Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Chương 362. Thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi qua lại

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người kia qua thật lâu mới từ dưới đất bò dậy, mặt vặn vẹo bực tức, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, thậm chí nặn ra nụ cười xấu còn hơn khóc.

Đối diện một cường giả Luyện Hư, tương lai là chủ Ngọc Đỉnh Đan Tông, không ai dám lỗ mãng, nếu gã dám cãi lại, bị giết ngay tại chỗ cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo.

Phải biết rằng, vô luận là nhân tộc hay yêu tộc, thực lực vĩnh viễn là điểm quan trọng được người xem trọng, so với thực lực, xuất thân và mấy thứ khác đều bị xếp sau.

Huống chi, xuất thân của gã kém hơn Ngọc Quỳnh một mảng lớn.

Không khí lúng túng kéo dài giây lát, Trần Trầm vẫn không trả lời, tương đương mặc nhận đáp án của Ngọc Quỳnh.

Đại hoàng tử thấy vậy cười gượng gạo, hỏi tiếp:

- Trần Trầm đạo hữu, vậy ngươi có từng tiếp xúc với công pháp tà đạo?

Mới hỏi xong, đại hoàng tử không nhìn Trần Trầm mà nhìn về hướng Ngọc Quỳnh, khí thế trên người thu lại, tựa hồ chuẩn bị tinh thần bị đánh.

Trần Trầm bình tĩnh trả lời:

- Chưa từng tiếp xúc.

Còn về Hạo Nhiên Thánh Quang Quyết, nó ở trong lòng hắn là công pháp chính đạo, không dính dáng gì với tà đạo cả.

- Vậy Trần đạo hữu, trong lúc ngươi gia nhập Thiên Tà có làm chuyện gì gây hại cho nhân tộc ta không?

- Không có.

- Trần đạo hữu . . .

- Không tồn tại.

. . .

- Không thể nào.

. . .

- Ngươi nói vớ vẩ. . . A, không có chuyện đó.

Chốc lát sau, đại hoàng tử không hỏi tiếp được nữa, xem câu trả lời bên trên thì Trần Trầm có thể nói là băng thanh ngọc khiết, gia nhập tổ chức tà đạo nhưng chuyên môn làm chuyện tốt, tuyệt đối không làm việc xấu, suýt cảm hóa Thiên Tà thành tổ chức chính đạo.

Đương nhiên, đại hoàng tử tuyệt đối không tin vào lời của một phía.

Gia nhập Thiên Tà mà không nghe theo lệnh thì có thể lấy được tín nhiệm của chủ Thiên Tà sao?

Ngẫm lại đều là chuyện không thể nào!

Nhưng sư phụ của Trần Trầm đứng một bên nhìn, đại hoàng tử không dám đặt câu hỏi quá mức.

Cuối cùng, đại hoàng tử bất đắc dĩ nói:

- Trần đạo hữu, mọi người đều thấy những gì ngươi đã làm cho nhân tộc ta, hy vọng ngươi không đi lên đường tà đạo, hôm nay thấy được nghe được, ta sẽ báo lên cao tầng nhân tộc.

Nói xong, bốn người bay ra Vô Phong Sơn.

Chờ bọn họ đi rồi, Ngọc Quỳnh an ủi:

- Trần Trầm, đám tu sĩ hoàng triều còn chưa bước lên đường tu luyện trải qua các loại tranh đấu, so với bốn đại tông môn, bọn họ càng xem trọng ích lợi. Hôm nay có lẽ chỉ là thăm dò, có lẽ về sau còn lặp lại, nhưng dù thế nào ngươi đều phải nhớ kỹ, bốn đại tông môn, bao gồm Ngọc Đỉnh Đan Tông, đều sẽ đứng ở sau lưng ngươi, hết sức bảo vệ ngươi bình an.

Nghe lời này, Trần Trầm nở nụ cười, nhẹ gật đầu.

Kỳ thực Trần Trầm không quá để bụng, nếu bốn đại hoàng triều thật sự muốn làm khó hắn, hắn cũng không thể nào nhẫn nhục chịu đựng, cùng lắm trực tiếp trốn vào Vô Tận Hải, trên đời này không ai có thể làm gì được hắn.

Chờ Ngọc Quỳnh rời đi, Hạ Tích Sương lo lắng ưu tư.

