Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch Thiên Hành sửng sốt, đưa tay gãi gáy, cười ngốc nghếch hề hề: "Chẳng lẽ thím Bàn và thầy Châu đồng ý chuyện hai đứa mình rồi à?"

"Bốp" một tiếng, hắn ăn ngay một cú gõ đầu của cô nương Lôi Lôi.

"Nghĩ linh tinh gì thế hả? Em với anh thì có chuyện gì chứ?" Lôi Lôi đỏ bừng mặt, dùng âm lượng nhỏ như muỗi kêu mà "gầm" lên: "Bảo anh đến thì cứ đến đi!"

"Cô nương nhà ai đây? Bị thương rồi mà sức vẫn mạnh thế." Dịch Thiên Hành xoa xoa đầu, nói: "Thì cũng phải hé lộ trước cho anh biết nguyên cớ chứ."

"Chắc bố mẹ muốn xem anh có đủ tiền đóng học phí đại học không đấy." Châu Lôi Lôi nghiêm túc nói.

Dịch Thiên Hành mỉm cười đáp: "Đừng thấy anh từ nhỏ đi nhặt rác mà khinh, thực ra anh là đại gia ngầm đấy."

Châu Lôi Lôi phì cười, rõ ràng là không tin.

Dịch Thiên Hành cũng không giải thích nhiều, dặn dò: "Yên tâm ở nhà dưỡng bệnh, nghe chưa? Trí thông minh của em tuy thấp hơn anh một tẹo..." Lôi Lôi giơ tay dứ dứ định đánh, "...nhưng so với người khác thì vẫn cao hơn một tẹo tèo teo, nên năm sau em thi đại học chắc chắn không thành vấn đề."

"Anh đợi em ở Tỉnh thành."

"Em biết rồi." Lôi Lôi cười tươi như hoa.

"Tết Dương lịch anh sẽ về thăm em."

"Tiết kiệm tiền đi."

"Em không được tiết kiệm, ăn nhiều vào, anh thích em trắng trẻo mập mạp cơ."

"Anh không được hút thuốc!"

"Ở trường cấp ba không được trêu ghẹo mấy thằng nhóc!"

"Anh không được đi vũ trường!"

"Có thằng nhóc nào đưa giấy nhớ cho em, phải vứt ngay xuống đất, lại còn phải giẫm thêm hai cái nữa!"

"Em mới không điên như thế. Còn anh, thấy gái đẹp không được nhỏ dãi đâu đấy."

...

...

"Phải viết thư cho em đấy."

"Ừm."

※※※

Kỳ nghỉ hè sau kỳ thi Đại học, nhờ mối quan hệ của bố Hồ Vân ở đồn công an, Dịch Thiên Hành xin được công việc khuân vác ở ga tàu hỏa. Với cái sức mạnh biến thái và cơ thể không biết mệt mỏi của hắn, làm cái công việc chân tay này quả thực không thể phù hợp hơn. Cộng thêm việc từ nhỏ đi nhặt rác nên cũng chịu được khổ cực, thế là hắn cứ làm quần quật từ tám giờ sáng đến mười hai giờ đêm, ba ca liên tục không nghỉ, lúc giải lao thì gặm vài cái bánh bao. Một mình hắn vác hai bao tải to đùng trên vai mà đi lại nhẹ như bay. Nếu không sợ quá kinh thế hãi tục, Dịch Thiên Hành chỉ hận không thể một chuyến vác mười bao tải, biểu diễn kỹ xảo xếp bao tải kiểu La Hán ở ga tàu hỏa cho thiên hạ lác mắt.

Cứ thế, ba mươi ngày sau, Dịch Thiên Hành với kỷ lục huy hoàng mỗi ngày vác ba trăm bao tải, mỗi tháng bốc dỡ tính bằng toa xe lửa, đã vinh quang đắc cử danh hiệu vua khuân vác biến thái nhất lịch sử ga tàu hỏa huyện.

