Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sở Mộ cố gắng hồi tưởng lại, tìm xem cảm giác quen thuộc này đến từ đâu. Chắc chắn đó không phải là đoạn ký ức Thiên Giới Bi muốn truyền đạt, mà giống như có một sự kiện chính thức phát sinh trên người hắn.
Bỗng nhiên Sở Mộ nhớ tới cái gì đó...
Hắn kéo tay Trữ Mạn Nhi bắt đầu thay đổi phương hướng phi hành.
Tốc độ hắn phi hành rất nhanh, hình ảnh thời không liên tục thay đổi miêu tả khái quát những đoạn đường hắn đi qua.
Sở Mộ bay ngược lại phương hướng lúc nãy, từ từ rời xa tòa Thiên cung thần bí kia.
Xuyên qua đại địa mênh mông, xuyên qua rừng cây, núi đá, Sở Mộ rốt cuộc thấy được hình ảnh hắn muốn tìm.
Khối đại địa này cực kỳ đặc thù, trước mắt hắn là một vách đá khổng lồ đâm thẳng vào trong mây, hai hướng khác là vực sâu vạn trượng. Cảnh tượng này làm hắn liên tưởng đến mấy từ “chân trời góc bể” mà người xưa hay nói.
Hình ảnh Thiên Giới Bi chỉ cho phép Sở Mộ thấy được một góc vách đá và không gian hắc ám ở phía trước.
Nhưng ở trong trí nhớ của Sở Mộ thì vách đá này kéo dài hàng trăm ngàn vạn dặm, xuyên suốt qua mấy cái vị diện, không gian chung quanh nó chỉ là hắc ám vô cùng vô tận. Sở Mộ rõ ràng nhớ được một hình ảnh làm cho nội tâm hắn rung động.
Một thiếu nữ bi thương đứng trên vách đá nhảy xuống, thân thể mềm mại dần dần chìm vào trong hắc ám vô tận. Nàng nhắm mắt, hơi thở điều hòa bình thản kỳ lạ, có lẽ tự vẫn là một kết thúc hoàn mỹ đối với nàng. Bởi vì nàng đã tuyệt vọng, nàng không muốn chứng kiến thứ đồ vong ân phụ nghĩa kia…
"Chuyện gì xảy ra?"
Sở Mộ ngây dại.
Giờ này khắc này, Sở Mộ đang đứng ở điểm cuối chân trời, nội tâm dâng trào muôn ngàn gợn sóng.
Chẳng lẽ tòa Thiên Giới Bi thứ năm muốn nói đến chuyện xưa của Thiện Ác nữ vương?
Nhưng mà Thiên Giới Bi không phải lưu lại ký ức thú hồn cổ xưa hay sao? Thiện Ác nữ vương là sinh vật ở thời đại này, không có lý do gì ký ức của nàng được ghi lại bên trong Thiên Giới Bi.
Vũ Sa không phải là quái vật ngàn năm, vạn năm, Sở Mộ có thể khẳng định điều này.
Nàng nhiều nhất chỉ lớn hơn hắn mấy tuổi, hai bên có linh hồn tương liên tồn tại, chỉ cần hắn muốn là có thể biết được hết thảy những chuyện về nàng.
Chỉ có thú hồn cổ xưa, Thất Tội Hồ, Hằng Hải Chi Tử, Thế Chủ Thụ … mới là sinh vật cùng thời đại, tất cả bọn họ đại biểu cho một giai đoạn lịch sử ngược dòng về trước mấy ngàn năm, thậm chí là hàng vạn năm.
Thiện Ác nữ vương rõ ràng là sinh ra ở thời đại này, Thiên Giới Bi làm sao thu nhận ký ức của nàng? Trừ phi nàng tạo ra bia khóc rồi tự mình đưa vào trong Thiên Giới Bi.
"Không đúng!"
Bỗng nhiên Sở Mộ nhíu chặt chân mày, bắt đầu rơi vào trạng thái trầm tư.
