Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 3. Nữ Đế Khảo Hạch, Độc Kế Chấn Động Quần Thần (2)
“Về nhắn lại với lão già Tống Lễ đó, dù cho có hủy hôn thì cũng là phủ Định Quốc Công ta đến hủy hôn, Tống gia các ngươi là cái thà gì?”
Tống Thanh Thanh đối mặt với cơn phẫn nộ của Cao Phong nhưng lại không hề nao núng.
Nước chảy về chỗ thấp, người đi lên chỗ cao, đây là đạo lý từ xưa đến nay không đổi. Phủ Định Quốc Công trước kia cao cao tại thượng, nhưng hiện tại Nữ đế đăng cơ, toàn bộ Trường An chắc chắn sẽ đón nhận một cuộc thay đổi quyền lực.
Định Quốc Công Cao Thiên Long chỉ cần còn sống, thiên hạ đương nhiên phải kiêng nể ông ba phần, nhưng ông còn sống được mấy năm nữa?
Cao Dương lại xé hoàng bảng bừa bãi, điều này chắc chắn khiến Cao gia đi xuống dốc!
Phu quân tương lai của Tống Thanh Thanh nàng, nhất định phải là rồng trong loài người, vị cực nhân thần, tuyệt đối không phải loại bình thường như Cao Dương!
“Vậy thì Tống gia chúng cháu xin kính chờ Định Quốc Công đại giá quang lâm!”
Tống Thanh Thanh nói xong liền dắt hạ nhân bỏ đi.
Cao Phong sắc mặt xanh mét, nắm đấm siết chặt.
Đây là sự sỉ nhục to lớn.
Nhưng Cao Dương lại bật cười.
“Nghiệt súc, bị người ta trước mặt mọi người hủy hôn mà ngươi còn cười được sao?” Cao Phong chợt nhìn về phía Cao Dương, mặt lộ vẻ giận dữ.
Cao Dương cười nói: “Phụ thân đại nhân, người phụ nữ hám danh phụng lợi như thế, hủy hôn có gì không tốt?”
“Trong mắt cô ta, tân đế đăng cơ, quyền lực thay đổi, thế hệ trẻ nhà họ Cao lại không có ai gánh vác được đại nhiệm, chắc chắn sẽ đi xuống dốc, bằng không cũng chẳng đến mức vừa nghe tin hài nhi xé chiếu cầu hiền là lập tức chạy đến hủy hôn, chẳng qua là sợ Tống gia bị liên lụy mà thôi!”
Ánh mắt Cao Phong nhìn về phía Cao Dương đã thay đổi.
Cao Dương nhìn còn rõ ràng hơn cả y.
Nhưng không đúng nha, tên nghiệt tử này chẳng phải từng thề thốt không phải Tống Thanh Thanh thì không cưới sao?
Bất thường, quá bất thường rồi!
Nhưng y thở dài một tiếng: “Chuyện hủy hôn ngươi không cần nghĩ nhiều, chuyện này phủ Định Quốc Công chúng ta sẽ không bỏ qua đâu. Việc cấp bách trước mắt là cuộc khảo hạch của Nữ đế trên Kim Loan điện.”
“Ta lập tức dẫn ngươi vào cung diện thánh, một khi đã đến Kim Loan điện thì phải dựa vào bản lĩnh của chính ngươi, không cầu khiến Nữ đế nhìn bằng mắt khác, chỉ cầu không mắc sai lầm!”
“Bằng không đừng nói là ngươi, ngay cả toàn bộ phủ Định Quốc Công cũng phải gánh chịu liên lụy!”
“...”
Cao Dương đi theo Cao Phong thẳng tiến vào hoàng cung Đại Càn uy nghiêm, băng qua mấy tòa cung môn màu đỏ thẫm, đi thẳng về phía Thái Cực điện.
“Bệ hạ, kẻ xé hoàng bảng là con trai của Hộ bộ Thị lang Cao Dương, đã tới ngoài điện!”
“Tuyên!”
Một giọng nói cao quý vang lên.
Cao Dương liền được Cao Phong kéo một phát vào trong Thái Cực điện.
