Ta Chính Là Không Ra Bài Theo Sáo Lộ

Chương 85. Bình Thường Nàng Không Phải Như Thế

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hiểu rõ tính cách biết điều của Giang Bắc Nhiên, Vu Mạn Văn không nói nhiều. Nàng vừa định rút tay về thì bất ngờ bị Thi Phượng Lan nắm chặt lấy, miệng còn lẩm bẩm trong cơn mê:

"Cha... cho con chơi thêm chút nữa đi mà, một chút thôi, xin cha đấy..."

Thấy tình hình lại sắp sửa mất kiểm soát, Giang Bắc Nhiên lập tức chắp tay cáo từ:

"Vu hộ pháp, hôm nay đệ tử không tiện ở lâu, xin phép..."

"Ngươi chờ chút."

Vu Mạn Văn đột ngột lên tiếng cắt ngang lời Giang Bắc Nhiên.

"À... Không biết Vu hộ pháp còn chuyện gì muốn phân phó?"

"Đường... Đường chủ nàng ấy... bình thường không phải như thế đâu."

Ngay khoảnh khắc đó, hai lựa chọn hiện lên trước mắt Giang Bắc Nhiên.

[Lựa chọn 1: Nghe Vu Mạn Văn giải thích tiếp. Ban thưởng: Lăng Tiêu Thủ (Huyền cấp thượng phẩm).]

[Lựa chọn 2: "Còn lại giao cho Vu hộ pháp, đệ tử đi trước một bước." Ban thưởng: Một điểm kỹ nghệ cơ bản ngẫu nhiên.]

Không chút do dự chọn số hai, Giang Bắc Nhiên trực tiếp chắp tay:

"Còn lại giao cho Vu hộ pháp, đệ tử đi trước một bước."

[Hoàn thành nhiệm vụ: Cộng một điểm cất rượu.]

"Ơ... !?"

Vu Mạn Văn thấy Giang Bắc Nhiên không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng một mạch ra khỏi chính sảnh, nàng nhất thời ngẩn người.

"Hắn quả thực... khác hẳn những đệ tử bình thường."

Hôm sau, vào giờ học buổi sáng, Liễu Tử Câm đi tới trước cổng Thính Vũ Hiên thì bắt gặp ba tỷ muội Ngu gia đang chậm rãi đi tới.

Bốn người chạm mặt nhau, chào hỏi qua loa rồi ai nấy đều lộ vẻ thất vọng, thở dài thườn thượt.

Hôm qua, năm người các nàng đã kiên trì chờ đợi đến tận khuya, nhưng bóng dáng sư huynh vẫn bặt vô âm tín. Vì đứng ở cửa Kính Hoa Viên quá lâu, các nàng dần thu hút sự chú ý của mấy vị sư huynh khác, ai đi qua cũng tò mò hỏi han xem các nàng đang làm gì.

Cuối cùng, năm người đành ngậm ngùi bỏ cuộc, từ bỏ ý định tiếp tục chờ đợi.

"Hay là lần sau chúng ta tới cửa Lam Tâm Đường đứng đợi, giả vờ tình cờ gặp sư huynh đi? Dù sao chúng ta diễn xuất cũng rất đạt mà, chỉ cần đổi kịch bản một chút là được."

Ngu Quy Thủy thì thầm đề nghị.

"Tán thành!"

Ngu Quy Chủy cùng Ngu Quy Miểu đồng thanh giơ tay hưởng ứng.

Liễu Tử Câm lại lắc đầu quầy quậy:

"Thôi đi, làm thế chắc chắn sẽ bị sư huynh mắng cho té tát. Nhưng mà... chờ khi nào có thời cơ thích hợp hơn thì thử cũng được. Thôi, mau vào đi, sắp đến giờ học rồi."

"Vâng ạ."

Ba tỷ muội ngoan ngoãn theo chân Liễu Tử Câm bước vào Thính Vũ Hiên.

...

