Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Bắc Nhiên này, lần này ngươi chủ động tới tìm ta, có phải đã suy nghĩ thông suốt và tin tưởng ta rồi không? Với sự thông minh tài trí của ngươi, chắc chắn... Ơ? Bắc Nhiên?"

Vu Mạn Văn đang thao thao bất tuyệt đầy hào hứng thì chợt nhận ra tâm trí của Giang Bắc Nhiên đã bay tận phương nào, dường như hắn đang mải mê suy tính chuyện gì đó.

"Giang Bắc Nhiên, ta nói ngươi có nghe thấy không hả?"

Nghe thấy Vu Mạn Văn cao giọng, lúc này Giang Bắc Nhiên mới giật mình tỉnh sáo, vội vàng chắp tay tạ lỗi:

"Đệ tử biết lỗi, chỉ vì vừa rồi vô tình ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ nên mới có chút thất thần."

Thấy thái độ nhận lỗi thành khẩn của Giang Bắc Nhiên, Vu Mạn Văn cũng không nỡ trách mắng, nàng hỏi:

"Hoa cỏ trong Kính Hoa viên này nhiều vô kể, mùi hương hỗn tạp, vậy mà ngươi cũng có thể nhận ra được nét riêng biệt sao?"

Giang Bắc Nhiên gật đầu đáp:

"Ngày thường đệ tử cũng có thú vui trồng trọt hoa cỏ, nên cũng miễn cưỡng nhận biết được đôi chút."

"Ồ? Hóa ra sở thích của ngươi cũng phong phú gớm nhỉ. Ta nghe Trương đường chủ nói ngay cả thư pháp và hội họa ngươi cũng có am hiểu sơ qua?"

Cái lão già này... bán đứng mình nhanh thật đấy.

Để đáp lại chút "ân huệ nhỏ" mà Trương Hạc Khanh dành cho mình, Giang Bắc Nhiên từng thể hiện một chút kỳ nghệ trước mặt lão. Suốt bao năm qua, những tài lẻ này vốn là bí mật nhỏ chỉ hai người biết.

Vậy mà giờ đây, Giang Bắc Nhiên nghi ngờ rằng chẳng cần Vu hộ pháp phải tốn công gặng hỏi, chắc chắn là lão Đường chủ đã tự nguyện dâng hiến hết bí mật của hắn ra rồi.

Cũng may là lão vẫn còn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, chỉ nói là hắn "biết một chút".

Dù Giang Bắc Nhiên khó lòng tin nổi Trương Hạc Khanh có thể giữ vững lập trường khi đứng trước mỹ nhân như Vu Mạn Văn, nhưng đến nước này, hắn cũng chỉ biết thầm cầu nguyện trong lòng.

Sau khi thầm rủa lão Đường chủ một trận, Giang Bắc Nhiên khiêm tốn đáp:

"Chỉ là học lỏm mỗi thứ một ít cho vui thôi ạ, không đáng để nhắc tới đâu."

Vu Mạn Văn nghe vậy liền lắc đầu, nàng đặt tay lên vai Giang Bắc Nhiên, ôn tồn nói:

"Ta biết ngươi chưa bao giờ từ bỏ bản thân, vẫn luôn âm thầm tìm kiếm con đường tu luyện phù hợp với mình. Như vậy là rất tốt, còn hơn hẳn đám đệ tử vừa thấy thiên phú kém cỏi đã vội buông xuôi, cam chịu số phận."

"Đệ tử..."

"Không cần nói nữa, ta hiểu mà."

Vu Mạn Văn giơ tay ngăn lời Giang Bắc Nhiên:

"Cho nên lần này ngươi chủ động tìm đến ta, là muốn bắt đầu nỗ lực tu luyện lại từ đầu đúng không?"

"Đa tạ Vu hộ pháp đã quan tâm, nhưng thực ra lần này đệ tử tới là để truyền đạt lại lời của Đường chủ. Ngài ấy có chuyện quan trọng muốn bàn bạc cùng hộ pháp."

