Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nói đi thì nói lại, bản lĩnh Hạo Kiếp hải yêu quả thật phi phàm, tên này giống như là đầu lĩnh tội ác, hải vực lưu vong vốn là địa phương táo bạo, nhưng Hạo Kiếp hải yêu chỉ mất một đoạn thời gian ngắn đã tiếp quản và áp đặt chế độ thống trị.
Trên thực tế, trong lúc Hạo Kiếp hải yêu đối kháng với thế lực Đông Hải đã không ngừng xua quân chiếm lĩnh hải vực lưu vong. Sau đó men theo đường biên giới, từ từ thâu tóm những hải vực chân chính để phát triển thế lực. Hơn nữa, tên này có năng lực đầu độc tinh thần chẳng thua gì tà giáo trong thế giới nhân loại, các chủng tộc nổi danh hung bạo liên tiếp đầu nhập, trở thành tay sai liều mạng vì nó.
Hải vực lưu vong nằm ở phía bắc Đông Hải, tương đối gần lãnh thổ Trùng hệ thế triều tại Bắc Hoang đại địa.
Sở Mộ bay từ Đông Hải tới đó mất chừng mười ngày.
Không có Dạ ở bên người, Sở Mộ tự mình di chuyển quả thật mệt mỏi, mặc dù dốc toàn lực chạy đi rất nhanh, nhưng sức bền và tinh thần lực không thể nào so sánh với Dạ.
Một khi gặp phải tình huống nguy hiểm, thể lực suy giảm chính là điểm yếu chí mạng đối với hắn.
Hồi tưởng lại những lời Ly lão nhân nói, Sở Mộ cảm thấy có chút an ủi tâm lý. Bởi vì Ly lão nhân điều chế dược tề cho Dạ không chỉ có thể trừ đi tác dụng của ma lực Thi hệ, mà còn gia tăng cường độ huyết thống lưu lạc trong cơ thể Dạ. Trong khoảng thời gian Sở Mộ chạy quanh Hải tộc, Ly lão nhân đã tiến hành huấn luyện Dạ dùm cho hắn.
Thiên cảnh là Yêu Linh quốc độ, Dạ rèn luyện ở đó khẳng định nhanh hơn đi theo Sở Mộ vào trong biển rộng.
Chỉ cần nhìn trạng thái Mạc Tà trong thời gian trên biển đã làm cho hắn đau đầu rồi, ngày thường Mạc Tà thích nằm trên vai hắn lúc ngủ lúc chơi đùa. Kể từ khi hắn tiến vào đại dương, nó kiên quyết trở lại trong không gian Hồn sủng ngủ, còn bảo rằng khi nào chưa trở lại đất bằng thì đừng gọi nó ra. Mỗi lần ngủ nhiều quá không ngủ nổi nữa mới tỉnh lại, suốt ngày há miệng tru dài tru ngắn.
Nghĩ đến đây, Sở Mộ quả thật vô cùng phiền não.
Sở Mộ vốn là muốn để cho Mạc Tà ở lại Yêu Trủng rèn luyện với Dạ, nhưng làm vậy hắn sẽ bị mất đi ba hồn.
Thiện Ác nữ vương vẫn luôn chiếm mất một hồn, Dạ lưu lại Yêu Trủng rèn luyện. Nếu như Mạc Tà cũng rời khỏi, bản thân hắn đường đường là một cường giả Hồn Hủ nhưng năng lực triệu hoán lại tương đương với Hồn Sĩ. Người khác mà biết được thế nào cũng cười cho thối mặt.
Quan trọng nhất là Hạo Kiếp hải yêu đã đưa ra nhiệm vụ truy sát hắn, bất kỳ lúc nào cũng có Hải tộc truy tìm, giăng bẫy phục kích. Lần này Sở Mộ chạy tới hải vực lưu vong chính là tự nạp mình vào địa bàn của nó. Cho nên Sở Mộ phải giữ vững chiến lực nhằm đối phó với hết thảy tình huống có thể phát sinh.
"Ca ca, chúng ta đi tìm tiểu Hoàng Tuyền sao?"
Trữ Mạn Nhi nhỏ giọng hỏi.
"Ừ. Ngươi theo ta hay là trở về Tân Nguyệt Địa?"
Sở Mộ hỏi.
Trong khoảng thời gian này Trữ Mạn Nhi như hình với bóng, đi theo hắn bôn ba khắp Hải tộc. Thú vị nhất chính là Trữ Mạn Nhi còn thu được một đầu Hải vương làm Thủ hộ giả. Thực lực Hải vương còn chưa có rõ ràng, nghe Ngư nhân công chúa nói đây là một đầu Hồn sủng có lai lịch rất lớn.
