốt. Hẳn là những nhân vật cấp lãnh tụ không thể khoanh tay đứng nhìn, để mặc cho sự tình phát triển.

"Nếu có cường giả lãnh tụ ra mặt giải quyết đương nhiên là chuyện tốt."

Sở Mộ gật đầu nói.

Đúng là hội nghị này rất có ý nghĩa đối với Tân Nguyệt Địa, Liễu Băng Ma cần phải đi tới tham dự.

"Hội nghị sẽ diễn ra một năm sau, ta sẽ đi tìm hiểu những thế lực và gia tộc có quan hệ tốt với Tân Nguyệt Địa. Sau đó ở lại Tranh Minh chủ thành một thời gian ngắn, cuối cùng mới tới Lưỡng Khôn sơn. Ngươi lần này đi lịch lãm Cấm vực đừng lâu quá, nếu ngươi có mặt ở trên hội nghị sẽ tạo hiệu quả tốt hơn."

Băng Lam cẩn thận dặn dò.

"Được, ta sẽ tận lực."

Sở Mộ gật đầu nói.

Thật ra hắn cũng không nắm chắc thời gian tu luyện, bất kỳ con Hồn sủng nào rèn luyện, chiến đấu và cường hóa đều tốn thời gian khác nhau. Chỉ khi nào đạt được mục đích, hắn mới yên tâm trở lại, còn không hắn sẽ lưu lại Cấm vực tiếp tục lịch lãm.

Cấm vực phương bắc cách Tân Nguyệt Địa không xa, Sở Mộ đi tới đi lui không mất nhiều thời gian. Nếu như Tân Nguyệt Địa phát sinh tình huống dị thường, hắn sẽ cấp tốc trở lại bất kỳ lúc nào.

"Tối hôm qua xảy ra chuyện gì?"

Băng Lam nhớ tới ngày hôm qua bầu trời đột nhiên biến đổi liền mở miệng hỏi.

"Dạ lên cấp!"

Sở Mộ mỉm cười nói.

"Sơ đẳng Bất Hủ?"

Băng Lam kinh ngạc hỏi.

"Ừ!"

Sở Mộ gật đầu xác nhận.

Bây giờ ngoại trừ hắn tiến hành ma hóa, thực lực Dạ đã là Hồn sủng mạnh nhất. Cảnh giới chuẩn Bất Hủ và sơ đẳng Bất Hủ chênh lệch rất lớn. Bây giờ hắn gặp phải đám địch nhân ở trong Ấn cốc sẽ không còn chật vật như trước. Không có Vũ Vân Long hỗ trợ, không cần ma hóa, hắn cũng có thể ung dung đối phó tất cả bọn họ. Hiển nhiên là ngoại trừ gã lãnh tụ hải quân kia.

Dĩ nhiên, cái gã nguyên thủ hải quân chính là mục tiêu kế tiếp của hắn, mỗi lần nhớ đến khuôn mặt tâm cao khí ngạo kia là Sở Mộ tức giận không chịu nổi. Hắn nhất định phải báo thù cho phụ thân, đợi đến khi thực lực đầy đủ hắn sẽ tự mình tìm tới gặt lấy cái đầu gã nguyên thủ hải quân đáng hận kia.

Chính vì thế, thực lực sơ đẳng Bất Hủ vẫn còn chưa đủ. Vì muốn bảo đảm hiệu suất tu luyện, lần này Sở Mộ không có dẫn theo người khác, chỉ có hắn và Trữ Mạn Nhi đi tới Cấm vực phương bắc lịch lãm.

Sau khi Dạ lên tới sơ đẳng cấp Bất Hủ, tốc độ di chuyển đã tăng lên một mảng lớn, qua lại Tân Nguyệt Địa chỉ mất khoảng một, hai canh giờ.

Một đường phóng như bay qua Tân Nguyệt Địa, vượt qua sơn mạch, rừng rậm, Cấm vực phía bắc dần dần hiện ra trong tầm mắt. Thế giới nơi này tràn ngập băng tuyết, không khí lạnh giá hơn bên ngoài mấy chục lần, càng tiến sâu vào trong nhiệt độ lại càng giảm xuống.

Cảnh tượng băng tuyết tráng lệ, núi non một màu trắng xóa làm cho Trữ Mạn Nhi cảm thán không dứt.

Vong Mộng đang ở trạng thái hôn mê, vì muốn đẩy nhanh tốc độ Vong Mộng niết bàn tái tạo, Sở Mộ triệu hoán nó ra ngoài để cho Trữ Mạn Nhi ôm trong ngực. Lần này Vong Mộng ngủ say khá lâu rồi, quan trọng nhất là hấp thu tiêu hóa năng lượng biến thành của mình. Hoàng tộc niết bàn tái tạo mất rất nhiều thời gian, lần đầu tiên niết bàn cũng giống y như thế.

