Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nơi đó vốn là thảo nguyên xanh um tươi tốt, khắp nơi toàn là cỏ non xanh biếc, sông suối lượn lờ. Nhưng mà hiện tại Sở Mộ chỉ nhìn thấy một mảng thổ địa hoang tàn, chung quanh hiện ra vô số hố sâu và dấu chân quân đoàn di chuyển.
Sở Mộ vội vã tăng tốc vượt qua bình nguyên, ánh mắt lộ vẻ lo lắng nhìn về phía đường chân trời.
Qua chốc lát nữa là có thể thấy được Vạn Tượng thành rồi.
Vào giờ phút này, tâm tình Sở Mộ vô cùng trầm trọng. Nếu như hắn nhìn thấy một mảnh phế tích, thi thể ngổn ngang, hoặc là một tòa thành máu tươi đỏ rực thì sao?
Sở Mộ không thay đổi tầm mắt, mặc dù thật sự rất sợ một màn kia phát sinh khiến cho hắn tan nát cõi lòng, nhưng hắn vẫn dũng cảm nhìn vào sự thật sắp sửa vén màn.
Nếu thật sự chính là như vậy, hắn sẽ không trốn tránh. Hắn sẽ ghi nhớ hết thảy vào trong tâm khảm, Trữ Thị thế triều sẽ phải trả giá vì hành vi độc ác của mình.
Rốt cuộc Vạn Tượng thành đã xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Khi Sở Mộ thấy được bên ngoài thành đã là một đống phế tích, trái tim hắn rung động kịch liệt.
Vẫn chậm rồi sao?
Tân Nguyệt Địa đã trải qua chiến tranh hơn ba tháng, đối mặt quân đoàn tám thế lực lớn luân phiên công kích. Thế nhưng, Tân Nguyệt Địa vẫn ngoan cường thủ hộ lãnh thổ chưa bao giờ nguyện ý từ bỏ. Nhưng ở thời điểm sắp sửa giành lấy thắng lợi cuối cùng, bọn họ đã thất bại trong gang tấc. Những người ở trong Vạn Tượng thành thế nào rồi, Thành vệ quân, Thánh vệ quân toàn diệt rồi sao?
"Tiểu Chập Long, có thể nhìn thấy địch nhân không?"
Vào thời khắc này, tinh thần Sở Mộ tỉnh táo dị thường, nhưng đây mới là trạng thái đáng sợ nhất của hắn.
Hắn biết Vạn Tượng thành bây giờ nhất định là đầy dẫy địch nhân, hắn sẽ không để cho bất kỳ tên nào sống sót.
"Ngao ~!"
Tiểu Chập Long gầm thét một tràng vang dội, thanh âm cường đại từ bình nguyên truyền đến Vạn Tượng thành trong nháy mắt.
Khoảng cách càng lúc càng gần, đúng như Sở Mộ dự đoán, khu vực ngoại thành Vạn Tượng thành đã bị địch nhân công phá.
Ngay khi Sở Mộ cho rằng cả tòa thành đã bị toàn diệt, trong giây lát đó hắn bất chợt phát hiện một tầng kết giới tàn phá không chịu nổi bao phủ trên bầu trời Vạn Tượng thành.
"Thành... vẫn còn...?"
Từ mức độ tường thành tổn hại cho thấy ngoại thành đã bị công phá từ lâu rồi, địch nhân vốn là thuận thế chiếm đoạt tòa thành rất nhanh.
Nhưng mà Sở Mộ thấy được tất cả địch nhân đều bị ngăn trở bên ngoài nội thành, ở chính giữa quân đoàn song phương là một đạo kết giới mờ nhạt bảo vệ.
Ánh mắt xuyên qua đạo này bể tan tành không chịu nổi kết giới, Sở Mộ thấy được một cái kinh hãi thướt tha thân ảnh, nàng tuyết quần áo bồng bềnh, tóc dài bay múa.
