Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Những người nhặt rác cũng có thể coi là người trong nghề đi? Ngày ngày cùng bới móc mưu sinh ở một bãi rác, những người cùng chung cảnh ngộ ấy cũng được coi là đồng nghiệp đi? Chỉ tiếc là giữa những đồng nghiệp kiểu này chỉ tồn tại những ánh mắt lạnh nhạt. Nhưng thế cũng tốt, đỡ phải đối mặt với những nụ cười giả tạo của đám người ngồi trong văn phòng.
Dịch Thiên Hành đưa mắt nhìn xa xa ba bốn người đồng nghiệp đang lầm lũi bước trên bãi rác, khẽ mỉm cười. Hắn vô cùng hài lòng với kiểu sống không phải giao tiếp với ai này, bởi vì thường thì hắn cũng chẳng biết những điều mình nói với người khác, người ta có hiểu được hay không.
Bãi rác dưới màn đêm bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Vầng trăng sáng vằng vặc trên bầu trời dường như cũng không chịu nổi sự quấy nhiễu của mùi ô uế này, lặng lẽ nấp ra sau những tầng mây. Khung cảnh xung quanh Dịch Thiên Hành càng thêm tăm tối.
Từ xa trong bóng đêm đen kịt, có mấy bóng người bước tới, mặc áo phông và những chiếc quần thụng đang thịnh hành. Ánh mắt Dịch Thiên Hành rất tinh, tự nhiên nhìn rõ mồn một. Những người này đang khiêng vài thỏi nhôm, hối hả tiến về phía một chiếc xe công nông đang đỗ bên ngoài bãi rác.
Hắn cau mày, thừa biết bọn này chắc chắn là lũ lưu manh trong huyện đang trộm nguyên vật liệu của nhà máy phía bắc. Hắn vội vàng xoay người lùi lại vài bước, khi đi ngang qua mấy ông lão nhặt rác bèn nhỏ giọng lên tiếng nhắc nhở. Mấy ông lão được hắn báo hiệu mới phát hiện ra phía sau đang có mấy tên lưu manh. Bọn họ sợ hãi rùng mình một cái, vội vàng rảo bước chuồn thẳng ra mặt sau của núi rác.
Dịch Thiên Hành cố ý đi lùi lại phía sau cùng, chính là không muốn bước đi quá vội vàng để rồi lại gây chú ý cho đám lưu manh cắc ké kia.
Chẳng ngờ động cơ chiếc xe công nông chở đồ ăn cắp vừa nổ máy, đèn xe bật sáng, lập tức chiếu rọi bóng dáng hắn in hẳn lên bãi rác.
"Mẹ kiếp, thằng nhãi kia mày nhìn cái gì?" Một tên lưu manh buông lời chửi bới Dịch Thiên Hành khi hắn theo bản năng vừa quay đầu lại.
…
Dịch Thiên Hành im lặng, cúi đầu, chậm rãi đi về phía xa, trong lòng vừa bực vừa buồn cười rủa thầm: "Vừa nãy dưới chân rõ ràng có một vỏ lon nước ngọt, giờ thì hay rồi, lát nữa quay lại không biết phải tìm bao lâu nữa."
Chẳng ngờ sự việc vẫn chưa kết thúc.
Chiếc xe công nông chở đồ ăn cắp kia không biết khởi động thế nào mà lại chẳng chịu nhúc nhích. Mấy tên lưu manh tép riu lập tức ngớ người. Nhìn mấy trăm ký thỏi nhôm, lại nhìn chiếc xe nát giờ chỉ để làm cảnh, chúng gãi đầu bàn bạc cả buổi. Kết quả là thấy một tên lưu manh bịt mũi, đi về phía đám người đang nhặt rác trên núi rác.
"Này, mấy tên ăn mày chúng mày theo tao, sẽ có lợi cho chúng mày."
Đám người nhặt rác nhìn thấy tên lưu manh mặt mũi hung tợn nọ thì lập tức sững sờ. Trong đó có một người nông dân trung niên gan lớn hơn chút, nở nụ cười nịnh nọt hỏi: "Đại ca, có chuyện gì vậy?"
"Ồ, tao cần mấy người khuân vác."
Đám người nhặt rác nhìn chiếc xe công nông đỗ trên con đường đất ven bãi rác, lập tức hiểu ra chuyện gì. Vài kẻ nhát gan vội vàng xua tay.
Tên lưu manh nhíu mày gầm lên: "Sợ cái mẹ gì, bảo chúng mày qua khiêng hộ một tay thôi. Có phải không trả tiền đâu! Tất cả qua đó cho tao, bằng không tao đánh chết cụ chúng mày giờ." Vừa nói, tên lưu manh vừa phanh áo ra, để lộ một thanh mã tấu giắt ngang hông.
Đám người nhặt rác thấy tên lưu manh giở thói hung ác, đương nhiên không dám nói nhiều, lí nhí bước theo gã xuống núi rác. Chỉ có Dịch Thiên Hành mỉm cười nói: "Đại ca, tôi còn đang vội về nhà có việc, anh có thể cho tôi đi trước được không?"
Tên lưu manh liếc nhìn đánh giá hắn từ trên xuống dưới, bỗng cười ha hả: "Thằng ranh con mày trông cũng sạch sẽ phết, sao lại học theo đám ăn mày này đi bới rác thế."
"Kiếm miếng cơm ăn thôi." Dịch Thiên Hành điềm tĩnh đáp.
Tên lưu manh cau mày, có lẽ là chướng mắt trước thái độ không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh của chàng trai trẻ này, liền mắng mỏ: "Tao cũng phải kiếm miếng cơm ăn, mày còn không mau đi theo tao?"
Dịch Thiên Hành thành thành thật thật bới rác, nào ngờ làm vậy cũng đắc tội với người ta. Hơn chục năm nay từ nhỏ đến lớn, hắn bề ngoài luôn tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn an phận, chưa từng xảy ra xung đột với ai. Thấy đối phương hung hăng, hắn thầm suy tính hồi lâu. Nếu theo lẽ thường, đi thì đi thôi, cùng lắm là bị giải vào đồn cảnh sát. Mình chỉ là một kẻ nhặt rác, không tin đồn cảnh sát lại chịu để mình ăn bám mấy ngày... Chỉ là... chỉ là tối nay hắn quả thực có một chuyện cực kỳ quan trọng phải làm.