"Lần này hoàn thành niết bàn không biết thực lực sẽ tăng cường đến trình độ nào."

Trong lòng Sở Mộ vô cùng mong đợi một ngày đó.

Thân ảnh Dạ biến thành mũi tên đen nhánh phóng thẳng vào trong thế giới Băng Nguyên, Sở Mộ ôm lấy Trữ Mạn Nhi đang ngủ trong ngực mình, giúp nàng hóa giải không khí lạnh lẽo ở chung quanh.

Hành động trong sông băng lâu ngày sẽ bị cảm giác phiền não xâm chiếm đấu óc, tinh thần trống trải rất khó chịu nổi.

Cũng may lần này có Trữ Mạn Nhi đi theo bầu bạn, mùi hương thiếu nữ đặc trưng làm cho tinh thần hắn tương đối sảng khoái.

Một người một thú rong ruổi trên sông băng tráng lệ, trong ngực là mỹ nhân say ngủ, đây chính là cuộc sống tự do tự tại mọi người vẫn thương mơ ước.

Lúc ban đầu nhặt được Trữ Mạn Nhi tại Vạn Tượng Cảnh, hắn thường xuyên ra ngoài tu luyện, chiến đấu, chém giết không ngừng nghỉ, rất ít khi có cơ hội làm bạn với nàng.

Thời điểm đó phong cách chiến đấu của hắn vô cùng tanh máu, nhưng sau đó nghĩ đến Trữ Mạn Nhi không thích sát sinh, đôi khi hắn thu liễm sát khí trong lòng mình. Những lúc bình thường sẽ không giết chết Hồn sủng hoang dã, dù sao hồn tinh, hồn hạch cũng không còn tác dụng đối với hắn.

Trữ Mạn Nhi tu luyện lại càng đơn giản, chỉ việc đứng ở một bên nhìn Sở Mộ chiến đấu là được.

Ngoài ra, nhiệm vụ chính của nàng là tìm kiếm Thủ hộ giả thích hợp.

Trữ Mạn Nhi bây giờ chỉ có hai tên Thủ hộ giả, một là Sở Mộ, hai là Ám Hoàng vẫn đi theo như hình với bóng với nàng.

Sau khi nàng tiến vào Tranh Minh chủ thành, lúc này Tân Nguyệt cung điện đã có địa vị rất cao tại nơi này.

Thẩm Mặc quản lý phân điện ngay ngắn rõ ràng, Băng Lam cực kỳ hài lòng đối với biểu hiện của hắn.

Khi còn ở Vạn Tượng thành, Thẩm Mặc tiếp nhận chức vị quản lý Yểm Ma cung từ phụ thân hắn và các vị nguyên lão. Sau đó Tân Nguyệt Địa mở cửa biên giới xây dựng phân điện ở những lãnh thổ khác. Liễu Băng Lam cảm thấy Thẩm Mặc có đủ năng lực mới triệu tập hắn tới Tranh Minh chủ thành, để cho hắn chịu trách nhiệm xử lý công vụ nơi này.

Sự thật chứng minh, Thẩm Mặc đúng là có tài quản lý, lần trước Băng Lam tới Tranh Minh chủ thành vẫn còn rất ít người biết Tân Nguyệt Địa. Nhưng mà lần này đi tới mọi chuyện đã thay đổi chóng mặt, phần lớn mọi người đều bàn tán về một thế lực mới nổi, thậm chí có không ít cường giả nguyện ý hiệu lực cho Tân Nguyệt cung điện.

"Ngươi có thể tiếp tục phát triển theo hướng này. Làm theo ý muốn là tốt rồi. Những chuyện nhỏ như vậy không cần xin phép ta."

Sau khi nghe báo cáo tình huống mới nhất, Băng Lam mỉm cười nói với Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc đưa ra một số phương án mở rộng thế lực và chào mời cường giả, chuyện này sẽ phải dùng đến tài nguyên trong kho Tân Nguyệt Địa. Cho nên hắn mới đặc biệt tới xin chỉ thị của Băng Lam.

Thẩm Mặc làm người khiêm nhường hữu lễ, trung thành tuyệt đối không có gì đáng nghi. Liễu Băng Lam có thể an tâm ủy quyền cho hắn, để cho hắn có không gian phát huy tài năng của mình. Sau này Tân Nguyệt Địa chính là dựa vào những người như hắn chống đỡ, Liễu Băng Lam không thể nào một mình xử lý hết mọi việc. Vì thế nàng vẫn luôn lưu tâm đào tạo những người nối nghiệp.

Băng Lam từ Tân Nguyệt Địa đi đến Tranh Minh chủ thành, thậm chí đi qua xem xét lãnh thổ phương bắc một chuyến. Trong hành trình này, nàng đã gặp gỡ các vị thành chủ, cương chủ, vương giả... cùng nhau bàn luận vấn đề hợp tác giúp đỡ nhau phát triển.