Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 54. Thăm Dò Phủ Vinh Thân Vương, Tình Cờ Gặp Tống Thanh Thanh, Thái Độ Hắn Thế Này Là Sao? (2)
Võ Chiếu hít sâu một hơi, giọng trầm xuống: “Quan Trung Quận thú Lưu Võ dâng sớ, Quan Trung hạn hán suốt mấy tháng, trứng châu chấu ở ruộng tốt sinh sôi nảy nở với số lượng lớn, hiện đã có một lượng nhỏ châu chấu xuất hiện. Nếu tiếp tục mặc kệ, nhất định sẽ bùng phát một nạn châu chấu siêu lớn!”
“Đến lúc đó sẽ là ngàn dặm đất cằn, thây ma chết đói khắp nơi!”
“Cho nên ông ta mới phát tin khẩn cấp tám trăm dặm, xin trẫm sớm đưa ra đối sách!”
Thượng Quan Uyển Nhi nghe xong những lời này, khuôn mặt tuyệt mỹ cũng đột nhiên biến sắc.
Nàng cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Châu chấu bay qua, không còn cọng cỏ.
Trong đầu Thượng Quan Uyển Nhi thậm chí còn nhớ lại một số ghi chép về nạn châu chấu trong lịch sử.
Năm Đại Càn thứ ba, Thanh Châu bùng phát nạn châu chấu cực lớn, sử sách ghi: “Bay rợp bầu trời, che kín cửa sổ, trong nhà không còn chỗ trống!”
Năm Đại Càn thứ năm, U Châu bùng phát nạn châu chấu, sử sách ghi: “Châu chấu ăn sạch mầm lúa, người ôm nhau mà chết!”
Trong lịch sử, một khi nạn châu chấu bùng phát thì đều là một thảm họa.
Càng miễn bàn vùng đất Quan Trung vốn là đồng bằng của Đại Càn, ruộng tốt đông đúc, bách tính đông đúc, một khi bùng phát nạn châu chấu, tính tàn phá tuyệt đối là mang tính hủy diệt.
“Một mặt truyền lệnh xuống, khẩn cấp triệu tập các đại thần từ tam phẩm trở lên trong triều tụ họp tại Ngự thư phòng. Trẫm chỉ cho bọn họ một khắc đồng hồ, quá một khắc đồng hồ mà chưa tới, hậu quả tự chịu!”
Võ Chiếu hít sâu một hơi, giọng nghiêm nghị.
Nạn châu chấu này bắt buộc phải bóp chết từ trong trứng nước, nếu không một khi bách tính không có lương thực để ăn, sẽ gây ra đòn giáng đòn cực lớn vào uy tín của nàng!
Thậm chí còn dấy lên những cuộc mưu phản hoành tráng.
Đây tuyệt đối không phải là điều Võ Chiếu muốn nhìn thấy.
“Rõ!”
Thượng Quan Uyển Nhi làm bộ muốn đi.
Võ Chiếu lại gọi: “Khoan đã!”
Thượng Quan Uyển Nhi dừng bước, nhìn về phía Võ Chiếu.
“Tuyên cháu nội Định Quốc Công, Hộ bộ Viên ngoại lang Cao Dương cùng vào hầu thính!”
Sắc mặt Thượng Quan Uyển Nhi ngơ ngác.
Nhưng nàng cũng không lên tiếng phản đối mà xoay người rời đi.
Mặc dù nàng không có thiện cảm gì với Cao Dương, thậm chí không thích phong cách làm quan của hắn, nhưng không thể không thừa nhận, Cao Dương toàn đi những nước đi không theo lẽ thường.
Trong tình thế khủng hoảng của Đại Càn, thêm một người là thêm một phần sức lực.
Nếu không châu chấu quét qua, ngàn dặm đất cằn, đây sẽ là một thảm họa triệt để.
Triều đình bắt buộc phải đưa ra đối sách ngay từ thời điểm đầu tiên.
“Rầm!”
Sau khi Thượng Quan Uyển Nhi đi khỏi, Võ Chiếu đập mạnh tấu chương trong tay xuống bàn.
Đôi mắt phượng của nàng đong đầy giận dữ.
“Trẫm vừa mới đăng cơ, đầu tiên là Quảng Dương quận bùng phát trận lũ lụt, giờ lại đến nạn châu chấu Quan Trung!”
