Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ngươi không nên cử động, trên người còn rất nhiều vết thương chưa xử lý, cứ nằm yên là được rồi. Nữ Tôn điện hạ nhìn như lạnh lùng, nhưng thật ra nàng là người tốt."
Thiếu nữ thấy hắn lộ vẻ kỳ quái mới nhỏ giọng khuyên nhủ.
Sở Thiên Mang cười khổ, nữ nhân kia là người thế nào chẳng lẽ hắn không biết sao?
Không bao lâu sau, một nữ tử chậm rãi bước qua tấm bình phong ngăn cách. Nàng khoác một cái áo choàng rộng rãi, khí chất tao nhã, dáng đi uyển chuyển như chuồn chuồn lướt trên mặt nước. Nàng rất đẹp, chỉ có khuôn mặt sương lạnh làm cho người ta cảm giác rất khó tiếp cận.
Sở Thiên Mang đã rất lâu không gặp nàng rồi, hắn bắt buộc phải thừa nhận một điều. Cho dù đã qua nhiều năm, nhưng sắc đẹp của nàng không hề giảm sút, ít nhất hắn vẫn phải động tâm khi nhìn thấy nàng.
Những người trẻ tuổi thấy được Băng Lam sẽ phải thất hồn lạc phách, thậm chí ngôn ngữ thất thố, thái độ khẩn trương. Sở Thiên Mang là người dạn dày kinh nghiệm, đã trải qua vô số chuyện đời tang thương, cho nên hắn phục hồi tinh thần rất nhanh. Hắn chỉ im lặng quan sát vẻ mặt Băng Lam, muốn nhìn xem nàng có nhận ra mình không.
Rất đáng tiếc, ánh mắt Liễu Băng Lam từ đầu đến cuối không hề dao động, hẳn là không biết hắn là ai. Cũng may hắn cũng không nói chuyện, âm thầm cầu nguyện vết thương lâu lành một chút mới tốt. Bởi vì hiện tại hắn không muốn tiếp xúc với nàng.
"Thương thế hắn thế nào rồi?"
Băng Lam nhìn thoáng qua thiếu nữ ở bên cạnh, mở miệng hỏi.
"Căn bản không có gì đáng ngại, chỉ có điều vết thương trên người hơi nhiều, xử lý tương đối vất vả."
Thiếu nữ nhanh chóng hồi đáp.
"Dùng dược tề này!"
Băng Lam mở không gian giới chỉ, đưa cho thiếu nữ một bình dược tề do Diệp Khuynh Tư luyện chế.
"Vâng, lúc nãy ta đã bôi thuốc cho hắn rồi, đợi lần sau ta sẽ sử dụng dược tề này."
Thiếu nữ nói xong liền mang bình dược tề đặt lên kệ tủ.
Băng Lam đi tới trước giường, bắt đầu quan sát gã nam tử xa lạ kia. Trầm mặc thật lâu, Băng Lam đột nhiên mở miệng hỏi:
"Chúng ta đã từng gặp nhau?"
Trái tim Sở Thiên Mang đập loạn một trận, nghĩ thầm trong lòng:
"Không có lý do gì nha! Mình đã băng bó thành như vậy rồi, nhưng nàng vẫn có thể nhận ra?"
Sở Thiên Mang và Băng Lam không có cử hành hôn lễ, hai người ở với nhau cũng không lâu. Nếu không phải Sở Mộ ra đời ngoài ý muốn, có lẽ hai người bọn họ đã quên nhau từ lâu rồi.
Sở Thiên Mang cảm thấy nghi ngờ, thời gian hai người cách biệt quá lâu, bản thân hắn biến hóa rất lớn. Cho dù là vóc người, khuôn mặt, ánh mắt hay là khí chất cũng khác hẳn trước kia. Hơn nữa, hắn bây giờ cả người quấn đầy băng trắng, nàng làm sao nhận ra hắn?
"Lần trước ta bị tập kích ở Tranh Minh thành, là ngươi giúp ta? Ta nhớ rõ ánh mắt của ngươi."
Băng Lam tiếp tục nói.
"..."
Sở Thiên Mang há miệng đang định thừa nhận, nhưng nghe thấy Liễu Băng Lam nói câu này lập tức nuốt ngược vào trong.
"Thì ra là chuyện này, xem ra nàng không có nhận ra mình."
Sở Thiên Mang thở phào nhẹ nhõm.
"Ừ, là ta!"
Sở Thiên Mang gật đầu xác nhận.
"Tại sao lại giúp ta?"
Băng Lam nhàn nhạt hỏi.
"Vô tình đi ngang qua..."
Sở Thiên Mang trả lời ngắn gọn.
"À!"
Băng Lam không có hỏi nhiều, mở miệng nói:
"Chú ý dưỡng thương, không cần lo lắng chuyện khác."
Nói xong câu đó, Băng Lam lập tức xoay người rời khỏi.
"Đi ngang qua?"
Băng Lam dĩ nhiên là không tin người này chỉ đơn thuần đi ngang qua thấy chuyện bất bình mới xuất thủ cứu mình. Nhưng hắn không muốn nói, nàng cũng không muốn ép buộc làm gì.
Sở Thiên Mang dưỡng thương tại Tân Nguyệt cung điện chừng nửa tháng, trong lúc đó Bạch Ngữ có tới một lần, hai người nói chuyện không nhiều, phần lớn chỉ là thăm hỏi xã giao. Liễu Băng Lam tới hai lần, Sở Thiên Mang có chút băn khoăn, may mà lúc trước không có để lộ thân phận. Sau nửa tháng, Sở Thiên Mang để nguyên bộ dạng băng bó trắng toát lên tiếng cáo từ, Liễu Băng Lam cũng không để ý, chấp nhận để hắn rời khỏi. Dù sao người này đã cứu nàng một lần, nàng giúp hắn chữa thương coi như là huề nhau. Hắn muốn đi thì đi, nàng không có lý do gì ngăn trở, chẳng qua là nàng hơi hối tiếc vì không thể chiêu mộ hắn gia nhập Tân Nguyệt cung điện.
