Mỗi Ngày Lắc Ra Một Tuyệt Thế Tiên Tư
Chương 7. Bạch Oản Linh: Ngươi tới là để hoàn thành hẹn ước sao? (1)
"Triệu Vô Cực? Sao ngươi lại tới đây?"
Bạch Oản Linh đang định đến Chấp Sự Đường để nhận một ít tài nguyên tu luyện thì đột nhiên trợn to hai mắt. Nhìn Triệu Vô Cực đang sải bước nhanh về phía mình, trong giọng nói của nàng tràn đầy kinh ngạc.
Không chỉ nàng, mà những đệ tử ngoại môn đi ngang qua chung quanh cũng đều không kìm được bước chân, nhao nhao dừng lại. Thậm chí, họ bắt đầu thấp giọng bàn tán xôn xao...
"Trời đất ơi! Đó có phải là sư huynh Triệu Vô Cực không?"
"Cái gì? Sư huynh Triệu Vô Cực? Là vị sư huynh sắp phá Đan thành Anh trong truyền thuyết đó sao?!"
"Làm sao có thể chứ! Sư huynh Triệu Vô Cực chính là người có tiềm lực mạnh nhất trong Đại Hội Thăng Tiên năm nay, lại còn là thân truyền đệ tử thứ chín của Chưởng giáo chân nhân nữa! Sao huynh ấy lại đến cái nơi ngoại môn rách nát này của chúng ta?"
"Chính xác, chính xác! Ta còn nghe nói Vô Cực sư huynh vốn là một lão quái Nguyên Anh cải lão hoàn đồng..."
"Lão quái Nguyên Anh cải lão hoàn đồng cái gì chứ? Các ngươi đừng có bôi nhọ, tung tin đồn nhảm! Vô Cực sư huynh rõ ràng là trích tiên hạ phàm, hiền nhân cổ đại chuyển thế..."
"Không sai, sư huynh tuấn mỹ như thế, quả thật có phong thái của trích tiên. Nếu như có thể cùng huynh ấy kết thành đạo lữ..."
"Khụ khụ, vị sư muội này, muội nên dè dặt một chút... Mà này, nhắc đến Vô Cực sư huynh, ta nghe nói Bạch sư muội – đệ nhất phế vật mỹ nhân của ngoại môn chúng ta – lúc trước từng cùng tham gia Đại Hội Thăng Tiên với huynh ấy. Các ngươi nói xem... Liệu có phải Vô Cực sư huynh và Bạch sư muội vốn là người quen cũ, hôm nay huynh ấy đến đây là vì Bạch sư muội không?"
Mặc dù những kẻ đang bàn tán đã cố ý hạ thấp giọng. Nhưng tất cả đều là người tu tiên, tai thính mắt tinh, khả năng nghe ngóng... dù chỉ là đệ tử Luyện Khí Kỳ tầng một thì cũng nhạy bén chẳng kém gì các loài linh miêu.
Trừ phi là truyền âm trực tiếp bằng thần thức, bằng không thì chẳng có chuyện gì mà không lọt vào tai người khác.
Thế nên, Bạch Oản Linh và Triệu Vô Cực nghe không sót một chữ nào.
Bạch Oản Linh khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú.
"Hắn tới là để hoàn thành hẹn ước, đưa mình vào Nội môn sao?"
"Nhưng với thiên phú tu luyện như hiện tại của mình, tu hành ở đâu mà chẳng như nhau?"
"Nghĩ lại... vẫn thấy muốn khóc quá."
"Rõ ràng đã hẹn cùng nhau làm kẻ vô dụng, thế mà cuối cùng chỉ có mình ta là phế vật thật sự, hu hu hu..."
Không một ai biết được, đằng sau vẻ ngoài thanh lãnh như tiên tử lâm phàm kia, nội tâm của Bạch Oản Linh lại là một "kịch tinh" phong phú đến nhường này.
Còn đám đệ tử ngoại môn vây xem xung quanh chỉ cảm thấy:
"Mẹ kiếp! Bạch sư muội nhíu mày rồi kìa, nàng quả nhiên có quen biết với Vô Cực sư huynh!"
"A a a, cái nhíu mày này chí mạng quá, ta... ta sắp hít thở không thông rồi!"
"Trước đây ta cứ nghĩ mình chỉ thích những nữ tu có cả dung mạo lẫn thực lực. Nhưng giờ ta mới nhận ra mình sai rồi, sai quá sai rồi... Chỉ cần nhìn thấy Bạch sư muội, ta lại thấy mình sống lại! Chỉ cần sư muội xinh đẹp, tam quan của ta tình nguyện chạy theo ngũ quan của nàng!!"
Đám nam đệ tử gào thét trong lòng. Nhưng không chỉ có nam nhân...
Rất nhiều nữ tu khi nhìn về phía Bạch Oản Linh, ánh mắt nóng bỏng cũng chẳng hề thua kém đám nam nhân kia là bao.
Dĩ nhiên, Triệu Vô Cực là một ngoại lệ.
Trải qua những ngày tháng sớm tối có nhau, cùng nhau đào hôn rồi bái nhập Thiên Lan Tông suốt hai tháng qua, lại thêm việc hôm qua hắn dùng thiên phú [Mỗi Ngày Ngẫu Nhiên Tính Một Quẻ] để nhìn trộm nhật ký của Bạch Oản Linh... hình tượng tiên tử thanh lãnh của nàng trong lòng hắn đã sớm sụp đổ như núi lở đất nứt.
So với hai chữ "thanh lãnh" hay "khó gần", hắn càng muốn gọi vị hôn thê mang mệnh nữ chính này là... kẻ mắc chứng sợ xã hội giai đoạn cuối!
Không sai! Chính là sợ xã hội!
Rõ ràng là một kẻ lắm lời, diễn sâu lại còn thích châm biếm, thế nhưng thà giấu kín trong lòng rồi viết vào nhật ký chứ nhất quyết không chịu nói ra nửa lời bên ngoài, lúc nào cũng trưng ra bộ mặt "người lạ chớ gần"...