SỦNG MỊ

Chương 1502. Hòa thành hữu hảo. (Hạ)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ti Vũ Mê hừ lạnh nói:

"Tại sao, bắt đầu lo lắng cho nàng rồi?"

Sở Thiên Mang không có trả lời.

Sáng sớm ngày hôm sau, mọi người tiếp tục lên đường. Đám người Vũ Sa xuất phát sớm hơn Liễu Băng Lam một chút, nàng cố ý tách ra là vì không muốn người khác suy đoán quá nhiều.

Vũ Sa đã biết bây giờ có rất nhiều thế lực đang nhằm vào Tân Nguyệt Địa nhanh chóng quật khởi. Nếu như nàng biểu hiện thân mật với Tân Nguyệt Địa sẽ bị đám người kia xem như đối địch, sau đó Nguyệt cung sẽ bị bọn họ liệt vào đối tượng đả kích.

Thay vì trực tiếp làm rõ quan hệ đồng minh với Tân Nguyệt Địa là, chẳng bằng duy trì thái độ trung lập tiếp tục âm thầm quan sát hết thảy sự tình. Chính vì thế, Vũ Sa mới quyết định tách ra ở đoạn đường cuối cùng tới Lưỡng Khôn sơn.

Hai người Trần Tĩnh và Khuất Phong biết được đám người Nguyệt cung không tiếp tục đồng hành với Tân Nguyệt Địa lập tức nở nụ cười vui sướng. Hiện tại bọn họ đã có Ám Tông trợ giúp, hoàn thành nhiệm vụ này đúng là quá mức dễ dàng.

"Ra khỏi Tế Thủy thành, chúng ta sẽ động thủ. Đừng có trì hoãn thời gian quá lâu."

Khuất Phong nói với Trần Tĩnh.

"Ừ, ta đã sắp xếp đám người Ám Tông rồi, bọn họ trước giờ làm việc rất gọn gàng, không cần lo lắng."

Trần Tĩnh làm như thường xuyên tiếp xúc với thế lực Ám Tông, ngữ khí cực kỳ tự tin. Hoặc là hắn rất là quen thuộc với nhiệm vụ bắt cóc tống tiền kiểu này.

"Hình như có một nhóm người đang đến gần bọn họ?"

Trần Tĩnh đứng trên cao quan sát đoàn người Tân Nguyệt Địa, nhưng lúc này hắn lại phát hiện có một đội ngũ khác đang tụ tập lại với nhau.

"Chuyện gì xảy ra?"

Khuất Phong nhíu mày buồn bực.

Bọn họ đang chờ đợi thời điểm đám người Tân Nguyệt Địa tách ra để xuất thủ. Khó khăn lắm mới thấy đám người Nguyệt cung rời khỏi, kết quả lại có một thế lực khác kết bạn lên đường.

"Phái người đi xem là thế lực nào, nếu như là một đám bất nhập lưu, chúng ta dứt khoát xử lý luôn bọn họ."

Khuất Phong tức giận nói.

Trần Tĩnh gật đầu đồng ý, lập tức phái thuộc hạ chạy đi thăm dò lai lịch nhóm người mới vừa kết bạn đồng hành với Tân Nguyệt Địa.

Không bao lâu sau, gã thuộc hạ kia đã quay trở lại trước

mặt hắn.

"Là đám người Hòa thành."

Trần Tĩnh trầm giọng nói.

"Hòa thành? Bọn họ làm sao đi chung một chỗ với Tân Nguyệt Địa? Chẳng lẽ bọn họ không biết hiện tại bất kỳ thế lực nào liên minh Tân Nguyệt Địa sẽ phải đối mặt với vô số địch nhân?"

Vào lúc này, Khuất Phong tức giận không chịu nổi, mở miệng mắng to.

Vốn tưởng rằng chuyện này có thể hoàn thành dễ dàng, dù sao Tân Nguyệt Địa quật khởi nhanh hơn nữa cũng không thể so sánh với hoàng tộc.

Ai ngờ rằng chuyện này càng lúc càng phức tạp, càng lúc càng khó xử. Hết Nguyệt cung rời đi thì Hòa thành lại đến.

"Nếu như là Hòa thành, chúng ta không tiện xuất thủ."

Ti Vũ Mê nhàn nhạt nói với Khuất Phong.

"Đây là vì sao?"

Sắc mặt Khuất Phong có chút khó coi.

"Ta và ngươi không phải là người bình thường. Ti Minh thành, Hòa thành vốn là thế lực thần bí, chúng ta không nguyện ý trêu chọc bọn họ. Thậm chí rất nhiều thế lực tình nguyện đắc tội hoàng tộc cũng không muốn phát sinh xung đột với bọn họ. Lần này chúng ta xuất thủ sẽ kinh động đến đám người Hòa thành, nếu phần trách nhiệm này sẽ do hoàng tộc gánh chịu, ta đây nguyện ý xuất thủ. Nhưng Ám Tông khẳng định không muốn đối địch với bọn họ."

