Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 47. Cao Thiên Long Chấn Kinh, Vinh Quang Của Định Quốc Công Phủ
Khóe miệng Võ Chiếu nhếch lên, nhưng nàng không lấy làm bận tâm: “Thiên hạ không thương nhân nào không gian gian, không quan lại nào không tham, huống chi Cao Dương trao cho Đỗ Giang một phần chính tích, chút quà đáp lễ này chẳng là gì.”
“Những kẻ có đại tài, Trẫm không sợ bọn họ tham, cũng không sợ bọn họ háo sắc, Trẫm chỉ sợ bọn họ không có điểm yếu.”
“Có điểm yếu mới dễ khống chế, mới dễ cho Trẫm sử dụng.”
Thượng Quan Uyển Nhi cắn răng nói: “Bệ hạ, sự guốt gan của Cao Dương này không chỉ dừng lại ở đó... Hắn còn muốn nhìn chân của thần.”
Trên mặt Võ Chiếu hiện ra nụ cười kinh ngạc, nàng ngắm nghía Thượng Quan Uyển Nhi một lượt, thướt tha uyển chuyển, khuôn mặt thanh tú mà cô thêu.
Xuống chút nữa, hai chiếc chân dài thẳng tắp, thon thả.
Nàng mỉm cười nói: “Cao Dương này quả thực rất guốt gan... Nhưng không chỉ guốt gan với một mình ngươi đâu.”
“Từ khi Trẫm đăng cơ đến nay, kẻ dám công nhiên ngắm nhìn chân của Trẫm trên triều đình, chỉ có một mình hắn!”
Thượng Quan Uyển Nhi nghe vậy, mặt đầy chấn động.
“Cái gì?”
“Cao Dương này công nhiên thưởng thức chân của Bệ hạ? Hắn ăn phải gan hùm mật gấu rồi sao?”
Thượng Quan Uyển Nhi kích động nói: “Đáng ra phải móc mắt hắn ra!”
Võ Chiếu đi tới bên cửa sổ, nhìn xuống toàn bộ hoàng cung Đại Càn, thản nhiên nói: “Không sao, Nữ đế thì có ai mà không muốn chinh phục cơ chứ?”
“Nhưng lại có ai có thể chinh phục được đây?”
Võ Chiếu chắp tay, tà áo rồng tung bay, trên mặt đong đầy sự cao quý và khinh khỉnh.
Định Quốc Công phủ.
Cùng với tin tức truyền tới từ triều đình, toàn bộ Định Quốc Công phủ rơi vào chấn động.
Ở Đại Càn, đúng gọi là chủ nhục thần nhục, chủ vinh thần vinh.
Thời gian qua, dưới sự lan truyền cố ý của những kẻ có tâm ở Trường An về giá lương thực ở thành Lâm Giang, toàn bộ hạ nhân của Định Quốc Công phủ đều không dám ra ngoài, cho dù có ra ngoài thì cũng cụp đuôi lại, chỉ sợ bị người ta nhận ra.
Không cách nào khác, đại công tử kỹ xảo không bằng người, bọn hạ nhân như họ cũng có nỗi khổ không thể nói.
Ngược lại, hạ nhân nhà họ Tống và công tử nhà họ Thôi thì ai nấy đều ngẩng cao đầu, vẻ mặt ta đây hơn người.
Nhưng hôm nay, mọi thứ đã thay đổi.
Cao Dương vừa bước xuống xe ngựa liền thấy toàn bộ hạ nhân của Định Quốc Công phủ đều đứng hai bên, Lý thị mặc một bộ áo dài phong hoa tuyệt đại đứng ở cửa.
Trong đó, Cao Trường Văn và Cao Linh cũng đi theo sau Lý thị.
“Nghiệt súc, ngẩn ngơ làm gì, đây là vinh quang con đáng được hưởng, tối nay lão phu sẽ tính sổ với con sau.” Cao Phong hừ lạnh một tiếng, ngắt lời Cao Dương đang ngẩn ngơ.
Vốn dĩ hôm nay là một chuyện tốt đắc ý, Cao Dương áp đảo đương triều Trạng nguyên Thôi Tinh Hà, xả giận cho Định Quốc Công phủ.