“Chẳng lẽ trời thật sự muốn diệt Đại Càn ta sao?”
Tiếng giận dữ của Võ Chiếu vang vọng khắp đại điện, trong phút chốc, thái giám, cung nữ dồn dập quỳ rạp xuống đất.
...
Cùng lúc đó.
Cao Dương dắt theo Trần Thắng cùng vài hộ vệ bước ra khỏi đại môn phủ Định Quốc Công.
Vừa mới xuyên không tới đã bị cuốn vào Cầu Hiền Chiếu của Nữ đế, sau đó lại bắt buộc phải đến Lâm Giang thành, hoàn toàn chưa kịp ngắm nhìn kỹ càng thành Trường An của Đại Càn.
Lần này, hắn lại có thảnh ngơi thưởng thức phong thổ nhân tình của thành Trường An.
Mặt khác, Cao Dương cũng muốn xem các thương nhân ở thành Trường An làm những nghề kinh doanh gì, xem có lợi lộc gì có thể kiếm được hay không.
Là một kẻ ăn chơi trác táng mà trong túi lại không có bạc, sao mà chấp nhận được?
Thành Trường An của Đại Càn có dân số hàng triệu người, chính là tòa cự thành phồn hoa nhất của Đại Càn, thậm chí là của cả bảy nước!
Trong thành đường xá dọc ngang giao nhau, cửa hiệu mọc lên như nấm, tuy địa vị của thương nhân ở Đại Càn khá thấp, nhưng thương gia làm ăn lại không hề ít.
Điều này khiến Cao Dương vô cùng hứng thú.
Cao Dương dạo bước suốt dọc đường, người đi bộ trên đường tụ tập thành từng nhóm ba năm người, tiếng rao của thương lái vang lên không ngớt tai, trông vô cùng nhộn nhịp.
Toàn bộ thành Trường An hiện rõ vẻ sức sống dồi dào.
Điều càng khiến Cao Dương kinh ngạc hơn chính là trên đường phố Đại Càn lại còn có một số kẻ rợ tóc vàng mắt xanh.
Qua tìm hiểu mới biết, đám người rợ này đến từ hải ngoại, đất đai phần lớn cằn cỗi, đến Trường An Đại Càn cũng là vì muốn làm ăn buôn bán.
Điều này làm tư duy Cao Dương chợt chuyển động linh hoạt, ngửi ra được cơ hội kinh doanh.
Lạc hậu và nghèo khó đồng nghĩa với việc có khả năng phát tài lớn.
Hiện tại thiên hạ bảy nước cùng đứng vững, Tề, Sở, Triệu, Ngụy, Hàn, Yến, Càn, giữa các nước hình thành nên một thế cân bằng, tính toán thời gian thì đã hòa bình được vài thập kỷ.
Mười năm này, uy phong của phủ Định Quốc Công cũng tụt dốc hết lần này đến lần khác, đây cũng là chuyện không có cách nào. Dù sao vào thời chiến loạn, địa vị của võ tướng tôn quý, nhưng một khi thiên hạ thái bình, văn quan sẽ nắm giữ quyền cất tiếng nói, bắt đầu chèn ép võ tướng.
Đây là xu thế chung, khó lòng chống lại.
“Đại nhân, chúng ta đây là muốn đi đâu?”
Ở phía sau, Trần Thắng không kìm được tò mò hỏi.
“Đi thăm dò địa hình, tới phủ Vinh Thân vương.”
Rất nhanh, Cao Dương dẫn theo Trần Thắng cùng vài hộ vệ nương theo ký ức đi tới một tửu lâu bên ngoài phủ Vinh Thân vương.
Ở chỗ Cao Thiên Long đã khoác hác miệng bừa rồi, nhà Vinh Thân vương này bắt buộc phải nghĩ cách chỉnh chết bằng sạch.
Kiếp trước Cao Dương vốn đã đi lại bên mép vực nguy hiểm, làm cục diện kiểu này thì rủi ro và lợi ích cùng tồn tại, làm thành công thì hốt bạc, bị nhìn thấu thì cũng cực kỳ nguy hiểm.
Bị ăn đòn còn là nhẹ, nghiêm trọng hơn còn phải đi tù, thậm chí trả giá bằng tính mạng!