Nghe thấy Giang Bắc Nhiên đến không phải để tầm sư học đạo, vẻ mặt Vu Mạn Văn lập tức lộ rõ sự thất vọng, giọng điệu cũng trở nên hờ hững hơn hẳn:

"Hóa ra là vậy. Thế lão ta bảo ngươi đến đây nhắn nhủ điều gì?"

Chứng kiến màn lật mặt nhanh như lật bánh tráng của Vu hộ pháp, Giang Bắc Nhiên chỉ biết câm nín. Hắn thật không hiểu nổi tại sao nàng lại cứ ám ảnh với việc tu luyện của hắn như vậy, cứ như thể hắn là một con cừu non lạc lối cần được dẫn dắt không bằng?

Gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, Giang Bắc Nhiên vào thẳng vấn đề:

"Đường chủ của chúng đệ tử có ý muốn thắt chặt tình giao hảo với Thủy Kính đường, hy vọng hai bên có thể cùng nhau phát triển."

"Cùng nhau phát triển? Lam Tâm đường các ngươi chuyên về kỳ nghệ, còn Thủy Kính đường chúng ta lại thiên về âm luật, thì phát triển chung kiểu gì được?"

"Vu hộ pháp nói chí phải, đệ tử sẽ về bẩm báo lại y nguyên lời này với Đường chủ."

Giang Bắc Nhiên nói xong liền dứt khoát quay người định rời đi.

"Này, chờ đã!"

Vu Mạn Văn thấy hắn định đi thật thì vội vàng gọi giật lại:

"Ngươi làm việc dứt khoát quá nhỉ? Không định thuyết phục ta thêm câu nào sao?"

Giang Bắc Nhiên thản nhiên đáp:

"Thực sự là những lời Vu hộ pháp vừa nói quá đỗi thấu tình đạt lý, khiến đệ tử không tìm được lời nào để phản bác."

Vu Mạn Văn trầm ngâm một lát rồi mới lên tiếng:

"Thực ra cũng không phải là hoàn toàn không thể. Dù sao cả hai đều là những môn nghệ thuật thanh cao, chắc chắn có điểm tương đồng. Hơn nữa, đệ tử hai bên cũng có thể giao lưu võ học. Tứ Thủy kiếm pháp của Lam Tâm đường các ngươi cũng có nhiều điểm rất đáng để chúng ta học hỏi."

Nghe thấy những lời quen thuộc đến lạ lùng này, Giang Bắc Nhiên không khỏi gào thét trong lòng:

Ta cầu xin hai người mau chóng kết đôi với nhau đi cho rồi! Ngay cả cách suy nghĩ cũng giống nhau như đúc thế này cơ mà!

Thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của Giang Bắc Nhiên, Vu Mạn Văn nói tiếp:

"Tuy nhiên, chuyện này một mình ta cũng không thể tự quyết định được, vẫn cần phải bàn bạc thêm với Đường chủ của các ngươi. Đương nhiên, nếu ngươi chịu đồng ý với ta một điều kiện, ta có thể sẽ nói giúp vài câu tốt đẹp."

"Không được đâu ạ, đệ tử không thể vì tư lợi mà khiến Vu hộ pháp phải khó xử. Đệ tử vẫn nên về báo cáo sự thật với Đường chủ thì hơn."

"Giang Bắc Nhiên!"

Giọng nói của Vu Mạn Văn đột ngột tăng tông.

"Đệ tử nghe đây ạ."

Giang Bắc Nhiên lập tức đứng nghiêm chỉnh đáp lời.

Đôi mắt đẹp của Vu Mạn Văn trừng lên, định bụng sẽ mắng cho hắn một trận, nhưng cuối cùng nhìn vẻ mặt của hắn, nàng lại mềm lòng:

"Ngươi có biết tại sao bản hộ pháp lại cứ nhất quyết muốn dẫn dắt ngươi tu luyện không?"

"Đệ tử ngu muội, xin hộ pháp chỉ giáo."

"Bản hộ pháp ở Quy Tâm tông bao năm qua, đã gặp qua đủ hạng đệ tử, nhưng ngươi là người đặc biệt nhất. Những đệ tử bình thường khi biết mình không có thiên phú, hoặc là sẽ oán trời trách đất, hoặc là sẽ nảy sinh tà tâm, đi vào con đường bất chính."