Trên bầu trời nội thành là một thân ảnh nữ nhân mỹ lệ, ánh mắt nàng bình tĩnh, chấp nhất, bất khuất... Thân thể nàng chỉ còn lại một đường viền mỏng manh, hư vô đến mức tùy thời đều có thể tan biến. Thế nhưng, nàng vẫn kiên trì chống đỡ khiến cho nội tâm Sở Mộ rung động không nói nên lời, ánh mắt hắn nhòa đi nhìn nàng.
Đó là Cẩn Nhu công chúa, nàng đang giữ vững kết giới tinh thần bảo vệ tòa thành.
Nàng làm thế nào? Lực lượng của nàng không thể nào ngăn cản quân đoàn khổng lồ mới đúng.
Ánh mắt Sở Mộ quét qua một vòng liền phát hiện khu vực trung thành xuất hiện vô số cánh hoa bay múa, một màn phấn hoa giống như sương mù bao trùm phần lớn địch nhân vào trong.
Những cánh hoa nhìn như mềm mại nhưng sắc bén hơn cả lưỡi đao, trên đó dính đầy máu tươi đỏ thẫm.
Ở nơi này chút ít bay múa dưới mặt cánh hoa, xuất hiện một mảng lớn thi thể, đều là địch nhân thi thể. Hồn sủng sư và Hồn sủng thân thể bị phân cách vô số nơi máu thịt.
Đó là trận đồ Hoa hệ, trên thế giới này chỉ có một người duy nhất có khả năng bố trí trận đồ Hoa hệ kinh khủng cỡ này.
Vũ Sa bây giờ đã bắt đầu xuất quân trả thù tám thế lực lớn và những phe phái khác. Nàng không thể nào xuất hiện ở nơi này, nói cách khác có người đang thay Vũ Sa phát động trận đồ Hoa hệ tiêu diệt quân đoàn địch nhân.
Tóm lại, thành vẫn còn là tốt rồi. Tòa thành chưa bị công phá thì mọi người xem như an toàn. Đến lúc này Sở Mộ mới yên tâm quan sát tình huống, địch nhân sẽ bị tiêu diệt, dân chúng cần được cứu viện...
Ở ngoài thành chất đầy thi thể Tân Nguyệt quân, lần này bên phía Sở Mộ thương vong thảm trọng. Nhưng mà bọn họ đã bảo vệ được tòa thành.
"Tiểu Chập Long!"
Sở Mộ lau đi một giọt lệ nóng, mở miệng hạ lệnh.
"Ngao rống!"
Tiểu Chập Long há miệng ra, từ vị trí cách Vạn Tượng thành một nửa bình nguyên trực tiếp phát động công kích.
Tiểu Chập Long phun ra một đạo Long tức khổng lồ xuyên qua không gian nhanh như chớp, mục tiêu chính là khu vực địch nhân đông đảo nhất.
Long tức hình trụ cuốn theo gió lốc bắn thẳng vào trong quân đoàn Trữ Thị thế triều, lực lượng cường đại lập tức mạt sát hơn ngàn Nguyên Tố Hồn sủng.
Tiếng Long ngâm chấn động thiên địa, cộng thêm một đạo Long tức bá đạo khiến cho tất cả mọi người chú ý.
Rốt cuộc là cao nhân phương nào đột nhiên xuất hiện?
"Bên kia... phía bên kia …"
Thủ lĩnh Tân Nguyệt quân - Tần Ngữ Đồng dõi mắt nhìn ra ngoài thành lập tức phát hiện một thân ảnh màu xanh lấy tốc độ cực nhanh bay tới Vạn Tượng thành.
"Là U Linh Chập Long của Sở Mộ."
Hạ Chỉ Hiền liếc mắt một cái đã nhận ra tiểu Chập Long, trong lúc nhất thời thở ra một hơi nhẹ nhõm, nụ cười trên mặt rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Dịch Vũ, Giản Phong đã chết, bọn họ thành công gieo xuống mầm mống Hoa Yêu vào trong quân đoàn địch nhân, nhờ đó giảm bớt không ít áp lực giúp cho Cẩn Nhu công chúa kiên trì kết giới thêm một đoạn thời gian.
