Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 116. Ta Chưa Từng Thấy Kẻ Nào Mặt Dày Vô Sỉ Đến Thế
Một: Ý tưởng về họa diệt môn và Hí Hầu cục lấy từ trên mạng, Hí Hầu cục xuất phát từ thời Minh, trên mạng cũng gọi là Thiên Môn Thất Thập Nhị Địa Cục, là một loại thủ đoạn thiết lập ván cờ, chôn vàng trên núi hoang.
Hai: Nâng cao giá lương thực, dĩ công đại chẩn, du lịch kích cầu tiêu dùng, lấy từ Phạm Trọng Yêm thời Bắc Tống, gọi là Hoang Chính Tam Sách.
Ba: Thủ đoạn diệt châu chấu là tham khảo các phương pháp diệt châu chấu của hiện đại và cổ đại, tham khảo các luận văn trên CNKI, như châu chấu bay Đông Á, như luận văn về loại sống bầy đàn và loại sống đơn độc, sinh vật phòng trị v.v., tham khảo Lý Thế Dân thời Đại Đường ăn châu chấu, phá bỏ mê tín trong lòng người, còn có Diêu Sùng thời Khai Nguyên Đại Đường diệt đại họa châu chấu, Tô Thức thời Tống diệt châu chấu, cùng với cách ăn châu chấu của hiện đại.
Bốn: Binh pháp là một lối đánh chinh phục thế giới của Mông Cổ, đồ sát vài tòa thành, lại bao vây vài tòa thành, sau đó là Văn Hòa và Trọng Đức.
Hơn nữa là trả lời một số độc giả nói rằng, tại sao độc kế đều không phải bản gốc, toàn là của lịch sử, nếu tác giả quân có bản lĩnh này, chắc đã sớm giống như Cao Dương đi lừa gạt người nước ngoài, gọi mỹ nữ tóc vàng rồi...
Cuối cùng, tầng độc kế này, chiến tranh kinh tế gì đó, mô hình lừa đảo Ponzi cùng một loạt những thứ muốn xem, hãy đến đây, bái tạ các vị độc giả đã ủng hộ!
“Có tội gì?”
Võ Thành vừa nghe lời này, mắt đều trợn tròn.
Toàn bộ cơ thể đều tức giận đến run rẩy.
Ngươi đều vứt bỏ sự thật sang một bên không bàn tới rồi, vậy đừng nói bài thơ này là viết cho gã, cho dù nhận định Võ Thành gã là một người phụ nữ, thì lại có gì không được?
Mẹ kiếp!
Võ Thành suýt chút nữa chửi thề.
Đã từng thấy kẻ vô sỉ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào vô sỉ đến thế.
Bên trên bá quan, Võ Chiếu nghe thấy lời này, cũng mặt đầy hắc tuyến.
Nàng coi như đã nhìn thấu rồi.
Luận về ngụy biện, mười Võ Thành cũng không phải là đối thủ của Cao Dương.
Cao Dương còn mang vẻ mặt cười hì hì, nhưng Võ Thành lại đỏ bừng cả mặt, nàng đều sợ Võ Thành bị tức đến mức hộc máu tại chỗ.
Võ Long thấy vậy, vội vàng bước lên đỡ lấy Võ Thành.
Lão nhìn về phía Cao Dương lạnh giọng nói: “Cao Viên ngoại lang, ngươi đây là ngụy biện, là đánh trống lảng.”
“Tuy ngươi mồm mép tép nhảy, nhưng cũng khó che giấu được động cơ hạ thuốc của ngươi, bây giờ khai thật ra, nể tình ngươi có cống hiến cho Đại Càn, có thể xử phạt nhẹ.”
Võ Long híp mắt, chằm chằm nhìn Cao Dương, nghe xong những lời lẽ này, trong lòng lão cũng thầm cảm thán.
Kẻ này tuyệt đối không thể giữ lại!
Quá vô sỉ, quá không biết xấu hổ.
