Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 24. Bảy Ngày Đã Qua, Giông Bão Ở Lâm Giang Thành (2)

Như vậy giá lương thực Thanh Thủy thành chỉ còn 82 văn một đấu, tuy so với mức 50 văn một đấu trước kia thì vẫn cao hơn quá nhiều.

Nhưng bách tính cắn răng thắt lưng buộc bụng thì vẫn có thể mua nổi, ít nhất không đến mức thành cảnh tượng địa ngục thây ma đầy đồng.

Tất nhiên, vào năm đại tai thế này, một công việc nuôi sống gia đình quá mức trân quý, đối với bách tính không có tiền thì dù có hạ xuống 50 văn một đấu thì vẫn phải chết đói!

Điều này trong mắt Huyện lệnh Thanh Thủy thành đã là vô cùng khó khăn lắm rồi.

Thôi Tinh Hà gật đầu: “Giá lương thực Thanh Thủy thành bản quan đã ngầm điều tra và làm một bảng thống kê, hai đại gia tộc buôn lương thực là Liễu, Điền hầu như đều vơ vét lương thực với giá từ 53 văn đến 71 văn, còn chưa kể trong phủ bọn họ vẫn còn lương thực cũ từ năm ngoái!”

“82 văn một đấu, bọn chúng vẫn có lời, cũng không đến mức cá chết lưới rách.”

“Làm quan phải biết vừa đấm vừa xoa, đánh một gậy cho một trái táo mới là đạo trị quốc!”

Huyện lệnh Thanh Thủy thành kính phục không thôi.

“Thôi Ngự sử quả là đại tài, hạ quan thay mặt hơn 5 vạn bách tính Thanh Thủy thành bái tạ Thôi Ngự sử!”

“Đại Càn có Thôi Ngự sử chính là cái phúc của giang sơn xã tắc!”

Nói xong, Huyện lệnh Thanh Thủy thành lập tức đi xuống truyền lời.

Hai đại thương nhân buôn lương thực ở Thanh Thủy thành sau khi nghe lời truyền của Thôi Tinh Hà thì đồng loạt im lặng.

Một bên là mối giao hảo đến từ Thôi thị Trường An và Trạng nguyên Đại Càn, một bên là hai bên trở mặt thi triển thủ đoạn.

Nhưng Thôi Tinh Hà lại chừa cho bọn họ một đường sống.

Giá lương 82 văn vẫn có thể kiếm được một khoản lớn.

Dưới sự giằng co này.

Rất nhanh, giá lương thực Thanh Thủy thành lại một lần nữa hạ xuống!

Chỉ là giảm theo hình thái chậm rãi, như vậy có thể kiếm thêm một chút, nhưng đối với điều này Thôi Tinh Hà không hề bận tâm.

Đột ngột giảm 8 văn sẽ làm giá lương thực biến động quá lớn, hạ từ từ thì hai nhà không chỉ kiểm soát giá lương thực tốt hơn mà còn kiếm thêm được chút đỉnh.

Sau khi làm xong tất cả, Thôi Tinh Hà nhìn về hướng chính bắc Thanh Thủy thành, ánh mắt mang theo vệt lạnh lẽo.

“Một bên là Thanh Thủy thành đột ngột giảm 18 văn, một bên là Lâm Giang thành 150 văn một đấu, thậm chí giá lương thực còn cao hơn.”

“Thôi Tinh Hà ta chắc chắn sẽ tỏa sáng khắp Trường An!”

Trong ánh mắt Thôi Tinh Hà mang theo một dã tâm mãnh liệt.

...

Lâm Giang thành.

Bên ngoài huyện nha.

Bách tính phẫn nộ vây kín huyện nha, bọn họ đều không thể khống chế nổi ngọn lửa giận trong lòng, trút về phía huyện nha.

“180 văn một đấu, đây là không muốn cho chúng ta sống nữa sao?”

“Đại nhân, thảo dân quỳ xuống xin ngài, cầu đại nhân mở lòng từ bi khai kho phát chẩn đi, nếu không cả nhà già trẻ nhà tôi thật sự sẽ sống sinh sinh chết đói mất!”