Sau khi rời khỏi Tân Nguyệt cung điện, Sở Thiên Mang trực tiếp đi tới Mục thành, thương thế của hắn chưa có khôi phục, mà lúc này chỉ mới tạm thời hoạt động mà thôi. Ở trong Mục thành, hắn tiến vào một tòa lầu các sang trọng, bên ngoài có hai gã nam tử canh gác. Khi bọn họ nhìn thấy Sở Thiên Mang xuất hiện lập tức khom người hành lễ.
Sở Thiên Mang đi lên tầng cao nhất, tiến vào một hành lang liền thấy được một nữ nhân đang dựa vào lan can ngắm hoa. Bóng lưng nữ nhân này lộ vẻ cô độc, ưu tư. Hẳn là trong lòng đang có chuyện gì phiền muộn.
Bên cạnh nàng còn có một người nam tử, tuổi khoảng trung niên, làn da ngăm đen, ngoại hình không có gì đặc biệt.
Nhưng Sở Thiên Mang thấy hắn lại cực kỳ kinh ngạc, bởi vì người này là cường giả tiếng tăm lừng lẫy của Ám Tông, thực lực đã tiếp cận cấp bậc lãnh tụ.
Người này chưa bao giờ để ý sự tình của Ám Tông, hành tung thần bí không ai biết được. Lần này hắn xuất hiện ở Mục thành là có chuyện gì? Chẳng lẽ là lão đại Ám Tông chuẩn bị triển khai kế hoạch rồi?
"Ngươi chưa chết?"
Gã nam tử trung niên liếc cái đã nhận ra Thiên Lục theo tin đồn đã là người chết, trên mặt hắn lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
"Mạng hơi cứng một chút!"
Sở Thiên Mang nhàn nhạt hồi đáp.
Nữ tử kia nghe thấy thanh âm Sở Thiên Mang vội vàng xoay người lại, nét phiền muộn trên mặt nhanh chóng biến sạch, thay vào đó là biểu hiện vui mừng và kích động.
Nữ tử thật lâu nói không ra lời, bước nhanh đến trước mặt Sở Thiên Mang rồi ôm chầm lấy hắn, vùi đầu vào trong ngực hắn lệ rơi như mưa.
"Tiểu thư!"
Người kia không nghĩ tới nàng lại hành động như thế, trong lúc nhất thời không biết có nên ngăn cản hay không.
Sở Thiên Mang cũng ngây ngẩn cả người, quả thật không ngờ Ty tiểu thư gan lớn như vậy, lại dám ôm mình trước mặt người khác?
Mùi thơm thiếu nữ tràn vào mũi, thân hình mềm mại ở trong ngực hắn. Sở Thiên Mang biết Ty tiểu thư đang kích động mới làm chuyện quá phận, nhưng hắn cũng không thể đẩy nàng ra.
"Ta… ta đang nghĩ biện pháp báo thù cho ngươi. Không ngờ... không ngờ … ngươi còn sống."
Ty tiểu thư nhỏ giọng nói.
"Nguyên thủ cũng trốn ra ngoài rồi?"
Sở Thiên Mang hỏi.
"Ừ, thương thế của hắn tương đối nặng."
Ty tiểu thư nói.
Sở Thiên Mang chậm rãi lùi lại mấy bước, kéo giãn khoảng cách với Ty tiểu thư, mở miệng nói:
"Chuyện này để ta xử lý!"
Nguyên thủ đã nhiều lần muốn lấy tính mạng của hắn, trong lòng Sở Thiên Mang đã tức giận lắm rồi. Hắn đang đợi thu về giọt bia khóc thứ bảy tăng cường thực lực, sau đó nhất định sẽ bắt cái tên kia nợ máu trả máu.
"Thiên Lục, tại sao ngươi muốn cứu người kia, ngươi không cứu hắn sẽ không gặp nguy hiểm như thế."
Ty tiểu thư hỏi.
Sở Thiên Mang nhìn thoáng qua gã nam tử trung niên, bởi vì có một số chuyện không nên tiết lộ ra ngoài.
Ty tiểu thư hiểu ý Sở Thiên Mang, kéo tay hắn đi vào trong phòng.
"Ty tiểu thư, thời điểm ta gia nhập Ám Tông đã nói với ngươi, ta có một nhi tử."
Sở Thiên Mang nói.
"Là hắn?"
Ty tiểu thư trợn mắt ngạc nhiên.
Sở Thiên Mang gật đầu xác nhận.
"Lần này là thành viên Tân Nguyệt cung điện cứu ta. Sau đó ta dưỡng thương tại Tân Nguyệt cung điện nửa tháng."
Sở Thiên Mang nói tiếp.
"Ngươi có gặp mặt nữ nhân kia? Ta biết nàng bây giờ đang ở Tranh Minh chủ thành."
Ty tiểu thư nhỏ giọng hỏi, bộ dạng có vẻ lúng túng.
"Gặp rồi!"
"Như vậy sao? Tình cũ cháy chưa?"
Ty tiểu thư lại hỏi.
Sở Thiên Mang nhìn thoáng qua nữ tử trước mặt mình, tại sao hắn cảm thấy ngày hôm nay nàng có vẻ là lạ?
Hắn và Băng Lam vốn là phu thê. Mặc dù chỉ trên danh nghĩa nhưng quan hệ giữa hai người bọn họ vẫn không thay đổi. Tại sao nàng lại hỏi sự tình tế nhị như thế?