Trữ Mạn Nhi bây giờ đã có năm Thủ hộ giả, trong đó một Thủ hộ giả đang lưu lại Tịch Tĩnh Lâm tại Ô Bàn đại địa.
Ngoài ra còn có một đầu Long tộc cũng là Thủ hộ giả củaTrữ Mạn Nhi, nhưng mà đầu Long tộc Hồn sủng này đã chạy đi nơi khác. Trữ Mạn Nhi bảo là nó muốn trở về Vạn Khung Long Uyên một chuyến để xử lý sự tình cấp bách.
Sau đó chính là cái bóng của Trữ Mạn Nhi, Thủ hộ giả Ám Hoàng vẫn luôn đi theo bảo vệ nàng.
Ám Hoàng kiên trì nguyện vọng của chủ nhân Hà Thương, yên lặng thủ hộ Trữ Mạn Nhi chưa bao giờ rời xa.
Cộng thêm Hải vương mới thu nhận là dũng sĩ đại danh đỉnh đỉnh của Hải tộc, thực lực còn mạnh hơn Sở Mộ sau khi ma hóa. Điều này khiến cho Sở Mộ buồn bực không dứt, tại sao hắn muốn thu phục một con tiểu Hoàng Tuyền có thể nói nhọc lòng, tốn sức, cả ngày chạy đông chạy tây mãi không xong. Còn Trữ Mạn Nhi tùy tiện tiếp xúc với Hải vương, đi theo người ta dạo vài vòng, Hải vương đã nguyện ý trở thành Thủ hộ giả của nàng. Mà Thủ hộ giả cuối cùng chính là Sở Mộ.
Sở Mộ giống như với bốn Thủ hộ giả kia, hắn ký kết với Trữ Mạn Nhi chính là hồn ước ngang hàng. Nói là Thủ hộ giả thật ra dùng vai trò người giám hộ để hình dung sẽ thỏa đáng hơn. Trước khi Thế Chủ Thụ chính thức trưởng thành, chức trách người giám hộ quan trọng hơn Thủ hộ giả. Dĩ nhiên, đợi đến khi Trữ Mạn Nhi trưởng thành, nắm giữ năng lực Thế Chủ Thụ hoàn chỉnh. Sở Mộ hiển nhiên sẽ là người hưởng lợi nhiều nhất.
Dạo gần đây, Sở Mộ đã đi qua không ít hải vực hỗn loạn, nhưng khi hắn chạy tới hải vực lưu vong mới ý thức được nơi này kinh khủng như thế nào. Trong lòng không nhịn được cảm thấy mấy phần bất đắc dĩ, đồng thời càng thêm lo lắng cho tiểu Hoàng Tuyền.
Đại dương vốn là màu xanh thẫm, nước biển trong suốt, tinh khiết có tầm quan trọng to lớn đối với Hải tộc tương tự không khí đối với nhân loại.
Vậy thì có thể hình dung hoàn cảnh tại hải vực lưu vong giống như một tòa thành nhân loại tràn ngập khói bụi và mùi hôi thối nồng nặc.
Cho dù là trên mặt biển, hay là dưới đáy đại dương luôn luôn trôi nổi lơ lửng đủ các thứ tạp nham, có thi thể, chi cụt rửa nát, có lân phiến vỡ vụn, có Hải thảo ẩn chứa kịch độc...v…v
Thậm chí trên mặt biển còn có một tầng quái khí bao phủ, chim biển bay ngang qua đó thậm chí sẽ trực tiếp trúng độc chết tươi. Sau đó sẽ góp thêm vào đại dương dơ bẩn một đống lông chim và thi thể thối rữa.
Đông Hải san hô thành nước biển sạch sẽ, trong suốt thấy đáy, cơ hồ không có tạp chất. Nếu lặn xuống biển cũng có thể nhìn thấy địa phương rất xa.
Nhưng mà hải vực lưu vong quả thật là quá mức kinh khủng rồi, nói thật Sở Mộ cũng không có dũng khí lặn xuống. Chuyện này chẳng khác gì lặn ngụp dưới đống bùn tanh.
"Tiểu Hoàng Tuyền bị lưu vong tới đây thật sự là đáng thương."
Trữ Mạn Nhi bịt mũi, dùng giọng nói khàn khàn lẩm bẩm.
Tiểu Hoàng Tuyền vốn sống ở đại dương sạch sẽ, ở trong hang động xa hoa, rực rỡ.
Hiện tại nó bị giáng chức đến chỗ này, tâm tình hiển nhiên không khá nổi. Hơn nữa, có quỷ mới biết nước biển có độc hay không. Lỡ may ăn trúng thực vật, sinh vật sống ở nơi này có khi còn bị giảm thọ.