Ti Vũ Mê chậm rãi nói.

"Cái này..."

Khuất Phong và Trần Tĩnh quả thật xuất thân từ hoàng tộc. Nhưng bọn họ không thể đại biểu cho hoàng tộc. Hơn nữa, bọn họ quả thật không dám trêu chọc đám người Hòa thành.

"Các ngươi có biện pháp tách đám người Hòa thành và Tân Nguyệt Địa ra thì làm đi, sau đó thông báo cho chúng ta. Chúng ta còn có chuyện khác, cáo từ!"

Ti Vũ Mê cười nói.

Nói xong câu này, nàng đã niệm chú ngữ, triệu hồi ra Dực hệ Hồn sủng bay lên bầu trời.

Một đám thủ hạ vội vàng theo sát phía sau nàng, trong khoảnh khắc tất cả thành viên Ám Tông đã rời đi. Chỉ còn lại Trần Tĩnh và Khuất Phong sắc mặt âm trầm đứng yên tại chỗ.

Hòa thành và Ti Minh thành giống nhau, đây là hai tòa thành tư nhân có địa vị cực cao tại Tranh Minh đại địa, có thể nói là tương đương với cấp tám, cấp chín Địa cương. Điểm giống nhau nhất là quyền lực quản lý nằm trong tay một nhóm người trẻ tuổi, ở sau lưng bọn họ là những lão quái vật thực lực siêu quần âm thầm ủng hộ.

Nhân số bọn họ có thể ít hơn các thế lực Thần Tông, Nguyên Tố tông, Yêu Thú cung, diện tích lãnh thổ cũng không lớn. Nhưng bọn họ có lực ảnh hưởng đặc thù đối với những địa cảnh lân cận.

Liễu Băng Lam biết rất ít tin tức về Hòa thành, những năm này thường xuyên giao tiếp mới nghe thấy một số chuyện. Nhưng nàng không ngờ mình mới vừa đi ra Tế Thủy thành đã gặp phải đám người Hòa thành, hơn nữa bọn họ tỏ thái độ hữu hảo, nguyện ý đồng hành đi tới Lưỡng Khôn sơn.

Tân Nguyệt Địa bây giờ đang ở vào thời khắc khó xử, địa vị cũng rất lúng túng, cơ hồ không ai nguyện ý kết giao. Vì vậy Tân Nguyệt Địa rất cần đồng minh, Liễu Băng Lam hiển nhiên không từ chối ý tốt của đám người Hòa thành.

Thế lực Hòa thành có tên trong danh sách khách mời Lưỡng Khôn sơn, lần này phó thành chủ Lâm Hàm đích thân dẫn đoàn tham gia hội nghị. Thuộc hạ dưới trướng đại khái là mười người.

Bộ dạng Lâm Hàm tương đối trẻ tuổi, nhưng ánh mắt và khí chất cực kỳ nghiêm túc, nhìn qua là biết hắn đã trải qua không ít nhân sinh thế sự.

Lâm Hàm nói không nhiều lắm, chỉ hàn huyên với Băng Lam mấy câu rồi im lặng lên đường.

Bản thân Liễu Băng Lam cũng không thích nói nhiều, chỉ có đám thanh niên Tân Nguyệt Địa và Hòa thành tính cách phóng khoáng, trao đổi một hồi đã quen thuộc lẫn nhau.

Ở đâu đó trong sơn mạch, một đầu Ưng Sư màu lam bay qua dãy núi, nhanh chóng tiếp cận một đội ngũ khác.

Cao phu nhân quay đầu nhìn lại phát hiện người đuổi theo là cháu mình, nàng mỉm cười bay lại gần bẩm báo với Vũ Sa.

Cao Hà bay qua đội thị vệ Nguyệt cung, mở miệng nói:

"Nữ Tôn Tân Nguyệt Địa vừa rời khỏi Tế Thủy thành đã gặp đám người Hòa thành, bây giờ hai đội ngũ đang đồng hành với nhau."

"Hòa thành?"

Cao phu nhân ngẩn người ngạc nhiên, trong mắt lộ vẻ nghi ngờ.

Trong lòng Vũ Sa cũng hơi khó hiểu, tại sao đám người Hòa thành lại quyết định đi chung với Tân Nguyệt Địa?

Tình huống Tân Nguyệt Địa hiện tại không hề lạc quan, hầu như các thế lực khác đều kính sợ tránh lui. Những người có chút trí tuệ sẽ đoán được Tân Nguyệt Địa đang bị thế lực lớn liên hiệp cô lập. Dưới tình huống này người nào biểu hiện quá gần với Tân Nguyệt Địa, không thể nghi ngờ chính là tự tạo phiền toái cho mình.