Nếu lại chễm chệ ngồi vào vị trí Trung thư Xá nhân, trở thành người thân tín trước mặt Nữ đế, Định Quốc Công phủ sẽ tràn ngập vinh quang.
Thậm chí có hy vọng một bước lên mây!
Sau này dù có trở thành người đứng đầu Lục bộ, tiếp nhận chức Thừa tướng thì cũng hoàn toàn có khả năng!
Kết quả là thằng ranh này lại nghĩ đến việc mượn oai cha, vào Hộ bộ ăn không ngồi rối, thật sự là làm y tức chết mất!
Lý thị thì mặt mày rạng rỡ, nhanh bước tiến lên: “Ta đã sớm biết con trai ta có chí lớn, Trường An này cũng đến lúc để họ Lý ta uy phong rồi.”
Đáy mắt Lý thị đong đầy sự hài lòng.
Cao Linh ở bên cạnh cũng chạy tới bên người Cao Dương, lay lay tay hắn: “Anh, em muốn ăn bánh hoa đào.”
Cao Dương nghĩ đến “trà” mang về từ thành Lâm Giang, cùng với bánh hoa đào Cao Linh gửi trước khi đi.
Hắn đối với đứa em gái này tự nhiên rất yêu mến.
Trên mặt hắn nở nụ cười, xoa xoa đầu Cao Linh đầy hào khí: “Được!”
“Chút bánh hoa đào có là gì, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”
Cao Trường Văn ở bên cạnh thấy cảnh này, mắt sáng lên, vội vàng tiến lại: “Anh, em muốn tiểu nương tử, có thể muốn bao nhiêu có bấy nhiêu không?”
Cao Dương vừa nhìn thấy khuôn mặt ăn chơi trác táng của Cao Trường Văn là khí nổi lên.
Thành Lâm Giang sóng ngầm cuộn trào, thằng này trước khi hắn đi thành Lâm Giang lại dám nói với hắn rằng cứ yên tâm mà đi, nó sẽ giúp hắn chăm sóc tiểu nương tử hắn thích.
Trưởng huynh như cha!
Đã xuyên không thành Cao Dương, nhất định phải cho nó cảm nhận được tình yêu thương từ người anh trai này.
Cũng do bây giờ chưa quen với thân phận, nếu không đã ra tay đánh rồi.
Chưa đợi Cao Dương lên tiếng, Cao Phong đã xị mặt xuống trước.
“Nghiệt súc, mười ngày cấm túc còn chưa đủ sao, lại còn dám ăn nói hồ đồ?”
Cao Phong đanh mặt, đầy vẻ giận dữ.
Những năm qua, y luôn nghĩ Cao Dương đã thiên hạ vô địch về khoản phá hoại rồi, không ngờ Cao Trường Văn còn dũng mãnh hơn cả Cao Dương.
Có hai đứa con trai này, y từng cảm thấy bản thân đừng nói là hưởng thụ tuổi già, cho dù sống thọ đến tuổi già cũng đã là chật vật lắm rồi.
Cao Trường Văn vừa nhìn thấy vẻ mặt của Cao Phong, lập tức sợ tới mức như con chim cút, thụt cổ lại.
“Giải tán hết đi, chút uy phong ở thành Lâm Giang mà làm như đỗ Trạng nguyên không bằng, để người ta nhìn thấy thì ra thể thống gì!”
Cao Thiên Long vừa lên tiếng, hạ nhân liền lũ lượt lui ra.
“Dương nhi, con đi theo ta ra hậu viện, lão phu có chuyện muốn nói.”
Cao Thiên Long nhìn Cao Dương một cái, sau đó bước đại đao sải bước đi vào phủ đệ.
Cao Dương cũng đi theo sau Cao Thiên Long, hướng về phía bên trong.
Hai người đi qua tiền viện, vòng qua mấy dãy hành lang rồi tới một tiểu viện vô cùng thanh tĩnh ở hậu viện.
Trong tiểu viện chỉ có một căn phòng, Cao Thiên Long trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Cao Dương nhìn qua môi trường trong viện, phong cảnh nhã dặn, vô cùng hẻo lánh, nhưng so với bên ngoài phủ thì chỉ cách nhau một bức tường.