Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 22. Sóng Gió Trường An, Giậu Đổ Bìm Leo (2)
Theo quy củ của Đại Càn, bản tấu chương đàn hạch này ngoài một bản được gửi tới ngự thư phòng của nàng, thì còn một bản nữa sẽ được gửi thẳng tới Ngự sử đài.
Ngày mai, chắc chắn sẽ là một trận cuồng phong bão táp!
“...”
Ngày hôm sau, một luồng ánh sáng vàng kim xé toạc lớp mây đen dày đặc nơi chân trời, bao phủ khắp toàn bộ thành Trường An.
Hoàng cung Đại Càn.
Kim Loan điện.
Võ Chiếu ngồi uy nghiêm trên long ngai cao cao, chân mày nàng lạnh lùng, xung quanh tỏa ra một luồng uy áp mạnh mẽ.
Văn võ bá quan đứng xếp hàng hai bên.
Võ Chiếu biết rõ, ẩn dưới vẻ yên bình của triều đường lúc này chính là những đợt sóng ngầm đang cuộn trào dữ dội.
“Bệ hạ, thần xin đàn hạch cháu trai của Định Quốc Công là Cao Dương!”
“Cao Dương được bệ hạ trọng dụng, cử đi làm Giám sát Ngự sử Lâm Giang thành, nhưng hắn lại cấu kết với thương nhân, hạ lệnh giá lương thực ở Lâm Giang thành không được thấp hơn 150 văn một đấu, lại còn muốn vung tiền đại tu sửa sang phủ nha! Hành vi này thực sự vô cùng hôn muội, thần khẩn cầu bệ hạ hạ lệnh nghiêm trị để làm gương cho kẻ khác!”
Từ phía Ngự sử đài, một lão giả dáng người thẳng tắp, mái tóc hoa râm bước lên phía trước. Khuôn mặt ông ta xanh mét, tỏa ra một luồng chính khí lẫm liệt.
Ngự sử Đại phu Diêm Chinh, tính tình cương trực công minh, hễ có chuyện gì chướng tai gai mắt là ông ta sẵn sàng dâng sớ chỉ trích, từ trên trời cho tới dưới đất không một ai mà ông ta không dám mắng.
Ngay cả Vinh Thân vương Võ Long, một trong ba vị Phụ chính Đại thần do tiên đế lưu lại trước khi băng hà, ông ta cũng dám công khai đàn hạch ngay trước triều đường!
Thậm chí còn chọc tức đến mức Vinh Thân vương hai ngày nay phải cáo bệnh ở ẩn trong phủ, ngay cả buổi chầu sớm cũng không thèm tới tham gia.
Theo sự xuất hiện của ông ta, sắc mặt của mọi người cũng thay đổi theo.
Một khi bị Diêm Chinh đàn hạch, kẻ đó dù không mất mạng thì cũng phải lột một tầng da.
Cao Phong trợn tròn hai mắt, nghe thấy những lời này giống như bị sét đánh ngang tai.
Cao Dương cấu kết với thương nhân, thao túng giá lương thực, hạ lệnh giá lương thực ở Lâm Giang thành không được thấp hơn một trăm năm mươi văn một đấu sao?
Y chẳng phải đã dặn dò Cao Dương rồi sao, nếu không làm được thì đừng có cậy mạnh, Định Quốc Công phủ lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, kiểu gì cũng bảo vệ được hắn.
Sắc mặt Cao Phong liên tục thay đổi.
Bá quan văn võ sau khi hết kinh ngạc cũng rơi vào những cuộc tranh luận trái chiều vô cùng gay gắt.
Vương Trung mặc giáp trụ, là người đầu tiên lên tiếng: “Một trăm năm mươi văn một đấu, chuyện này nếu kéo dài chắc chắn sẽ khơi dậy sự phẫn nộ tột cùng trong dân chúng, thậm chí dẫn đến cảnh thây phơi khắp nơi, biến thành địa ngục trần gian!”
“Mạt tướng vô cùng tán đồng với lời của Diêm đại phu, khẩn cầu bệ hạ nghiêm trị!”