Kết thúc một ngày học tập vất vả, các đệ tử của Mặc Ngữ Đường đang thu dọn sách vở, chuẩn bị cho tiết luyện tập sau đó.

"Mộc Mộc ~ chúng ta cùng về đi."

Một nữ đệ tử mặc sa y màu lam từ xa đi đến trước mặt Lâm Du Nhạn, cất tiếng gọi.

"Được, chờ ta một lát."

Lâm Du Nhạn vừa thu dọn đồ đạc vừa đáp.

"A ~ ta khỏe lại rồi. Quả nhiên nụ cười của Mộc Mộc chính là liều thuốc tiên cứu rỗi nhân gian mà."

"Bớt nói quá đi cô nương."

Lâm Du Nhạn mỉm cười, cất bút lông vào Càn Khôn Giới rồi đứng dậy:

"Được rồi, đi thôi."

Chờ Lâm Du Nhạn rời khỏi Tĩnh Dật Hiên, đám nam đệ tử nhìn theo bóng lưng yểu điệu của nàng, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ pha lẫn ghen tị.

Ước gì ta cũng được cùng nàng sánh bước về nhà...

Lâm Du Nhạn chưa đi được mấy bước khỏi Tĩnh Dật Hiên đã thấy mấy bé gái tuổi còn nhỏ ríu rít chạy tới.

"Lâm sư tỷ!"

"Là các muội hả, có chuyện gì không?"

Lâm Du Nhạn mỉm cười dịu dàng nhìn mấy tiểu sư muội vừa chạy tới.

Thấy Lâm Du Nhạn nhìn mình, tiểu sư muội dẫn đầu có chút hồi hộp, những lời đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng chốc bay biến đâu mất.

Đám sư muội phía sau sốt ruột, liên tục giật nhẹ góc áo nàng ta thúc giục.

Dường như đã quá quen với cảnh tượng này, Lâm Du Nhạn ân cần nói:

"Đừng vội, cứ từ từ mà nói."

"Ực..."

Tiểu sư muội nuốt nước miếng, được sư tỷ động viên nên lấy hết can đảm rút ra một chiếc hộp gấm:

"Lâm sư tỷ, vô cùng cảm tạ tỷ đã cho chúng muội điểm tối đa, rõ ràng chúng muội vẫn luôn làm vướng chân tỷ... Đây là chút tấm lòng thành của bọn muội, hy vọng sư tỷ sẽ thích."

"Ta thấy biểu hiện của các muội rất tốt mà, so với lần đầu ta xuống núi thí luyện năm đó thì lanh lợi hơn nhiều."

Lâm Du Nhạn nói xong, ký ức bỗng ùa về. Nàng nhớ tới "lần đầu tiên" của mình, được sư huynh tận tình dẫn dắt, bờ vai vững chãi ấy đã mang lại cho nàng cảm giác an toàn tuyệt đối.

A ~ sư huynh.

Lâm Du Nhạn nhớ tới gương mặt như tượng tạc của Giang Bắc Nhiên, trong phút chốc không khỏi ngẩn ngơ, hồn xiêu phách lạc.

Đám đệ tử đi xung quanh bỗng chốc dừng bước, lặng lẽ ngắm nhìn Lâm Du Nhạn, đồng loạt hít sâu một hơi.

"Đẹp quá... Không biết nàng đang nghĩ đến điều gì mà lại có biểu cảm say đắm đến thế, đôi mắt còn long lanh hơn cả bảo thạch."

"Mộc Mộc, Mộc Mộc? Ngươi sao thế?"

Thấy Lâm Du Nhạn mãi không phản ứng, nữ đệ tử mặc sa y màu lam lay nhẹ ống tay áo nàng.

"A, xin lỗi, đột nhiên nhớ tới vài kỷ niệm đẹp nên có chút thất thần."

Lâm Du Nhạn nhận lấy hộp gấm, mỉm cười hỏi:

"Ta có thể mở ra xem ngay được không?"