Trần Trầm cười nói:

- Không bị người ghen ghét là tài trí bình thường, thiên phú tu luyện của ta siêu đẳng, của cải dày, còn tìm được đạo lữ xinh đẹp như nàng, không bị người ghen tị mới là lạ. Nàng yên tâm, quân tử không đứng dưới tường sắp đổ, ta sẽ không kém tới mức không có đường lui. Nếu bị dồn ép đến đường cùng thì chúng ta đi Vô Tận Hải tìm một đảo nhỏ, làm đảo chủ.

Hạ Tích Sương vẫn lo âu:

- Nhưng dù đến Vô Tận Hải . . .

Trần Trầm cười lớn, bắt đầu thổi phồng, chốc lát sau đã miêu tả Vô Tận Hải như đảo nhỏ trong vườn sau nhà mình, Hạ Tích Sương nghe mà ngạc nhiên.

. . .

Lại ở trong Vô Phong Sơn mấy ngày, Trần Trầm thường truyền tấn cho Vô Phong Thành, dặn bọn họ chú ý an toàn.

Chính hắn ngược lại không sợ, nhưng hắn sợ đám người dưới trướng của mình bị đối đãi và chèn ép không công bình, cũng sợ bọn họ ôm bất bình cho mình mà làm ra việc lớn gì.

Những người khác cũng ổn, nhưng Lão Chu tính tình nóng nảy, khó bảo đảm sẽ không làm ra hành động xung động gì.

Tuy mặt ngoài Lão Chu tùy tiện nhưng Trần Trầm biết người này trọng tình trọng nghĩa, nếu không ngày xưa cũng không đến mức bởi vì chuyện của đồ đệ mà bị nhốt suốt mười năm.

- Trần Trầm, ngươi không biết đâu, đám người hoàng triều khinh người quá đáng! Bọn họ yêu cầu phân phối lại Đông Vực yêu tộc! Nhưng nếu phân phối lại thì chẳng phải là chúng ta đánh không công? Lúc tiến quân lãnh thổ yêu tộc, rõ ràng bốn đại tông môn và bốn đại hoàng triều đã nói chiếm được thành nào thì thuộc về người đó!

Xem truyền tấn chất chứa giận dữ của Chu Nhân Long, Trần Trầm không hề bất ngờ.

Dựa theo ý tưởng của nhóm Lão Chu thì ước gì gầy dựng một hoàng triều cho Trần Trầm làm hoàng đế, nhưng làm sao bốn đại hoàng triều cho phép một thế lực mới nổi lên, cùng bọn họ chia chác ích lợi to lớn đến từ chiến tranh?

Phải biết rằng, trong chiến tranh hơn một năm qua, bên bọn họ bị tổn thất thảm trọng, hiện giờ tự nhiên muốn bù đắp vào.

Trần Trầm truyền tấn hỏi:

- Ồ? Bọn họ định phân phối như thế nào?

- Dùng phương thức nguyên thủy nhất của tu sĩ, đấu pháp.

- Quy tắc cụ thể thế nào?

- Ài, chúng ta cũng không rõ lắm, lúc này bốn đại hoàng triều đang cò kè mặc cả với bốn đại tông môn, không biết bốn đại tông môn có chống chọi nổi áp lực hay không.

Cất đi lệnh bài truyền tấn, Trần Trầm buông tiếng thở dài.

Nhân tộc quá lạc quan với cục diện tương lai, tuy rằng yêu tộc đã chết trận một siêu cao thủ Luyện Hư hậu kỳ, nhưng toàn bộ yêu tộc càng đoàn kết hơn.

Trong tình huống này, thực lực tổng thể của yêu tộc chưa chắc kém hơn lúc trước bao nhiêu.

Sở dĩ, có chiếm được Đông Vực yêu tộc lâu dài hay không còn chưa biết, kết quả hiện tại nội bộ nhân tộc đòi phân chia Đông Vực, rồi còn nội đấu, thật nực cười.

Chẳng lẽ bốn đại hoàng triều còn át chủ bài nào mà người ta không biết?

. . .

Khi trời sáng.

Tiền tuyến truyền đến tình báo trọng yếu, vì khích lệ càng nhiều tu sĩ nhân tộc gia nhập chiến tranh với yêu tộc, sẽ tổ chức một trận tỷ thí đấu pháp long trọng ở lãnh thổ yêu tộc.