Lễ bộ Thượng thư Tống Lễ trên mặt mang theo nụ cười lạnh, y cũng bước ra trầm giọng nói: “Quảng Dương quận thời gian qua hứng chịu thiên tai mưa bão nghiêm trọng, bách tính vốn dĩ đã thất thu trắng tay, khó lòng vượt qua năm mất mùa này. Giá lương thực cao như vậy, nếu chúng ta khoanh tay đứng nhìn, e rằng sẽ kích động sự phẫn nộ ngập trời của dân chúng!”
“Khẩn cầu bệ hạ kịp thời ra tay ngăn chặn, tránh để xảy ra những hậu quả không thể cứu vãn nổi!”
Trong phút chốc, bá quan văn võ nhao nhao phụ họa theo.
“Thần phụ nghị!”
“Thần phụ nghị!”
Sắc mặt Cao Phong xanh mét, vô cùng lạnh lùng.
Đôi mắt y không nhịn được nhìn về phía Võ Chiếu. Lúc này, người có quyền quyết định cuối cùng chỉ có một mình Nữ đế bệ hạ!
Võ Chiếu ánh mắt quét qua quần thần, hít sâu một hơi nói: “Cháu trai của Định Quốc Công vốn không đi theo lối mòn thông thường. Trẫm đã từng hứa, phàm là người có tài năng phi thường thì phải dùng cách phi thường để đối đãi. Đến nay mới chỉ trôi qua hai ngày, các vị ái khanh việc gì phải vội vã như vậy?”
“Nói không chừng cháu trai của Định Quốc Công sẽ dâng lên một đáp án vô cùng mỹ mãn!”
Võ Chiếu ánh mắt quét qua quần thần, uy nghiêm mạnh mẽ ép mọi người phải cúi đầu xuống.
Nhưng Vương Trung vẫn vô thức cười khẩy nói: “Muốn giá lương thực giảm xuống, làm gì có đạo lý đẩy giá lương thực lên tận trời xanh chứ?”
“Cao Dương này rõ ràng là một kẻ bất tài vô dụng, làm sao có thể gánh vác nổi trọng trách lớn như vậy?!”
Võ Chiếu ánh mắt lạnh lùng, giọng nói buốt giá: “Vương lão tướng quân, ngươi đang chất vấn mắt nhìn người của trẫm kém cỏi sao?”
Trong lòng Vương Trung hoảng hốt, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
“Mạt tướng tuyệt đối không có ý này!”
Võ Chiếu ánh mắt quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Diêm Chinh: “Lâm Giang thành không loạn được đâu, trẫm đã sớm an bài hậu thủ rồi!”
“Đỗ huyện lệnh đã nói cháu trai của Định Quốc Công là Cao Dương khoác lác hứa hẹn sẽ hạ giá lương thực trong vòng bảy ngày, vậy thì cứ cho hắn thời gian bảy ngày. Chuyện này trẫm ý đã quyết, không cần bàn cãi thêm nữa!”
“...”
Lễ bộ Thượng thư phủ.
Tống Lễ cười ha hả: “Cao Dương này là rồng hay là sâu trùng, quả thực nhìn một cái là biết ngay. Uổng công Nữ đế tín nhiệm hắn như vậy, xem ra Tống gia ta từ hôn là quyết định hoàn toàn đúng đắn.”
Tống Thanh Thanh nghe thấy tin tức, tò mò hỏi: “Phụ thân đại nhân, có phải là có tin tức từ Lâm Giang thành truyền về rồi không?”
Tống Lễ gật đầu nói: “Đúng vậy, Cao Dương kia vừa tới Lâm Giang thành, việc đầu tiên hắn làm chính là triệu tập bốn đại thương nhân buôn lương thực ở đó lại. Hắn không những không nghĩ cách hạ giá lương thực xuống, mà còn nghiêm lệnh cấm bốn đại thương nhân không được bán lương thực với giá thấp hơn một trăm năm mươi văn một đấu.”