Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bân Khổ mừng rỡ như bắt được vàng, vội vàng nói: "Lão thí chủ đi thong thả, lão nạp bị thương không nhẹ, e là không tiễn được." Vừa nãy ông ta nói liên tu bất tận mười mấy câu "lão nạp không biết", lúc này líu cả lưỡi, thế mà lại gọi Dịch Thiên Hành một tiếng "lão thí chủ".

Dịch Thiên Hành cười ha hả, nói: "Đại sư thật khách sáo, hóa ra cái gọi là cao nhân phương ngoại đều khiêm tốn như vậy."

Quần áo của hắn lúc nãy đã bị chân hỏa trong cơ thể thiêu rụi, lúc này đang khoác một bộ tăng bào, thế mà lại khá vừa vặn. Hắn tự giễu nhìn lại mình một lượt, bước đến cửa phòng, tự nhiên có đệ tử chùa Quy Nguyên đón tiếp.

Dịch Thiên Hành nhìn kỹ, sắc mặt mấy vị tăng nhân này đều xám xịt ủ rũ, rõ ràng là dấu hiệu cạn kiệt tinh lực. E rằng đây chính là hậu quả của việc chùa Quy Nguyên thi pháp dùng cà sa trấn tự, dốc sức liều mạng bằng chân nguyên với mình lúc nãy. Nghĩ đến việc mình gượng gạo sống sót qua cuộc đối đầu kỳ diệu này, hắn không khỏi có chút đắc ý, ngoảnh lại nói với Bân Khổ: "Hôm nay lần đầu đến quý tự, đã vô cớ đánh nhau một trận, rõ ràng là có duyên, có điều..." Hắn bỗng nhớ tới bốn chữ mà mình nghĩ đến lúc nhận được điện thoại của Cổ lão thái gia hôm nọ: tinh thần giải trí. Lời nói lập tức chuyển hướng:

"Vô duyên vô cớ ăn một trận mưa đá, lại suýt nữa bị đóng thành cục băng, quý tự dù gì cũng phải có chút đền bù chứ?"

Bân Khổ sững sờ. Ông ta vốn dĩ chỉ quen tụng kinh niệm Phật, đã bao giờ gặp phải cảnh cò kè mặc cả thế này đâu. Bụng bảo dạ người trong giới tu sĩ, hôm nay nợ người ta một ân tình, sau này trả lại là xong, sao lại tự mở miệng đòi hỏi, như thế chẳng phải lộ rõ vẻ đê tiện sao? Nhưng Dịch Thiên Hành lại chẳng quan tâm bộ quy tắc đó, nợ nần thì phải trả, chi bằng đòi thứ mình muốn.

"Thí chủ cứ nói."

Dịch Thiên Hành cung kính hành lễ, nói: "Tiểu tử từ nhỏ đã nghiên cứu kinh Phật, nhưng không có sư phụ chỉ dạy. Chỉ mong có cơ hội thường xuyên lui tới chùa Quy Nguyên, ngày đêm được nghe trụ trì chỉ bảo." Rõ ràng là muốn đến học hỏi bản lĩnh, hắn còn hơi sợ đối phương không đồng ý.

"Thí chủ một lòng hướng Phật, chúng ta đương nhiên phải mở rộng cửa phương tiện, như thế thì quá tốt." Nào ngờ lão hòa thượng Bân Khổ lại nhận lời một cách dứt khoát đến vậy.

Dịch Thiên Hành hơi sững lại, sau đó hỏi tiếp: "Người ở sau núi thích ăn gì?"

"Hoa quả tươi." Hòa thượng Bân Khổ lỡ lời, chợt nhận ra câu trả lời này của mình chẳng khác nào ngầm thừa nhận chuyện ở núi sau. Ông ta không khỏi hoảng hốt, mặt mày tái mét.

Dịch Thiên Hành nãy giờ trong sương phòng cứ nói hươu nói vượn với ông ta, chính là chờ đợi khoảnh khắc này. Lúc này rốt cuộc cũng nhận được câu trả lời mong muốn, hắn bèn mỉm cười rời đi.

Đám tăng chúng chùa Quy Nguyên đứng đằng xa nhìn Dịch Thiên Hành lên chiếc xe Santana khuất bóng, lúc này mới quay lại bẩm báo với hòa thượng Bân Khổ.

"Sư phụ, sao lại để cái gã vô lại đó đến chùa ta tu hành? Đồ nhi xem tướng mạo kẻ này mang sát khí lạnh lẽo, tuyệt đối không phải hạng tử tế gì." Tăng nhân Diệp Tướng, người vừa nãy còn tranh luận gay gắt với Dịch Thiên Hành ngoài vườn, phẫn nộ và khó hiểu lên tiếng.

"Ban đầu thấy chàng thanh niên này lại có thể phá vỡ cửa Đại Tu Di Thác Lộ Trận của bản tự, bước vào cấm địa vườn sau, đó là kẻ có tu vi nhường nào, tự nhiên tưởng hắn là Tiểu công tử của Thượng Tam Thiên, bản tự vì hoằng dương Phật pháp bảo vệ sơn môn đương nhiên phải dốc toàn lực ứng phó. Nào ngờ đến cuối cùng mới biết chỉ là một sự hiểu lầm. Lúc này hiểu lầm đã được hóa giải, đương nhiên chuyện cũ như bụi mờ, không cần nhắc lại nữa. Phật ta độ người có duyên, vị tiểu thí chủ đó chính là người có duyên với bản tự ta, các con phải ghi nhớ kỹ."

Hòa thượng Bân Khổ trang nghiêm cất lời, một luồng chính khí vấn vít quanh người. Đám đệ tử Phật môn chùa Quy Nguyên trong lòng tràn đầy cảm phục, khom người vâng dạ.

Đợi đám tăng chúng lui ra ngoài, hòa thượng Bân Khổ gắng gượng ngồi thiền. Vài nhịp thở sau, một ngụm máu bầm phụt ra từ miệng ông. Ông nhìn về phía thung lũng bị sương mù trắng xóa che khuất ở hướng vườn sau, buồn bã nói: "Thiên cà sa đủ sức chống đỡ Cửu Huyền Thiên Hỏa, ngài Lão Tổ Tông lại mang cả Thiên Hỏa và cà sa cất đi rồi, ngài bảo chúng con lấy gì để chống đỡ sự đòi hỏi của Thượng Tam Thiên đây?" Ngay sau đó lại khẽ mỉm cười: "Nếu Lão Tổ Tông ngài đã có hứng thú với thằng nhãi này, vậy thì ta sẽ để nó đến chùa tu pháp, nếu nó xảy ra chuyện gì, ngài không thể chỉ đứng nhìn mà không ra tay cứu giúp chứ?"