Khi hắn vừa đếm xấp tiền dày cộp vừa bước ra khỏi nhà kho ga tàu, có một lão công nhân đang lên lớp đám con cháu: "Thấy chưa? Ba trăm sáu mươi lăm nghề, nghề nào cũng có Trạng nguyên. Chỉ cần chịu khó chịu khổ, vác kiểu như thế này, một tháng là thành hộ vạn tệ rồi!"

Cầm số tiền kiếm được, Dịch Thiên Hành mời Hà Vĩ và Hồ Vân một chầu no nê ở nhà hàng Đạo Hương Các lớn nhất huyện. Sau đó, hắn mua chút quà cáp như rượu sâm rởm các loại, lặn lội ra ngoại ô thăm Cổ lão gia tử, tiện thể bàn bạc sơ qua những điều cần chú ý khi tìm người ở chùa Quy Nguyên trên Tỉnh thành trong tương lai, nhưng lại giấu nhẹm chuyện kỳ lạ xảy ra ở cái ao nhỏ hôm nọ.

Trở về từ ngoại ô, hắn lại đi chợ mua một con ba ba, vài con cá lóc, hớn hở chạy đến nhà họ Châu. Đánh vật một trận trong bếp, cuối cùng hắn cũng nấu xong món ba ba hấp đường phèn và canh cá lóc có công dụng chữa lành vết thương rất tốt.

Trên bàn ăn, chủ nhiệm Bàn không quản phiền phức lại bắt đầu hỏi han chuyện học phí của hắn. Hắn lôi xấp tiền dày cộp kiếm được mấy hôm nay ra, lúc này ba người nhà họ Châu mới yên tâm.

Ăn xong bữa cơm này, hắn trở về trước căn nhà nhỏ tối tăm nơi mình đã sống suốt mười bảy năm qua, quỳ gối trên một phiến đá xanh lớn trước nhà, dập đầu ba cái "cộp cộp" rõ to, khấn: "Ông nội, cháu đi đây."

Phiến đá xanh rung lên bần bật dưới cái đầu cứng như sắt của hắn.

"Rắc" một tiếng, Dịch Thiên Hành với vẻ mặt thản nhiên như không thọc sâu bàn tay xuống dưới phiến đá xanh, lôi ra một cuốn sổ tiết kiệm. Trong sổ có bốn nghìn tệ, là số tiền hắn tích cóp mười mấy năm trời đi nhặt rác. Sau đó, hắn bước vào trong căn nhà nhỏ, thu xếp hành lý, rồi dùng một chiếc bao tải dứa nhét gọn bộ "đồng phục làm việc" của mình vào. Thậm chí hắn không quên mang theo cả cây gậy trúc chẻ làm đôi quen tay.

Bốn nghìn tệ cộng với số tiền kiếm được trong dịp hè, chắc đủ để học đại học rồi nhỉ?

Tỉnh thành đông người như vậy, rác rưởi chắc chắn cũng nhiều, vậy mình đi nhặt rác chắc sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nhỉ?

Dịch Thiên Hành vừa mải suy nghĩ những vấn đề kỳ quặc này, vừa bước lên chuyến tàu hỏa thẳng tiến Tỉnh thành.

Lúc này, trong đầu chàng thiếu niên chỉ toàn là những tính toán kiếm tiền, hoàn toàn không biết rằng ở nơi Tỉnh thành biển người mênh mông, chờ đón hắn không chỉ có những đồng bạc trắng lóa, những ngọn núi sách vở khổng lồ, mà còn có cả những mối nguy hiểm không tên và những cuộc tao ngộ kỳ diệu. Còn đốm đỏ xuất hiện trên ngực hắn sau khi bị đốm sáng đỏ chui vào người ở dưới ao ngày hôm đó, lúc này dường như cũng cảm nhận được việc hắn sắp đối mặt với một khoảng trời rộng lớn, lại càng trở nên đỏ rực rỡ, hơn nữa còn dần dần biến đổi thành một hình thù mờ ảo, dường như muốn bay vút ra khỏi cơ thể hắn...

(Hết quyển thứ nhất "Huyện thành")