Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kẻ nọ rú lên một tiếng thảm thiết "Á á á"!

Đám đông bị cú đấm của hắn làm cho kinh ngạc, vừa gào thét vừa xông lên. Dịch Thiên Hành vung nắm đấm, di chuyển giữa đám đông với tốc độ nhanh như chớp. Tốc độ phản xạ thần kinh của hắn quá nhanh, vượt xa trí tưởng tượng của người bình thường, thế nên mọi chuyển động của đối phương trong cuộc ẩu đả đều như được tua chậm lại, tựa như những bức tranh tĩnh từ từ hiện ra trước mắt, cho hắn đủ thời gian để né tránh và phản đòn.

Hắn chỉ là một cậu nam sinh thiếu niên, hắn chưa từng giết người, cũng không muốn giết người, cho nên hắn không dốc toàn lực cho cú đấm của mình. Nhưng thi thoảng một đấm giáng xuống người đối phương, sức mạnh hàng trăm cân xé gió rít lên, mỗi cú đấm đều khiến một kẻ ngã gục. Trong phòng không ngừng vang lên những tiếng xương cốt gãy vụn, tiếng gào thét thảm thiết.

...

...

Chẳng bao lâu sau, trong phòng chỉ còn lại một mình hắn đứng vững.

Những kẻ còn lại đều nằm la liệt trên mặt đất, thoi thóp thở, khóe môi rỉ máu hoặc sùi bọt mép. Bọn chúng mang theo ánh mắt kinh hoàng như nhìn thấy yêu quái mà trân trân nhìn cậu thiếu niên trước mặt.

Dịch Thiên Hành giật tung tấm khăn lót trên bàn mạt chược, lau sạch bàn tay phải đầy máu me bẩn thỉu của mình. Hắn liếc nhìn những khuôn mặt của đám người đang nằm rạp trên sàn nhà, hơi thất vọng vì không nhìn thấy bóng dáng Tiết Tam Nhi đâu.

Thế là hắn lịch sự hỏi thăm đám giang hồ đang bị đánh tơi bời như những con chó chết này:

"Xin chào, cho hỏi Tiết Tam Nhi có nhà không ạ?"

Hôm nay Tiết Tam Nhi không có nhà. Theo gã, chuyện thuê hai gã Tứ Xuyên đi khử thằng học sinh trường cấp ba huyện kia căn bản chẳng đáng để bận tâm. Dù thằng nhãi đó có vẻ là dân luyện võ, nhưng dân luyện võ thì địch lại súng lục được sao? Gã không biết hai tên người Tứ Xuyên kia không hề dùng súng, cũng không biết lúc này Dịch Thiên Hành đang làm loạn ngay tại sào huyệt của mình.

Vào cái lúc Dịch Thiên Hành đánh cho đám lưu manh trong khu Tứ Phương Yển khóc cha gọi mẹ, thì gã đang ở một đầu khác của thị trấn, ôm ấp cô nhân tình nhỏ, dùng ba ngón tay tàn tật của mình vân vê mơn trớn làn da ấm áp mịn màng của người đàn bà.

Mãi đến hôm sau về nhà, gã mới biết hai tên Tứ Xuyên được cử đi làm nhiệm vụ đã bỏ mạng trong vụ nổ sau tai nạn ô tô. Còn thằng nam sinh cấp ba tên Dịch Thiên Hành kia chẳng những không bị thủ tiêu, mà còn chạy đến tận sào huyệt của gã quậy phá một trận tơi bời. Phản ứng đầu tiên của gã là tập hợp anh em đi chém chết thằng oắt con đó, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng tột độ của đám đàn em, gã đành ngậm miệng lại.

Gã cẩn thận xem xét vết thương trên người đàn em, phát hiện xương cốt của tất cả bọn chúng đều bị bẻ gãy bằng tay không, bất giác hít một ngụm khí lạnh.

Công phu chưởng pháp thật bá đạo, tâm địa thật tàn nhẫn!

Đến khi nghe nói thằng học sinh đó trèo từ ngoài nhà vào, sắc mặt Tiết Tam Nhi liền biến đổi.

Chẳng lẽ thằng nhãi đó còn biết khinh công?

"Tam gia, lúc đi thằng học sinh đó còn nhắn lại là sẽ còn tìm ngài, đòi ngài một cái chân." Một tên đàn em run rẩy thuật lại.

Bị một cao thủ võ lâm tuổi học sinh chỉ tồn tại trong truyền thuyết ngày ngày nhòm ngó cái mạng của mình, cho dù gã có là đại ca giang hồ đi chăng nữa, thì vẫn không khỏi khiếp sợ. Lúc này nhớ lại câu nói của Dịch Thiên Hành thì thầm bên tai mình ở quán mì Hồng Du hôm nọ, sống lưng Tiết Tam Nhi dần toát mồ hôi lạnh.

Gã hiểu ra, mình quả thực đã chọc phải một nhân vật không thể chọc vào. Tuy gã nổi tiếng tàn nhẫn trong giới giang hồ, nhưng suy cho cùng, gã cũng biết cái tàn nhẫn đó chỉ dùng để đối phó với những kẻ dám tàn nhẫn. Lẽ nào gã dám giở thói tàn nhẫn trước mặt vị thủ lĩnh giang hồ của thị trấn là Cổ lão thái gia sao?

Còn cái thằng học sinh cấp ba ban đầu gã hơi chướng mắt, sau đó lại sinh lòng ghen ghét này... xem ra cũng không phải là đối tượng mà gã có thể giở thói tàn nhẫn được.

Tiết Tam Nhi gã có thể tạo dựng được chỗ đứng trong giới giang hồ, dựa vào chính là cái tính hung hăng liều mạng chẳng biết sống chết, tâm ngoan thủ lạt, giết người không chớp mắt - nhưng nếu lúc đó gã không mù quáng ra oai bênh vực đàn em, nếu ở quán mì Hồng Du gã chịu nhận trái đắng mà bỏ qua, thì cái thằng học sinh tâm ngoan thủ lạt này cũng chẳng chọc vào gã làm gì.

Dựa vào chữ "tàn nhẫn", cuối cùng cũng gục ngã bởi chữ "tàn nhẫn".