SỦNG MỊ

Chương 1686. Vương giả trở về thế cục thay đổi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dĩ nhiên, Sở Mộ vẫn đề nghị Ngư nhân công chúa khoác thêm một tấm trường bào che kín thân thể gợi cảm, nàng vốn xinh đẹp tuyệt luân, ăn mặc bại lộ như thế ra ngoài sợ rằng sẽ dẫn tới từng đàn sắc lang đúng như lời Trữ Mạn Nhi nói.

Lam Thiếp có năng lực ngự nước phi hành, Sở Mộ cưỡi trên lưng Dạ cùng nhau bay trên mặt biển.

Đến bờ biển Tân Nguyệt Địa, Sở Mộ để cho hai vị Mỹ nhân ngư ngồi trên lưng Dạ, còn mình thì ôm Trữ Mạn Nhi tiếp tục bay tới Vạn Tượng thành.

Sở Mộ biết sự tình khẩn cấp nên không có tâm tư giới thiệu với Ngư nhân công chúa những nơi đi qua. Sau khi tới Vạn Tượng thành, hắn sẽ để cho Trữ Mạn Nhi chiêu đãi nàng là được rồi, bản thân hắn còn rất nhiều chuyện cần phải làm.

Thời điểm Sở Mộ trở lại Vạn Tượng thành, cánh cửa Cung điện tổng bộ đã mở rộng ra hai bên. Điều này cho thấy mọi người đang tiến hành hội nghị ở trong đại điện. Sở Mộ dẫn hai vị khách quý Hải tộc tiến vào bên trong tổng bộ.

Các nguyên lão ngồi đối diện, toàn bộ thành viên trọng yếu của Tân Nguyệt Địa cũng đã trình diện đầy đủ. Bao gồm những vị lãnh tụ chân chính như Diệp Hoàn Sinh, Diệp Khuynh Tư, Mục Thanh Y, Bạch Ngữ và Triêu thái tử.

Phần lớn thời gian, Sở Mộ và bọn họ đều lấy tu luyện làm chủ, nếu không có đại sự phát sinh không thể nào tụ tập đông đủ như thế này. Vì thế, ngay khi hắn bước vào đại điện, nhìn thấy những vị cao tầng Tân Nguyệt Địa mặt mày lo lắng liền biết được sự tình nghiêm trọng.

Lúc này thành viên cao tầng Tân Nguyệt Địa phân chia thứ tự ngồi chung quanh một cái bàn dài, thậm chí Vân Môn lão nhân và Vũ Bá hiếm khi xuất hiện cũng có mặt trong hội nghị.

Chỗ ngồi được sắp xếp từ trên xuống dưới theo chức vị cụ thể, đại đa số các vị điện chủ, cung chủ, thành chủ...v…v đã được triệu tập trở về Vạn Tượng thành.

Những chỗ ngồi dành cho chức vụ Khách khanh cũng có hơn phân nửa thành viên xuất hiện.

Sở Mộ hầu như không tham gia hội nghị Tân Nguyệt Địa, hiện tại chính là lần đầu tiên hắn có mặt trong đại điện trang nghiêm này.

Trong đại điện có rất nhiều người, nhưng không khí yên tĩnh dị thường. Tất cả mọi người chỉ ngồi một chỗ im lặng suy tư, tựa như đang chờ đợi chuyện gì đó.

Sở Mộ trực tiếp tiến vào đại điện lập tức thu hút ánh mắt mọi người, cho đến bọn họ thấy rõ người tới là ai, vẻ mặt mới thả lỏng một chút. Thậm chí không ít người thở dài ra một hơi nhẹ nhõm.

"Sở vương!"

"Sở vương!"

Ngoại trừ vị trí lãnh tụ, những người khác vội vàng đứng lên hành lễ với Sở Mộ.

Lúc trước không khí căng thẳng đã giảm bớt chút ít vì sự xuất hiện của Sở Mộ.

Dĩ nhiên, phía sau hắn đi theo ba nữ tử quốc sắc thiên hương cũng rơi vào trong tầm mắt của mọi người.

Sở Mộ đi thẳng tới chỗ ngồi của mình, an bài cho Ngư nhân công chúa Lam Thiếp và thị nữ ngồi vào vị trí khách quý.

"Xảy ra chuyện gì?"

Sở Mộ ngồi trên Vương tọa, ánh mắt quét qua tất cả mọi người trong đại điện.

Mọi người giữ vững trầm mặc, công tác trình bày hiển nhiên là do Liễu Băng Lam đảm nhiệm.

Thế nhưng, Liễu Băng Lam còn chưa mở miệng đã có một người giành nói trước.

"Tân Nguyệt Địa đang gặp tai hoạ ngập đầu, Sở vương vẫn có nhã hứng dẫn ba vị tuyệt sắc giai nhân ra ngoài lịch lãm. Sự tình tất cả mọi người Tân Nguyệt Địa đều biết, chỉ có mỗi Sở vương không biết."

Những lời này mang ý nghĩa châm chọc rất nặng.

Mà người nói chuyện chính là Khách khanh trưởng lão danh vọng tương đối cao - Tiết Tấn.

Vị trưởng lão này là cường giả nguyện ý gia nhập Tân Nguyệt Địa từ rất sớm, tuyệt đại đa số Khách khanh là do hắn quản lý. Thậm chí một vài công tác nội vụ cũng do hắn chịu trách nhiệm giải quyết.

Tiết Tấn nói một câu khiến cho toàn trường đọng lại trong nháy mắt.

Sở Mộ dẫn theo ba vị tuyệt sắc mỹ nữ trở về, ai nấy đều thấy rõ ràng. Có những người không quen thuộc Sở Mộ thấy một màn như vậy, trong lòng dĩ nhiên sinh ra cảm giác bất mãn, nhưng bọn họ không dám nói ra khỏi miệng mà thôi.