“Sáng nay sớm đã không dừng lại ở 180 văn một đấu rồi, đã vượt qua 200 văn một đấu rồi, cái lũ thương nhân đáng chết này 200 văn một đấu còn không chịu bán!”

“Lũ súc sinh hút máu người này, bọn chúng sớm muộn gì cũng bị quả báo!”

Từng đợt âm thanh như sóng trào vang vọng ra xa, làm Đỗ Giang bên trong huyện nha đầy mặt sầu não.

Y ở trong đại đường huyện nha không đi đi lại lại, chân mày nhíu chặt phiền não.

Sư gia bên cạnh lên tiếng: “Đại nhân, cứ tiếp tục như vậy thì trong lúc quần chúng phẫn nộ e là khó mà êm đẹp được đâu!”

Bước chân Đỗ Giang dừng lại, quay đầu nhìn sư gia: “Cục diện hôm nay là bản quan muốn thấy sao?”

“Bảng văn của Ngự sử đại nhân vừa hạ, bách tính có thể không giận sao? Nhưng bản quan thì có thể có cách gì, tấu chương hặc tấu của bản quan bị đánh trở về, Bệ hạ hạ lệnh cho chúng ta nghe theo Ngự sử đại nhân, ta thì có thể có cách gì!”

Sư gia cũng đầy mặt lo âu, mang theo vẻ tuyệt vọng.

“Hôm nay đã là ngày thứ bảy rồi, nhưng giá lương thực Lâm Giang thành chẳng những không giảm mà còn tăng lên tới 200 văn một đấu, so với 150 văn một đấu trên bảng văn còn đắt hơn 20 văn một đấu!”

“Lương thực dự trữ của bách tính đã chạm đáy, huyện nha lại không thể mở kho phát chẩn, qua vài ngày nữa dân phẫn quét qua chắc chắn sẽ sinh ra đại loạn!”

Đỗ Giang nhíu chặt lông mày, những điều này y há lại không biết.

“Cao Ngự sử người đâu rồi?” Đỗ Giang đôi mắt mang theo tơ máu hỏi.

Sư gia đáp: “Chắc là đang ở Hoa Quốc tự!”

Sắc mặt Đỗ Giang biến đổi: “Lại đi chùa nữa à?”

Sắc mặt y xanh lè.

Suốt bảy ngày này, Cao Dương ngoại trừ hạ lệnh cho các đại thương nhân buôn lương thực không được bán lương thực dưới giá 150 văn một đấu, ngoài ra nếu không phải lên Thanh Thủy hà dạo chơi thì là lên chùa bái Phật!

Thậm chí còn muốn tu sửa huyện nha, tổ chức các hoạt động thi đấu quy mô lớn!

Dung túng như thế thì giá lương thực Lâm Giang thành làm sao hạ nổi?

“Thời hạn bảy ngày đã tới, bản quan giờ sẽ đi tìm Cao công tử, xem xem giá lương thực mà hắn lấy tính mạng ra bảo đảm sẽ hạ thế nào!”

...

Bên ngoài Hoa Quốc tự.

Đây là ngôi chùa lớn nhất gần Lâm Giang thành, vô số bách tính tới cúng bái, hương hỏa nghi ngút.

Ở Đại Càn, Đạo giáo và Phật giáo rất thịnh hành, cả hai không phân cao thấp.

Cả Đại Càn, từ quan lại quyền quý trên cao đến bách tính bình thường bên dưới, người thắp hương bái Phật nhiều không đếm xế.

Cao Dương sau khi thắp vài tuần hương thì được trụ trì Hoa Quốc tự đích thân tiễn ra ngoài.

Hai người trò chuyện vui vẻ.

Cảnh này làm Đỗ Giang tới tìm Cao Dương tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Y vốn không tin Phật, trong lòng y nếu như thiên hạ thật sự có thần Phật đầy trời có thể nghe thấy nỗi khổ cực của lê dân bách tính.

Thì thiên hạ này làm sao lại có lắm thiên tai đại họa đến thế?

Thần Phật đầy trời đều là trò cười!