Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Châu Lôi Lôi nghe câu này thấy chói tai vô cùng, đang theo thói quen định giơ tay lên véo tai hắn, nhưng nghe câu tiếp theo, trái tim cô bỗng mềm nhũn, bàn tay đang lơ lửng giữa không trung liền khựng lại.
"Ôi, Lôi Lôi nhà anh à, vượt xa bạn đồng trang lứa nhiều lắm." Dịch Thiên Hành cảm khái thở dài, sặc mùi cổ phong của Trần Tử Ngang.
Châu Lôi Lôi thấy hắn nở mày nở mặt trong kỳ thi kiến thức cũng vui lây. Trong lúc đắc ý, cô hỏi: "Có phải chuyện gì anh cũng biết không?"
"Dưới đất biết tuốt, trên trời biết một nửa."
"Đừng có chém gió."
"Anh cứ tưởng em mở đầu bằng cái giọng điệu trâu bò như thế là cố ý chỉ điểm cho anh ngồi dưới này chém gió chứ?" Dịch Thiên Hành giả vờ nghiêm túc đáp.
Châu Lôi Lôi phì cười, tiếp tục hỏi: "Đề thi kiến thức lệch tủ như thế, trước đây anh từng đọc tài liệu về mảng này rồi à?"
Dịch Thiên Hành lắc đầu, khóe môi cong lên cười đáp: "Cái đó phải hỏi ông bạn học cũ của bố em, chính là thầy hiệu trưởng Béo của chúng ta ấy. Toàn bộ những câu hỏi hôm nay thực ra đều nằm trong hai cuốn sách. Tình cờ là hai cuốn đó anh đều xem qua rồi."
"Hai cuốn nào?"
Dịch Thiên Hành nhìn ánh mắt trong veo đầy tò mò của cô, giải thích: "Một cuốn tên là 'Sổ tay thực dụng của chiến sĩ', do tổ biên soạn của Cục Chính trị Quân khu tỉnh biên soạn, in tại nhà máy Bảy Hai Một Tám, xuất bản tháng sáu năm tám lăm, bản lưu hành nội bộ, không bán; cuốn còn lại do Nhà xuất bản Nhân dân Hà Bắc phát hành, tên là 'Sổ tay tri thức thanh niên', xuất bản tháng tám năm tám tư, giá hai tệ tư một cuốn."
※※※
Tối nào Dịch Thiên Hành cũng đến bãi rác thôn Cộng Hòa để bới rác. Dù hắn đã cố gắng tỏ ra giống người bình thường nhất có thể, nhưng suy cho cùng, hắn chạy nhanh hơn, khỏe hơn, mắt tinh hơn đám đồng nghiệp, nên tự nhiên là người thu hoạch được nhiều nhất. Đôi khi tự ngẫm lại hắn cũng thấy hơi bất công. Một kẻ không phải người bình thường như hắn mà ngày nào cũng đi giành giật miếng cơm manh áo với đám người khốn khổ kia. Nếu để họ biết được, e rằng họ sẽ chất vấn: "Cậu sắp thành siêu nhân đến nơi rồi, còn đến tranh giành mấy thứ rác rưởi với bọn tôi làm gì?"
Dịch Thiên Hành không phải là không có cách khác để kiếm tiền. Với thể hình của hắn, ra ga tàu vác bao tải khéo cũng thành triệu phú nhỏ rồi. Chỉ là hắn hơi lười, phương thức kiếm sống đã ăn sâu vào máu từ bé, nhất thời không bỏ được. Với bản lĩnh của hắn, thi Đại học khỏi lo, ăn uống khỏi nghĩ, chuyện ốm đau bệnh tật chưa từng gõ cửa tìm hắn bao giờ. Thế nên hắn vẫn cứ ngựa quen đường cũ, tiếp tục bới móc mưu sinh ở bãi rác bốc mùi hôi thối, tắm rửa dưới ánh trăng, đến trường thì ít nói chuyện với các bạn cùng lớp, thi thoảng trên sân thể dục lại cùng Lôi Lôi tán tỉnh nhau đến mức buồn nôn.
Dịch Thiên Hành rất hài lòng với cuộc sống như vậy.
Vì thế, trưa thứ Bảy, khi cậu bạn học Hồ Vân, kẻ vốn quen thói giao du rộng rãi ngoài xã hội, lấm lét kéo hắn ra một góc, Dịch Thiên Hành nhíu mày. Hắn biết sắp có chuyện chẳng lành xảy ra. Bị quấy rầy cuộc sống yên bình luôn là điều hắn ghét nhất.
"Tam ca muốn gặp mày." Hồ Vân tuy là con trai Trưởng đồn Công an, nhưng gan cũng chẳng to tát gì cho cam. Phải làm chân truyền tin cho Tiết Tam Nhi, kẻ mang tiếng ác lừng lẫy trong giới giang hồ, vẻ mặt căng thẳng của cậu ta hiện rõ mồn một.
Dịch Thiên Hành ậm ừ một tiếng, tiện miệng hỏi địa điểm rồi quay bước đi về phía cổng trường. Dọc đường gặp một nữ sinh, hắn nhờ cô nhắn hộ Lôi Lôi hôm nay cứ về trước.
Hồ Vân nhìn bộ dạng dửng dưng của hắn, chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy rờn rợn. Cậu ta lấy hết can đảm hét với theo: "Mày có cần tao báo cho thầy hiệu trưởng không?"
Dịch Thiên Hành không quay lưng lại, nhưng trên mặt lại nở nụ cười. Thầm nghĩ dù sao cũng là bạn cùng lớp, bản chất cũng chưa thối nát đến tận gốc rễ. Hắn giơ hai tay lên ngang vai trái, chắp tay ra sau lưng vái một cái: "Cảm ơn nhé."
※※※
Nơi Tiết Tam Nhi hẹn là quán mì Hồng Du ở cửa Bắc, cách trường cấp ba huyện khoảng một bến xe bus. Quán mì này khá có tiếng tăm trong thị trấn, nổi tiếng nhờ ngón nghề rưới thứ dầu ớt đỏ au, cay nồng lên trên bát mì trắng nõn nà. Quán tuy nhỏ nhưng khách lúc nào cũng đông nườm nượp. Khi Dịch Thiên Hành đứng bên ngoài quán, hắn nhận ra hôm nay quán vô cùng vắng vẻ.
Hắn khẽ mỉm cười, thừa biết chắc chắn là đám Tiết Tam Nhi đang ở bên trong làm khách khứa sợ chạy mất dép cả rồi, bèn cất bước đi vào.