Lúc này, văn võ bá quan xếp thành hai hàng hai bên, khi hai người bước vào cung điện, những ánh mắt tò mò đều đổ dồn lên người họ.
Sau khi hành lễ, Cao Dương cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía chính diện.
Trên ngai vàng, Võ Chiếu mặc long bào màu vàng kim, dung mạo tuyệt mỹ, phượng mâu uy nghiêm.
Toàn thân nàng tỏa ra khí thái cao quý, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cao Dương trong lòng tính toán.
Nữ đế vừa mới đăng cơ không lâu, đang muốn làm nên một thời kỳ sự nghiệp. Nếu như có thể ôm chặt lấy đùi đẹp của Nữ đế, toàn bộ phủ Định Quốc Công chắc chắn sẽ gầy dựng lại vinh quang.
Những ngày tháng tươi đẹp của hắn cũng sẽ kéo dài hơn.
Võ Chiếu ánh mắt phượng rơi trên người Cao Dương, có chút thất vọng.
Cứ tưởng người dám xé chiếu cầu hiền nhất định phải là kỳ tài vạn người có một.
Nhưng khi hồ sơ của Cao Dương được dâng lên trước mặt nàng, vị Nữ đế một đời này hiếm hoi rơi vào trầm mặc.
Tuy nhiên không có quy củ thì không thành vuông tròn, Võ Chiếu nàng đã định ra quy định xé hoàng bảng được vào cung diện thánh, thì nhất định sẽ ban chỉ.
Chỉ là, Cao gia chính là tướng môn thế gia của Đại Càn, một lòng trung thành.
Nàng chỉ hy vọng trước mặt quần thần, Cao Dương này đừng quá vô lý khiến nàng khó xử.
Võ Chiếu thản nhiên lên tiếng: “Câu hỏi đầu tiên của trẫm, nếu ngươi là một huyện lệnh vừa mới nhậm chức ở một vùng hẻo lánh, nơi này có rất nhiều giặc cướp. Một ngày nọ, ngươi vừa đi tuần tra trong huyện thành thì bị một tên đồ tể chỉ vào mũi chửi mắng giữa đường, nhưng tên đồ tể này ở địa phương, thậm chí trong triều lại có chút quan hệ, ngươi sẽ làm thế nào?”
Giọng nói của Võ Chiếu rất nhẹ, nhưng lại mang theo một luồng uy nghiêm không thể nghi ngờ.
Cao Dương ngẩn người.
Câu hỏi khảo hạch này của Nữ đế đúng là khác biệt độc đáo.
Quần thần nghe thấy âm thanh cũng rơi vào suy nghĩ.
Ngón tay Võ Chiếu gõ nhè nhẹ và có nhịp điệu lên tay vịn ngai vàng, ánh mắt rơi trên người Cao Dương.
Câu hỏi này nhìn thì dễ trả lời, nhưng lại ẩn chứa huyền cơ.
Triều đình Đại Càn hủ bại, đảng tranh nghiêm trọng, lại thêm phiên vương khắp nơi cát cứ, sĩ tộc mọc lên như nấm.
Muốn đối phó với những kẻ ác này, kiến tạo một thái bình thịnh thế cho bá tánh, thì phải dùng kẻ ác trị kẻ ác!
Võ Chiếu nàng không thiếu nhân tài tinh thông kinh nghĩa, nhưng cần một kẻ ác.
Cao Dương suy ngẫm vài giây, sau đó nhìn về phía Võ Chiếu nói: “Thảo dân sẽ mỉm cười trên môi, cảm ơn hắn đã chỉ ra những điểm thiếu sót của thảo dân.”
Lời này vừa thốt ra.
Võ Chiếu vẻ mặt thất vọng, có chút chán nản.
Nàng vừa định xua tay.
Nhưng ngay sau đó liền nghe thấy giọng nói của Cao Dương một lần nữa vang lên.
“Tiếp theo, thảo dân sẽ trở về huyện nha, hạ lệnh cho người khua gông gõ trống mang mười lạng vàng đến, gặp ai cũng nói đây là thưởng cho tên đồ tể!”