Võ Long lão sống cả đời, còn là lần đầu tiên nghe thấy câu nói quỷ quái vứt bỏ sự thật sang một bên không bàn tới này.
Cái này phải không biết xấu hổ đến mức nào, mới có thể nghĩ ra được câu nói này!
Cao Dương nhìn về phía Võ Long đang nói chuyện, chỉ thấy Võ Long vẻ mặt cương nghị, xung quanh tràn ngập uy thế cường đại, cả người như dã thú cắn người.
“Nếu Vinh Thân vương muốn nói chứng cứ, thần sẽ nói chứng cứ.”
“Võ Thế tử mở miệng ngậm miệng nói là thần hạ thuốc, vậy thần liền trước mặt văn võ bá quan, trước mặt Bệ hạ, muốn hỏi Thế tử một câu, thuốc này là dược hiệu gì? Nhân chứng lại ở đâu?”
“Lại là ai giải độc cho Thế tử?”
“Tất cả những điều này xin Thế tử trả lời!”
Cao Dương nghĩa chính ngôn từ, Võ Thành vốn định buột miệng thốt ra.
Nhưng khi nhìn thấy văn võ bá quan đang tò mò, còn có Võ Chiếu cao cao tại thượng, sắc mặt gã đột ngột trắng bệch.
Dược hiệu?
Nhân chứng...
Trong đầu gã lập tức nhớ tới tất cả những gì đã xảy ra ngày hôm qua.
Nếu muốn cắn chết chuyện này, thì phải nói ra toàn bộ, truy tra đến cùng.
Thậm chí tên nhãi Cao Dương này chết không thừa nhận, còn có thể kinh động Hình bộ, Đại Lý Tự đến điều tra triệt để.
Chuyện này cũng liền triệt để làm lớn chuyện rồi.
Mặc dù có thể làm chứng giả, nhưng trong tình huống không hề chuẩn bị, tên Cao Dương này lại là Độc sĩ, biết rõ đã hạ loại độc gì, chắc chắn sẽ truy đuổi gắt gao, vạch trần lời nói dối.
Vậy thì thế tất sẽ đem tất cả những gì xảy ra ngày hôm qua, điều tra ra toàn bộ.
Cao Dương khó thoát khỏi trách phạt, nhưng gã thì sao?
Võ Thành gã, đường đường là Đại công tử của phủ Vinh Thân vương, tài mạo song toàn nổi tiếng Trường An, không biết bao nhiêu tiểu thư khuê các âm thầm ái mộ gã.
Nếu đem chuyện gã uống xuân dược cộng thêm thuốc xổ, thậm chí khẩu vị còn nặng như vậy công bố cho thiên hạ.
Vậy thì cả đời này gã cũng không ngóc đầu lên được nữa!
Tất cả những điều này, đều là do Cao Dương tính toán sẵn.
Gã trợn tròn mắt nhìn về phía Cao Dương, chỉ cảm thấy khuôn mặt cười tươi roi rói của Cao Dương tựa như ác quỷ.
Độc ác!
Đê tiện!
Vô sỉ!
Từ lúc cho gã uống loại thuốc xổ cực mạnh và xuân dược cực mạnh trộn lẫn này, hắn đã nghĩ sẵn đường lui rồi.
Một khi bị phơi bày, danh tiếng của gã sẽ bị hủy hoại.
Thậm chí gã đều có thể nghĩ đến những lời trêu chọc trong dân gian.
Nghe nói chưa, Thế tử của phủ Vinh Thân vương, gã rất có thiên phú trong chuyện giường chiếu, thậm chí còn có thể mượn lực đẩy.
Răng hàm sau của Võ Thành đều cắn đến đau nhức rồi.
Cao Dương đã cho gã một sự lựa chọn khó khăn.
Sắc mặt Võ Long trầm xuống, cũng ý thức được sự khó nhằn của Cao Dương.
Tiểu tử này, quả thực có chút độc ác.
Cao Dương nhìn thấy biểu cảm của Võ Thành, lập tức bước ra một bước, chắp tay với Võ Chiếu nói.