Hạ Chỉ Hiền vẫn cho rằng mình không phải người dễ xúc động, nhưng khi nàng chứng kiến Dịch Vũ, Giản Phong dẫn theo Tân Nguyệt quân bị quân địch tàn sát. Trái tim nàng đau như dao cứa, dù che giấu thế nào cũng không thể nhịn được lệ nóng doanh tròng.
Bọn họ hi sinh tính mạng tranh thủ một ít thời gian cho Vạn Tượng thành, cho dù không biết được nhiêu đó thời gian có đủ bảo vệ tòa thành hay không.
Nhưng sự thật chứng minh mọi người giao ra hết thảy đều đáng giá, Sở Mộ đã kịp thời trở về rồi.
"Tộc trưởng, phía sau hậu phương chúng ta bị địch nhân tập kích."
Một gã thủ lĩnh nói với Trữ Thiên Du.
Lúc này tâm tình Trữ Thiên Du rất là phiền não, hắn nghĩ sao cũng không tin được mình đường đường là cường giả lãnh tụ lại phá không nổi kết giới tinh thần của nữ nhân U Linh kia.
"Bọn họ không thể trở về cứu viện nhanh như vậy, cho dù có cũng chỉ là mấy người thực lực tương đối mạnh mà thôi!"
Trữ Thiên Du nói.
"Đó là một đầu U Linh Chập Long, chỉ một đạo Long tức đã trực tiếp giết chết hơn một ngàn Nguyên Tố quân."
Gã thủ lĩnh vội vàng bẩm báo.
"Hừ, một con U Linh Chập Long cũng báo cáo với ta? Phái ra một chi quân đoàn giết nó cho ta!"
Trữ Thiên Du tức giận mắng lớn.
Kết giới tinh thần sắp sửa vỡ nát rồi, Trữ Thiên Du biết nữ nhân U Linh đã cạn kiệt sức lực, không thể chống đỡ bao nhiêu thời gian nữa.
Một khi tòa thành bị công phá, nguồn tài nguyên vô cùng vô tận sẽ thuộc về một mình Trữ Thiên Du hắn. Những thế lực khác đừng hòng chen chân vào nơi này đòi phân một chén canh.
"Uỳnh!"
"Rầm rầm rầm!"
Lại là một đạo Long quang khổng lồ đột nhiên bạo tạc ngay vị trí chính giữa quân đoàn Trữ Thị thế triều.
Những nơi lực lượng hủy diệt quét qua tuyệt đối không còn người sống, trong khoảnh khắc đó lại có hơn hai ngàn quân Trữ Thị thế triều bị mạt sát.
Long quang và Long tức chỉ là viễn trình công kích, lúc này tiểu Chập Long đang tăng tốc bay tới. Khi nó xuất hiện trên đầu quân đoàn địch nhân lập tức niệm một đoạn Long ngữ thật dài.
Cặp mắt tiểu Chập Long lóe lên hàn quang, hai tròng mắt quét qua một vòng buông thả âm vụ mù mịt. Cả tòa thành nhanh chóng chìm vào trong mà sương mù quái dị.
"Róc rách!"
"Vù vù vù."
Từ trong sương mù xuất hiện một cánh cửa thần bí, tựa hồ có thứ gì đó đang chảy xuôi, tốc độ càng lúc càng nhanh...
"Ngao ~!"
Tiểu Chập Long gầm thét một trận chấn động cửu thiên.
Dòng suối quỷ dị kia nhất thời dâng lên cuồn cuộn, không khí chung quanh trở nên lạnh lẽo thấu tận xương tủy.
"Minh Hà chinh phạt."
Một dòng Minh Hà chảy xuôi trên bầu trời Vạn Tượng thành, từ trong nước sông hiện ra vô số Tử Hồn kêu gào thảm thiết. Thanh âm ma tru quỷ khóc làm cho người ta cảm giác da đầu tê dại.