Tòa Thiên Giới Bi này không phải giảng thuật chuyện xưa của Vũ Sa.
Bởi vì đoạn hình ảnh kia miêu tả người thiếu nữ không phải là Vũ Sa và Thiện Ác thuỷ tổ.
Sở Mộ chỉ thấy được hình ảnh nàng nhảy xuống vực sâu mới liên tưởng đến đoạn ký ức bi thương của Vũ Sa mà thôi.
Nơi này là địa phương trùng khớp với trí nhớ Vũ Sa, nhưng điều này chỉ có thể chứng minh sự kiện kia thật sự tồn tại. Nhưng mà Thiên Giới Bi thứ năm muốn nói cái gì?
Rốt cuộc nơi này là nơi nào?
Tòa Thiên cung thần bí kia vốn không tồn tại ở nhân gian, mà nó lơ lửng ở giữa thời không, nằm trong không gian hỗn độn và hắc ám vô tận.
Xem ra, nếu hắn muốn biết đáp án nhất định phải hỏi thăm Vũ Sa rồi.
Sở Mộ rời khỏi vách núi, dẫn Trữ Mạn Nhi bay ngược trở về Thiên cung.
Hành lang dẫn tới Thiên cung lại bắt đầu lóe sáng chỉ hướng cho Sở Mộ.
"Rầm rầm rầm ~!"
Bỗng nhiên một tiếng sóng biển kinh thiên động địa truyền vào tai hắn.
Hình ảnh trước mắt hắn dần dần tan rã, ngay sau đó là không gian dưới chân xuất hiện từng đợt sóng lớn vỗ bờ.
Sóng lớn không ngừng tràn về phía trước, càng lúc càng cao, nuốt hết bậc thang, hành lang rồi đổ ập xuống tòa Thiên cung hoa lệ kia.
Hình ảnh biến đổi rất nhanh, chốc lát sau Sở Mộ nhìn thấy Thiên cung chìm trong biển nước. Sau đó từ trong Thiên cung xuất hiện vô số thân ảnh, khu vực bên ngoài hành lang bắt đầu phát sinh chiến đấu kịch liệt.
"Ào ào ào!"
"Ầm ~~~!"
Sóng nước cuồn cuộn nổi lên, phía trên đầu sóng là một con Giao long màu trắng ngẩng cao đầu ngạo nghễ.
Chính là con Giao Long màu trắng này nhấc lên sóng thần khủng khiếp nhấn chìm Thiên cung, một mình nó khống chế đại dương mênh mông chiến đấu với quân đoàn địch nhân đông đảo.
Sở Mộ đã thấy Bạch Long tại Tranh Minh chủ thành, đó là chủ sủng của Tiêu Tuyết Ngang, một cường giả lãnh tụ của nhân loại. Ngay lúc đó, chỉ có một mình nó dám chiến đấu chính diện với Vạn Niên Bất Hủ - Ám Thương Vương.
Nhưng mà Bạch Long của Tiêu Tuyết Ngang không thể nào so sánh với đầu Giao long màu trắng này. Thực lực và khí thế cách xa nhau vạn dặm, chênh lệch như trời với đất.
Con Giao long màu trắng này hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu Hải vương, không một ai dám nghi ngờ quyền lực thống trị của nó ở trên biển rộng.
Có lẽ Hồn sủng cấp Bất Tử trong truyền thuyết cũng chỉ vậy mà thôi.
"Rầm rầm rầm!"
Đại dương quay cuồng, sóng biển đục ngầu không ngừng công kích Thiên cung. Sở Mộ chỉ có thể nhìn thấy phạm vi hạn hẹp, nước biển từ trên cao đổ xuống dừng như vô tận, áp lực đè lên Thiên cung càng lúc càng lớn.
Hồi lâu sau, Sở Mộ và Trữ Mạn Nhi không thấy gì nữa, sóng gió ngập trời dần dần giảm bớt, thanh âm chiến đấu cũng tắt ngấm.