Vào lúc này, Diệp Khuynh Tư dùng tinh thần âm nói với Sở Mộ:

"Hắn tên là Tiết Tấn, Khách khanh trưởng lão, là người lần trước ngăn chặn thư cấp báo của Băng thành."

Sở Mộ nhìn thoáng qua Tiết Tấn, khóe miệng nhếch lên tạo thành đường cong khinh miệt, nhưng hắn cảm thấy không cần thiết giải thích chuyện này.

Muốn khích bác ly gián, muốn dao động tâm thái của các thành viên trọng yếu Tân Nguyệt Địa, muốn người dân Tân Nguyệt Địa thất vọng vì vương giả của mình sao?

Tuyệt sắc giai nhân? Ngư nhân công chúa Lam Thiếp đúng là tuyệt sắc giai nhân, nhưng mà cái vị mỹ nữ này chính là lãnh tụ cao cấp trong thế giới Hải tộc, nắm trong tay ba trăm sáu mươi thế triều rải khắp Hằng Hải.

Liễu Băng Lam nhanh chóng chuyển sang đề tài, bắt đầu tường thuật lại tình huống Tân Nguyệt Địa.

Lần này tổ chức hội nghị hiển nhiên là thảo luận quyết sách liên quan đến Tân Nguyệt Địa tồn vong. Mà nội dung chủ yếu là tiến hành di dân hay là chiến tranh.

Phần lớn các vị thủ lĩnh Tân Nguyệt Địa muốn chiến, cho dù bại cũng phải đánh một trận oanh oanh liệt liệt. Nếu không, trong tương lai người dân Tân Nguyệt Địa sẽ bị người đời khinh miệt, không có tư cách đặt chân trong thế giới nhân loại.

Thế giới nhân loại nhìn như bình tĩnh, nhưng suy nghĩ phân biệt chủng tộc vô cùng rõ ràng, những nhân loại á tộc có tròng mắt màu nâu vốn là thiên phú kém cõi nhất, được hưởng tài nguyên ít nhất, bị đưa đến những địa phương ác liệt nhất sinh sống. Đôi khi xuất hiện một vài cường giả cũng sẽ bị đẳng cấp chủng tộc hạn chế không có cách nào đột phá bình cảnh.

Hơn nữa, con cháu đời đời nhân loại á tộc sẽ trải qua cuộc sống như thế, hầu như không thể thay đổi trong quãng thời gian trăm năm, ngàn năm.

Dạo gần đây, địa vị cư dân Tân Nguyệt Địa đang không ngừng đề cao. Nhưng mà mất đi khối bảo địa này, bọn họ sẽ phải trở về với thân phận hạ đẳng, có khi còn trở thành nô bộc thấp kém mặc cho người khác sai khiến.

Chính vì thế, bất luận sự tình phát triển như thế nào, đại đa số mọi người đều muốn chiến.

Nhưng mà, cho dù thành viên cao tầng chiến ý cao tới đâu, bọn họ vẫn phải nghĩ đến tính mạng dân chúng Tân Nguyệt Địa.

Các thế lực lớn bây giờ đã truyền đến tin tức mới nhất, nếu như Tân Nguyệt Địa thật sự không chịu di chuyển đồng nghĩa tới chấp nhận chiến tranh, ngoài ra còn có khả năng bị diệt tộc vì phản bội nhân loại. Chỉ cần là những người ở lại Tân Nguyệt Địa chiến đấu đều bị xử tử, bất kể đó là nam nữ già trẻ cũng không tha.

Trên thực tế, đây chỉ là hăm dọa mà thôi, liên quân chinh phạt vốn không được phép tàn sát nhân loại. Bởi vì bọn họ chỉ là những đảng phái cấp dưới, không thể đại biểu cho tám thế lực lớn. Những phái hệ khác cũng không phải ngồi im mặc kệ cho bọn họ muốn làm gì thì làm.

Cho nên liên quân chinh phạt đưa tới tin tức chủ yếu là đánh vào lòng dân, nhằm làm suy giảm sĩ khí Tân Nguyệt Địa. Một khi chiến tranh bộc phát cũng khó thể tránh khỏi vấn đề tàn sát dân thường, những chuyện kiểu này rất dễ che giấu. Nói thế nào đi nữa, lần này Tân Nguyệt Địa khẳng định tránh không khỏi một đợt tai nạn máu chảy thành sông, thây chất thành núi.

Địch nhân quá mức cường đại, chiến ý mạnh mẽ có ý nghĩa gì không? Đơn giản chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi.

Vì vậy, nội bộ Tân Nguyệt Địa bây giờ chia làm hai phái. Một phái tự nhiên là hi vọng di dân, bảo toàn tính mạng cư dân Tân Nguyệt Địa tìm kiếm cơ hội sinh tồn. Phái kia hiển nhiên là muốn chiến, đến chết cũng phải chết vì thủ hộ Tân Nguyệt Địa.

Thật ra những thế lực khác trong tám thế lực lớn cũng đã tỏ vẻ nghiêng về Tân Nguyệt Địa.

Ví dụ như Huyền Môn tiên tông Ứng phu nhân, Thần Tông Tiêu phán quan và Tiêu tông chủ, Mục Thị vương triều Mục Lý, Hoàng tộc Đào lão gia chủ, thành chủ Ti Minh thành cùng với một số lão ẩn sĩ đều khuyên Tân Nguyệt Địa nên lựa chọn di dân, tạm thời tránh khỏi đợt phong bạo lần này trước đã. Đợi đến khi bình ổn đại nạn Giao Nhân cổ xưa rồi hãy suy nghĩ phương pháp đoạt lại lãnh thổ Tân Nguyệt Địa.