Trận tỷ thí này chia ba tổ Kết Đan, Nguyên Anh và Nguyên Thần. Cường giả một ngàn hạng đầu Kết Đan Kỳ, một trăm hạng đầu Nguyên Anh, mười hạng đầu Nguyên Thần sẽ được phần thưởng do bốn đại tông môn và bốn đại hoàng triều nhân tộc liên hợp phát cho.

Không giới hạn trong mấy thứ như linh thạch, đan dược, pháp bảo, thiên tài địa bảo.

Đối với một số tán tu hoặc tông môn tu sĩ nhỏ, nếu được nhìn trúng thì có thể gia nhập bốn đại tông môn hoặc bốn đại hoàng triều, bái vào môn hạ danh sư.

Người mạnh nhất trong ba tổ sẽ được ban thưởng càng hậu hĩnh.

Chẳng những có thể được đến một danh hiệu mạnh nhất, thậm chí được một tòa động tiên ở Đông Vực yêu tộc làm nơi tu luyện.

Trần Trầm xem danh xưng của ba tòa động tiên, cau mày.

Ba tòa động tiên này là ba chỗ tốt nhất Đông Vực yêu tộc, giá trị không thể đo lường, động tiên ban thưởng cho người mạnh nhất bảng Nguyên Thần là tộc địa của tộc Sơn Nhạc Thần Viên trong tám đại yêu tộc.

Chẳng qua hiện giờ Tộc Sơn Nhạc Thần Viên sớm đã rút ra Đông Vực.

Tin tức này truyền đến Vô Phong Sơn không lâu sau, Ngọc Quỳnh cũng nhắn tin.

- Trần Trầm, bốn đại hoàng triều vốn định dựa vào đấu pháp để phân chia toàn bộ Đông Vực, tình hình hiện giờ là kết quả cố gắng của chúng ta. Nhưng làm như vậy quả thực có lợi cho chiến tranh hai tộc. Sau khi tin tức tổ chức tỷ thí đấu pháp truyền ra, trong toàn lãnh thổ nhân tộc, hàng vạn tán tu và tông môn tu sĩ nhỏ bắt đầu đi hướng lãnh thổ yêu tộc. Khí tượng này chưa từng xuất hiện, dù là lúc nhân tộc gặp cảnh sống còn.

Xem truyền tấn mang hơi hướm trào phúng của sư phụ, Trần Trầm cười mà không nói.

Thiên hạ nhốn nháo, đều vì lợi qua lại, kiếp trước Trần Trầm đã hiểu được đạo lý này.

Sống chết sống còn của nhân tộc không quan trọng bằng danh lợi trong mắt một số tu sĩ, thậm chí không sánh bằng mấy nghìn linh thạch.

Thời khắc nguy nan nếu như ra chiến trường, bọn họ có lẽ sẽ chết, cuộc mua bán này lỗ to.

Nhưng hiện tại đi đấu pháp, chẳng những không chết mà còn có cơ hội lấy được ban thưởng kếch sù, dương danh toàn bộ nhân tộc, với tình huống như vậy tất nhiên bọn họ phải liều một phen.

Giây lát sau, Trần Trầm hỏi thăm:

- Sư phụ, vậy có giới hạn không cho phép ta tham gia không?

Ngọc Quỳnh trả lời đương nhiên:

- Thế thì không, nhưng hiện tại ngươi mới đến Nguyên Thần trung kỳ, đạo lữ của ngươi chỉ là Nguyên Thần, chỉ có thể tham gia tỷ thí đấu pháp Nguyên Thần cảnh. Ta đoán cái đám bốn đại hoàng triều nhắm trúng điểm này cho nên mới không hạn chế ngươi. Đáng tiếc, ta bước chân vào Luyện Hư, nếu không thì ít nhất có thể lăn lộn ba hạng đầu trong Nguyên Thần cảnh.

Ở trong mắt Ngọc Quỳnh, tuy Trần Trầm vô địch trong Nguyên Thần sơ kỳ, có thể nói là đệ nhất thiên kiêu nhân tộc, nhưng đưa mắt nhìn toàn bộ Nguyên Thần cảnh thì hắn kém xa.

Dù là nàng và Thất Sát Ma Quân ngày xưa chưa đột phá Luyện Hư cũng không dám vỗ ngực tự xưng mình vô địch trong Nguyên Thần cảnh giới.

Trần Trầm hiện giờ chẳng lẽ mạnh hơn nàng lúc chưa vào Luyện Hư? Không có chuyện đó.