Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Chuyện cổ phần xin bá phụ hãy rút lại."

Thẩm Thu suy nghĩ một lát, y liếc nhìn Thanh Thanh rồi nói với Lý lão gia:

"Ta đã nhận được quá nhiều ân tình từ bá phụ, không dám nhận thêm nữa. Còn về việc giới thiệu, Thanh Thanh chắc chắn có thể giúp ngài được."

"Tốt, tốt quá!"

Lý lão gia giải tỏa được tâm sự lớn trong lòng nên không nhắc lại chuyện đó nữa. Bữa tiệc diễn ra trong không khí vô cùng vui vẻ. Khi màn đêm buông xuống, Thẩm Thu và Thanh Thanh xin phép cáo từ, Lý lão gia đích thân tiễn họ ra tận cửa.

Nhìn theo bóng lưng hai người dần xa, ông quay sang nhìn đứa con ngốc nghếch bên cạnh mình. Lý lão gia vuốt râu, cảm khái:

"Nhi tử của ta quả nhiên có phúc lớn, đúng là cát nhân thiên tướng. Lần hành sự lỗ mãng này xem ra cũng không hoàn toàn là chuyện xấu. Thẩm hiền chất kia quả là một nhân vật đáng nể, khí chất bất tiễu bất kháng, rất đáng để kết giao."

Ở phía bên kia, Thẩm Thu và Thanh Thanh dưới sự hộ tống của Lý Nghĩa Kiên đã trở về Thính Đào Các. Thẩm Thu quay đầu nói với thiếu niên đầu trọc phía sau:

"Lý bá phụ đúng là một người từng trải lão luyện. Ngươi có một người cha như vậy mà lại không biết quý trọng, thật khiến người ngoài phải ghen tị. Sau này đừng có chạy lung tung nữa, ở nhà mà hiếu kính cha mẹ đi."

"Vâng."

Lý Nghĩa Kiên gật đầu, bùi ngùi:

"Trải qua kiếp nạn này, ta mới thấu hiểu người thân đáng quý đến nhường nào. Cái chốn giang hồ này ấy à, sau này không đi cũng được."

"Nói vậy chứ trong lòng vẫn còn luyến tiếc đúng không?"

Thẩm Thu bất chợt hỏi:

"Nếu có cơ hội, ngươi vẫn muốn thực hiện giấc mộng đại hiệp một lần nữa, có phải không?"

"Ha ha, Thẩm Thu sư huynh quả nhiên nhìn thấu tâm can ta."

Thiếu niên đầu trọc cười lớn, hào sảng đáp:

"Nếu thực sự có cơ hội mà không xông pha để gây dựng danh tiếng, thì sao xứng đáng với đao pháp mà huynh đã truyền dạy cho ta chứ."

"Thật hâm mộ ngươi."

Thẩm Thu im lặng một hồi, y nhìn Thanh Thanh đang ngủ gà ngủ gật rồi nói:

"Ngươi vẫn còn có quyền lựa chọn, còn ta thì chẳng còn đường lui nữa rồi. Giang hồ đường xa, cứ đi rồi sẽ biết."

...

Thẩm Thu đứng trên thềm đá của bến tàu Lạc Dương, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh buổi sớm mai.

Trong ký ức của y, Lạc Dương vốn không có bến tàu, nhưng dòng sông Hoài trước mắt chẳng biết vì sao lại rẽ ngoặt một đường, nối thẳng tới ngoại ô thành Lạc Dương. Dòng sông Hoài nước chảy cuồn cuộn, thuyền bè san sát, từ những thương thuyền nhiều cột buồm chở đầy hàng hóa đến những con thuyền đánh cá nhỏ bé đang bủa lưới giữa dòng lớn, tất cả lấp đầy cả bến cảng.

Những bậc thềm đá xanh kéo dài từ thành Lạc Dương xuống tận mặt nước. Nghe nói đây là công trình do Hà Lạc Bang xuất vốn xây dựng, mục đích là để hàng hóa từ khắp nơi đổ về có thể vận chuyển nhanh nhất, đảm bảo cho các hoạt động giao thương của bang phái luôn thông suốt.

Tại bến tàu, các thương thuyền đang hối hả bốc dỡ hàng. Hàng trăm phu khuân vác trong trang phục gọn gàng đang bận rộn làm việc, tiếng hò kéo thuyền vang lên rộn rã. Cạnh đó, những kiệu phu cũng đang túc trực chờ khách.

Một vài tiểu thương vừa dỡ hàng xuống đã bày bán ngay tại chỗ, tạo nên một khu phường thị nhỏ nhưng tấp nập phía sau bến tàu. Những người đi chợ trong thành thường dậy rất sớm cũng chỉ để mua được những món hàng tươi mới này.

"Bến tàu này quả nhiên náo nhiệt."

Thẩm Thu cầm Nhạn Linh Đao, khẽ cảm thán một câu. Bên cạnh y, Thanh Thanh mặc một bộ váy dài, đang cầm đồ ăn vặt ăn một cách ngon lành. Những món quà vặt trong thành Lạc Dương này xem ra rất hợp khẩu vị của nàng.

Hôm qua, nàng đi theo tỳ nữ Hàm Hương của Lý Nghĩa Kiên dạo phố cả ngày, mua không ít đặc sản địa phương, nói là để mang về Tô Châu làm quà tặng người thân bạn bè, nhưng thực tế phần lớn lại là đồ ăn vặt mua cho chính mình. Thẩm Thu cũng không trách mắng, trẻ con mà, đứa nào chẳng hảo ngọt thèm ăn như vậy.

"Thẩm Thu sư huynh, con thuyền kia chính là chiếc mà các huynh sẽ đi."

Đứng bên cạnh Thẩm Thu, Lý Nghĩa Kiên đội chiếc mũ mềm che khuất mái tóc, chỉ tay về phía cuối thềm đá nơi một con thuyền chở hàng đang neo đậu, nói với y:

"Đây là thuyền chuyên vận chuyển dược liệu của nhà ta, trên thuyền đều là những người quen thuộc đường thủy từ Lạc Dương đến Bá Đô. Hành lý của hai người đã được xếp vào trong, sáng nay sẽ khởi hành, đến hoàng hôn ngày kia là có thể tới nơi."

Vị công tử thành Lạc Dương này chu đáo dặn dò:

"Cha ta đã gửi thư cho hiệu buôn ở Bá Đô bằng bồ câu đưa tin, tốc độ sẽ nhanh hơn thuyền một chút. Khi tới nơi, quản sự bên đó sẽ chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để các huynh lên đường đi Tô Châu."

"Thật sự làm phiền bá phụ quá."

Thẩm Thu khách sáo đáp lễ, Lý Nghĩa Kiên chỉ xua tay ý bảo không có gì.