Hình ảnh trước mắt lại tan rã, Sở Mộ biết mình đang rời khỏi thời không ký ức.
Hết thảy mọi thứ từ từ biến mất, Sở Mộ nghĩ rằng lần này mình đã tận mắt chứng kiến lực lượng cấp Bất Tử trong truyền thuyết.
Đáng tiếc là hắn không nhìn hết toàn cảnh trận chiến kia.
Hắn biết rằng đầu Bất Tử Giao long kia có ý định hủy diệt Thiên cung.
Đó là biểu hiện của tức giận đạt tới cực hạn, vì thế nó mới dùng lực lượng đại dương nhấn chìm Thiên đình.
"Ca ca, tại sao con Giao long kia tức giận như vậy, nó muốn hủy diệt Thiên cung sao?"
Trong đầu Trữ Mạn Nhi vẫn đang nghĩ tới những hình ảnh kinh động kia.
Sở Mộ lắc đầu nói:
"Nó thất bại!"
"A? Thất bại?"
Trữ Mạn Nhi trợn mắt ngạc nhiên.
Ngoại trừ Thế Chủ Thụ, Giao Long màu trắng đã là sinh vật mạnh nhất nàng từng thấy rồi. Thậm chí nàng biết được nó là sinh vật cùng đẳng cấp với Thế Chủ Thụ. Tồn tại này đã có thể xưng là thần, một khi thần muốn hủy diệt thứ gì đó, trên thế gian này còn có lực lượng ngăn cản nó?
"Tại sao ca ca biết nó thất bại?"
Trữ Mạn Nhi cảm thấy khó hiểu, mở miệng hỏi ngược lại.
Trên thực tế, bản thân Sở Mộ cũng không thể tin được chuyện này. Lấy thực lực Giao Long màu trắng làm sao thất bại? Nhưng sự thật chứng minh nó đúng là thất bại.
Tòa Thiên Giới Bi thứ năm miêu tả chuyện xưa của Hải vương Giao Long, Sở Mộ thấy cảnh nó hủy diệt Thiên cung.
Nhưng mà Thiên cung vẫn tồn tại cho đến ngày nay.
Bởi vì trong trí nhớ của Vũ Sa có một tòa Thiên cung giống y như thế, hoàn toàn nguyên vẹn không sứt mẻ tý nào.
Thú hồn cổ xưa, Thất Tội Hồ, Hằng Hải giao nhân, Thế Chủ Thụ, Giao Long màu trắng…
Thiên Giới Bi rốt cuộc đang muốn giảng thuật chuyện gì?
Tại sao Giao Long màu trắng lại muốn hủy diệt Thiên cung?
Còn nữa, Vũ Sa cũng xuất thân từ tòa Thiên cung này.
Đủ loại nghi ngờ khiến cho Sở Mộ đột nhiên ý thức được sự tình nghiêm trọng, hẳn là Thiên Giới Bi không chỉ muốn giảng thuật chuyện tình Thất Tội Hồ đơn giản như vậy.
"Ca ca, ngươi nghĩ tới điều gì sao?"
Trữ Mạn Nhi nhỏ giọng hỏi.
"Thế Chủ Thụ gia gia của ngươi đã nói một câu, khi thực lực thăng tiến càng cao, ánh mắt nhìn thấy sự vật càng thêm trong sáng."
Sở Mộ trầm giọng nói.
"Ừ!"
Trữ Mạn Nhi gật đầu xác nhận.
Trong dĩ vãng, Sở Mộ không biết Thiên Giới Bi có ý nghĩa tồn tại như thế nào, nhưng khi hắn từ từ tiếp xúc với những sinh vật cao cấp nhất thế gian đã phát hiện ra rằng chúng nó đều có liên quan đến Thiên Giới Bi.
Trong lúc vô tình, hắn cũng bị cuốn vào trong truyền thuyết mơ hồ kia.
Đó là kinh nghiệm dành cho tất cả Bi Khấp Giả, hay là chỉ có một mình hắn gặp phải vấn đề này?