"Ca ca, tiểu Hoàng Tuyền ở chỗ nào?"
Trữ Mạn Nhi mở miệng hỏi.
"Lam Thiếp nói nó bị lưu đày tới khu vực Ngoan Hải thạch, chúng ta bắt một đầu Hải tộc hỏi đường."
Sở Mộ nói.
Sở Mộ có chết cũng không lặn xuống dưới biển, trực tiếp thi triển lực lượng không gian chia mặt biển ra làm hai.
Hai tay Sở Mộ giang ra, mặt biển lập tức tách ra hai phía để lộ ra không gian trống rỗng tựa như sơn cốc.
Đám sinh vật đại dương bị một màn này dọa cho sợ hãi hết hồn, vội vàng quay đầu chạy trốn về nơi xa. Sở Mộ dùng hồn niệm khóa định một con Độc Giác hải xà.
"Chọn ngươi vậy!"
Ánh mắt Sở Mộ lóe lên hàn quang, mạnh mẽ bắt lấy Độc Giác hải xà đang cố gắng chạy trốn, cánh tay hắn co lại trực tiếp kéo nó lên trời.
Đầu Độc Giác hải xà không ngừng kêu loạn, nhưng mặc kệ thân thể giãy dụa thế nào cũng không thể tránh thoát lực lượng không gian của Sở Mộ.
Hình thể Độc Giác hải xà lớn cực lớn, ít nhất cũng dài trăm thước. Khi còn ở dưới nước còn tưởng rằng chỉ là một con rắn nhỏ, không ngờ kéo nó lên mới biết con quái xà này lại lớn như thế, ngay cả Sở Mộ và Trữ Mạn Nhi cộng lại còn không bằng miếng vảy của nó.
"Tiểu Hải xà, đừng sợ, tỷ tỷ hỏi ngươi một chuyện."
Trữ Mạn Nhi nở nụ cười thân mật, nhỏ giọng nói với Độc Giác hải xà.
Tâm tình Độc Giác hải xà đoán chừng rất là buồn bực, nó sống tại hải vực lưu vong đã hơn trăm năm, khó khăn lắm mới bò lên vị trí bá chủ khống chế một vùng hải vực. Thực lực tăng cường lên tới trung đẳng chúa tể.
Vốn tưởng rằng có thể hoành hành ngang ngược rồi, kết quả ngày hôm nay vô cùng bất hạnh sẽ bị người ta lôi ra ngoài như con giun con dế, đường đường ác bá Độc Giác hải xà nổi danh hung tàn lại vô lực phản kháng, một chiêu cũng không đỡ nổi.
"Ngươi có biết Ngoan Hải thạch ở đâu không? Nơi đó có một con tiểu Hoàng Tuyền?"
Trữ Mạn Nhi dò hỏi.
Độc Giác hải xà đoán chừng muốn khóc, hai người này hành động khoa trương như vậy, trực tiếp bổ đôi đại dương, lôi ra nó ra ngoài chỉ để hỏi đường?
Loại chuyện này tùy tiện bắt một con quái vật biển trưởng thành là được rồi. Tự dưng đi bắt bá chủ hải vực cấp chúa tể làm cái gì?
"Ca ca, nó biết, phương hướng đại khái ở bên kia!"
"Bảo nó dẫn chúng ta đi!"
Sở Mộ nhàn nhạt nói.
Trữ Mạn Nhi lập tức gật đầu, mở miệng nói với Độc Giác hải xà:
"Tiểu Hải xà, ngoan nào, làm phiền ngươi dẫn tỷ tỷ tới đó!"
Ác bá hải xà vô cùng đáng thương, thoáng cái đã biến thành thú cưỡi của Sở Mộ và Trữ Mạn Nhi.
Sở Mộ và Trữ Mạn Nhi không muốn xuống biển, cho nên Độc Giác hải xà phải bay dọc theo mặt biển từ từ tiến tới.
Trữ Mạn Nhi đứng trên Độc giác ngắm cảnh, chỉ có điều hải dương tràn ngập mùi hôi làm cho tâm tình nàng không khá chút nào.
"Ca ca, nó nói khu vực Ngoan Hải thạch có một sinh vật lạ bị xiềng xích khóa chặt, nhưng nó không biết có phải là Hoàng Tuyền hay không."
"Bị khóa?"
Trong lòng Sở Mộ hơi nghi ngờ, chẳng lẽ đám hoàng gia hải tuần ném tiểu Hoàng Tuyền tới đây còn tăng thêm một tầng xiềng xích hạn chế hành động?