Mỗi Ngày Lắc Ra Một Tuyệt Thế Tiên Tư
Chương 5. Vì tránh né hái hoa đạo tặc chỉ có thể đi tìm nữ chính (1)
[ Họ tên: Triệu Vô Cực ]
[ Chủng tộc: Nhân tộc ]
[ Tuổi: 16 ]
[ Tu vi: Luyện Khí tầng bảy ]
[ Công pháp: «Ngũ Hành Tiên Quyết» ]
[ Thiên phú bình thường: Bậc Thầy Quản Lý Thời Gian ×59 ]
[ Thiên phú Nhân cấp: Kim Cương Thân Thể ×9, Mỗi Ngày Ngẫu Nhiên Tính Một Quẻ ]
[ Thiên phú Linh cấp: Phong Độ Tuyệt Thế, Ngũ Hành Kiếm Thể ]
[ Thiên phú Thần cấp: Không ]
[ Tuyệt thế tiên tư: Không ]
[ Số lượt lắc xúc xắc còn lại: 1 (Bấm để bắt đầu lắc) ]
...
Ngày hôm sau.
Lượt lắc xúc xắc được làm mới.
Triệu Vô Cực nhìn bảng thuộc tính trước mắt, nhưng không vội vã lắc xúc xắc. Thay vào đó, hắn tiến hành hoạt động giải trí không thể thiếu mỗi ngày... [Mỗi Ngày Ngẫu Nhiên Tính Một Quẻ].
Chưa đầy mười giây sau, trước mắt hắn hiện ra một bức tranh cảnh tượng mà chỉ riêng hắn nhìn thấy.
Trong bức tranh là một nữ tu trung niên, ngoại hình trông có vẻ phóng đãng lẳng lơ, nhưng vóc dáng lại vô cùng thướt tha quyến rũ. Vào một đêm tối trời gió lớn, ả dựa vào tà công lẻn vào ngoại môn Thiên Lan Tông, bắt đi một thiếu niên trẻ tuổi hòng giở trò đồi bại.
Ngay khi nữ tu sắp sửa đắc thủ, hai bóng đen chuẩn bị giao hòa... thì hình ảnh đột nhiên tiêu tán.
"Vãi chưởng, tu tiên giới cũng có hái hoa tặc phiên bản nữ lẻn vào Thiên Lan Tông sao? Thế mà còn để ả đắc thủ nữa chứ?"
"Đường đường là Thiên Lan Tông mà ngay cả một nữ hái hoa tặc lẻn vào cũng không phòng bị nổi sao??"
Triệu Vô Cực rùng mình một cái, nổi cả da gà. Trong lòng hắn chửi rủa không thôi, vừa nghi ngờ lại vừa kinh hãi.
Phải biết rằng, kể từ khi quay trúng thiên phú [Phong Độ Tuyệt Thế], dung mạo vốn đã thuộc hàng thiên nhân của hắn lại được nâng tầm thăng hoa vượt bậc. Kẻ thèm khát, dòm ngó sắc đẹp của hắn từ trước tới nay chưa bao giờ là ít. Trong số đó thậm chí còn có cả nam nhân, thậm chí là yêu ma quỷ quái.
Điều này khiến hắn vô cùng sầu não.
Vì vậy, sau khi suy nghĩ kỹ càng... hắn quyết định tránh xa vòng xoáy hồng trần hỗn loạn, nỗ lực trở thành một kẻ có thú vui tao nhã tầm cao mới. Ví dụ như: Tu tiên.
Vừa vặn, vị hôn thê Bạch Oản Linh của hắn dường như có một cách lý giải rất độc đáo về mối hôn sự giữa hai người. Hơn nữa, quỹ đạo cuộc đời của Bạch Oản Linh nhìn thế nào cũng giống như đang cầm kịch bản của nhân vật chính thuộc mô-típ "phế vật bị từ hôn".
Mặc dù người thân bên cạnh kiểu nhân vật chính này đa phần đều không có kết cục tốt đẹp, nhưng chỉ cần không làm người nhà của nàng, mà chỉ đi theo bên cạnh, thì hệ số an toàn vẫn cực kỳ cao. Đồng thời, một khi được nàng coi là tri kỷ, hoặc được xếp vào hàng ngũ người một nhà, thì sẽ nhận được sự che chở tuyệt đối của nhân vật chính... giống như Tiêu huynh nào đó vậy.
Nói như thế, hắn sẽ không cần phải lo lắng tấm thân trong trắng, ngọc khiết băng thanh này của mình bị kẻ khác vấy bẩn nữa đúng không? Biết đâu còn có thể bám đuôi Bạch Oản Linh mà nằm thắng thành tiên? Thử hỏi, thời điểm này không ôm đùi thì đợi đến bao giờ?
Thế là, để ôm cái đùi của vị hôn thê nghi là nhân vật chính này, cũng như để tạm thời né tránh những kẻ đang ngày đêm dòm ngó mình tại thành Thiên Hà... Triệu Vô Cực dứt khoát quyết định rủ Bạch Oản Linh đào hôn, cùng nhau đến Thiên Lan Tông bái sư học nghệ.
Tại sao lại chọn Thiên Lan Tông?
Bởi vì Triệu Vô Cực cảm thấy theo đúng kịch bản, không có gì ngoài ý muốn thì Thiên Lan Tông - tông môn số một nằm gần thành Thiên Hà nhất - chính là phó bản tân thủ của Bạch Oản Linh.
Chỉ là Triệu Vô Cực không ngờ tới, trên đường đến đây, do dung mạo không thuộc về phàm trần của mình, cộng thêm nhan sắc của Bạch Oản Linh đi cùng cũng không tệ, hai người dọc đường đã phải chịu đủ mọi khổ ải. Đặc biệt là hắn, nhiều lần lâm vào cảnh hiểm nghèo, suýt chút nữa là... thất thân.
May mắn thay, lần nào hắn cũng được giải cứu một cách thần kỳ, cuối cùng hữu kinh vô hiểm đặt chân đến Thiên Lan Tông.