Thế mà vào lúc này đám người Hòa thành lại kết bạn đồng hành với Tân Nguyệt Địa, không khác gì nói cho tất cả mọi người biết mình có dự định quan hệ hữu hảo với Tân Nguyệt Địa. Tại sao Hòa thành quyết định như vậy, bọn họ không cần thiết rước lấy một đám địch nhân cho mình?

"Là ai suất lĩnh đội ngũ Hòa thành?"

Vũ Sa hỏi.

"Phó thành chủ Lâm Hàm."

Cao Hà hồi đáp.

"Du thánh nữ, chúng ta đã có điểm đột phá đối với Ti Minh thành, nhưng mà Hòa thành không cho chúng ta bất kỳ cơ hội kết giao. Nếu như Hòa thành chủ động giao hảo với Tân Nguyệt Địa, như vậy chúng ta có thể thông qua cái ván cầu này tiếp xúc với bọn họ?"

Cao phu nhân đưa ra ý kiến của mình.

Vũ Sa lắc đầu nói:

"Không cần thiết, mặc dù Lâm Hàm nổi danh từ lâu, nhưng không có mấy người nhìn qua bộ mặt thật của hắn."

"Nữ Tôn bảo thuộc hạ hỏi thánh nữ nên đối đãi Lâm Hàm như thế nào, cách nghĩ của ngài đối với bọn họ ra sao?"

Băng Lam là người thông minh, thế giới này không thể nào tự nhiên có bánh ngọt từ trên trời rơi xuống. Nàng biết Vũ Sa nắm giữ rất nhiều tin tức các thế lực khác, cho nên mới nhờ Cao Hà dò hỏi chuyện này.

Vũ Sa không trả lời, trên tay từ từ xuất hiện một đóa Huyết Mân Côi (hoa hồng máu).

Nàng ném đóa hoa hồng lên không trung, vô số cánh hoa tản ra rồi dung nhập vào trong không khí. Từng điểm từng điểm màu đỏ giống như là phấn hoa tung bay đầy trời, sau đó biến mất trong chút tăm tích.

Cao Hà nhìn mà không hiểu, nhưng hắn không dám hỏi nhiều, chỉ có thể im lặng đi theo bên cạnh Vũ Sa.

Qua chốc lát sau, một thân ảnh lướt qua tầng mây bay tới cực nhanh. Đám thị vệ Nguyệt cung còn chưa kịp phản ứng, người này đã xuất hiện ở trước mặt Vũ Sa.

Đây là một Hồn sủng sư thực lực rất cao, Cao Hà không rõ người này là nam hay nữ. Bởi vì hắn trùm y phục và áo choàng che kín thân thể, rất khó phán đoán từ dáng người.

Người này thi lễ với Vũ Sa, sau đó thấp giọng nói mấy câu.

"Ừ, ngươi trở về đi!"

Vũ Sa gật đầu nói.

Trên mặt nàng hiện lên một nụ cười nhợt nhạt, tự nhủ trong lòng:

"Thì ra là hắn, đúng là thú vị!"

Người nọ không nói nhiều nửa câu, lập tức nhận lệnh xoay người rời khỏi. Thoáng cái thân ảnh hắn đã biến mất trong tầng mây dày đặc, không biết bay về phía nào.

"Nói cho Nữ Tôn có thể thân cận với Lâm Hàm. Hắn là một người hoàn toàn đáng tin."

Tựa hồ Vũ Sa biết nhiều hơn nữa, trong ngôn từ có tính ẩn dụ xen lẫn vài phần hàm hồ. Nhưng nàng không muốn tiết lộ quá sớm.

Cao Hà hoàn toàn không hiểu, tóm lại hắn chỉ việc chuyển cáo theo ý Du thánh nữ là tốt rồi.

Không bao lâu sau, Cao Hà đã xuất hiện trước mặt Băng Lam, bắt đầu thông báo ý tứ của Du thánh nữ.

Băng Lam nghe mà u mê, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu nhìn chằm chằm Cao Hà. Hồi lâu sau mới mở miệng nói:

"Ngươi xác định đã truyền đạt chính xác câu nói của nàng?"

"Vâng!"

Cao Hà nghiêm túc gật đầu.

Băng Lam nhìn thoáng qua bóng lưng Lâm Hàm đi tuốt ở đằng trước, trong lòng càng thêm nghi ngờ.

"Cách nói của Vũ Sa có vẻ là lạ, tại sao nàng lại dùng hai chữ thân cận?"

Hơn nữa, một người đáng tin cậy đã có thể nói rõ Hòa thành không có mưu đồ bất chính rồi, tại sao Vũ Sa lại nhấn mạnh “hoàn toàn đáng tin”? Có thêm hai chữ “hoàn toàn” làm cho ý nghĩa thật sự hàm súc. Hòa thành Lâm Hàm không phải là người phe mình, Liễu Băng Lam làm sao có thể hoàn toàn tin cậy một người mới quen không lâu?