Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 57. Ba Kế Của Cao Dương, Ăn Châu Chấu? Châu Chấu Có Độc!
Vừa nghe lời này, Cao Phong cũng hết đường nói, ông chỉ có thể lạnh lùng cất lời: “Bản quan tạm thời chưa có cách.”
“Nhưng một mực trấn áp tuyệt đối là hành động u mờ.”
Đáy mắt Vương Trung tức giận.
Trong phút chốc, toàn bộ Ngự thư phòng cãi nhau thành một đoàn, chẳng khác nào cái chợ chồm hồm.
Võ Chiếu nhíu mày, tức giận nói: “Đủ rồi!”
“Trẫm gọi các ngươi tới là để nghĩ cách, không phải để các ngươi tới đây cãi nhau.”
Trong phút chốc, Ngự thư phòng rơi vào tĩnh lặng.
Trong đó, Thôi Tinh Hà với tư cách là Trung thư Xá nhân có quyền dự thảo chiếu chỉ, cho nên cũng có mặt ở Ngự thư phòng, chỉ có điều ở vị trí vô cùng không nổi bật.
“Thôi Tinh Hà, ngươi có diệu kế gì không?”
Đôi mắt phượng của Võ Chiếu nhìn về phía Thôi Tinh Hà, đột nhiên cất tiếng.
Trong phút chốc, vô số ánh mắt tụ họp trên người Thôi Tinh Hà.
Thôi Tinh Hà cảm nhận được những ánh mắt này cũng có chút kích động.
Nhưng chuyện liên quan đến nạn châu chấu, hắn cũng không có cách nào tốt.
“Bệ hạ, nạn châu chấu từ xưa đến nay chưa từng có ai khống chế được, càng miễn bàn theo như Lưu Quận thú nói thì đã có châu chấu xuất hiện, ruộng tốt đầy trứng trùng, những trứng trùng này ăn sâu vào lòng đất, rất khó nhổ tận gốc.”
“Hiện tại triều đình chỉ có thể làm tốt chuẩn bị cứu tế thôi.”
Tống Lễ bước ra nói: “Thôi Trạng nguyên nói rất đúng, đây là thiên tai, chỉ dựa vào sức người thì tuyệt đối không thể ngăn chặn!”
“Nên kịp thời cứu tế!”
Trong phút chốc, chư vị thần tử đều gật đầu.
Võ Chiếu vẻ mặt không đành lòng.
“Nạn châu chấu những năm qua đều là địa ngục trần gian, châu chấu bay qua bách tính không thu hoạch được hạt nào, chỉ có thể sống sờ sờ chết đói, thậm chí đổi con cho nhau mà ăn!”
“Nhiều tai dân như vậy, chỉ dựa vào triều đình cứu tế thì làm sao sống nổi?”
Giọng nói Võ Chiếu vang lên, hồi đãng trong Ngự thư phòng.
Lúc này, bên ngoài Ngự thư phòng.
Cao Dương lén lút từ bên ngoài điện lẻn vào, cố gắng hết sức hạ thấp sự tồn tại của bản thân.
Hắn nghe giọng điệu này thì hình như cuộc họp đã đi được một nửa rồi.
Hậu thế đi trễ cũng không phải chuyện nhỏ, huống chi là thời cổ đại.
Vương Trung liếc mắt một cái ngẫu nhiên, vừa vặn nhìn thấy Cao Dương lén lút lẻn vào.
Lão trợn tròn mắt, không kìm được cất tiếng hô lớn: “Tên nhãi Cao Dương kia, sao ngươi lại tới đây?”
Một tiếng hét lớn tràn đầy khí lực lập tức thu hút ánh mắt của mọi người có mặt tại đó.
Vương Trung tiếp tục nói: “Triều hội tầm cỡ này, một kẻ lục phẩm như ngươi cũng đủ tư cách tham gia sao?”
Trong lòng Cao Dương muốn chửi đổng tới nơi rồi.
Được lắm, Vương Trung này hắn ghi nhớ rồi.
Võ Chiếu cũng đột ngột ngẩng đầu.
Nàng đã bảo có gì đó không đúng, hóa ra là thiếu mất một người.
Vừa nghĩ tới Cao Dương, đáy mắt nàng nổi lên một sự kỳ vọng.
Ánh mắt Võ Chiếu đầu tiên quét qua Vương Trung: “Cao Dương là do trẫm đặc triệu!” Tiếp đó Võ Chiếu nhìn về phía Cao Dương, kỳ vọng nói: “Cao Dương, Quan Trung đại hạn, trứng châu chấu tràn lan, e là có nạn châu chấu ập tới, ngươi có cách giải quyết không?”
Cao Dương còn chưa cất tiếng, Vương Trung đã đi trước dùng vẻ mặt khinh bỉ cất tiếng: “Bệ hạ, tên nhãi ranh miệng còn hơi sữa này ước chừng đến nạn châu chấu còn chưa thấy bao giờ, làm sao lại có cách giải quyết châu chấu được?”
“Hắn mà có cách giải quyết, lão phu trực tiếp liếm sạch hố xí của thành Trường An!”
Vương Trung mặt đầy khinh bỉ, giọng nói vang vọng khắp Kim Loan điện.
Trong lòng Võ Chiếu cũng chìm xuống, lời này của Vương Trung không phải không có lý, tuổi tác của Cao Dương ước chừng chưa từng thấy châu chấu, làm sao có thể có cách giải quyết?
Nhưng mắt Cao Dương chợt sáng lên, nói với Vương Trung: “Vương lão tướng quân, lời hứa của nam nhi nặng hơn ngàn vàng, vậy quyết định như thế nhé!”
Vãi chưởng!
Vương Trung bỗng nhiên có chút hoảng hỏng.
Tên Cao Dương này đến châu chấu còn chưa thấy bao giờ, lại có thể có cách xử lý nạn châu chấu sao?
Không thể nào!
Tuyệt đối không thể nào!
Vương Trung ở trong lòng điên cuồng tự an ủi bản thân.
Nhưng ngay sau đó, lão liền thấy Cao Dương tiến lên một bước, cúi người hành lễ với Võ Chiếu, giọng nói trong trẻo vang vọng Ngự thư phòng.
“Thần có một kế, có thể khiến châu chấu ở Quan Trung toàn quân bị diệt!”
“Thần có một kế, có thể giải nạn châu chấu ở Quan Trung!”
Cùng với những lời này của Cao Dương, ngay lập tức, ánh mắt của các đại thần trong Ngự thư phòng đều đồng loạt nhìn sang.
Sắc mặt Vương Trung đột nhiên biến đổi.
Lão bắt đầu đứng ngồi không yên.
Ánh mắt Cao Phong biến đổi liên hồi, không kìm được mà quát mắng: “Nghiệt tử, bớt nói nhảm đi! Nạn châu chấu Quan Trung liên quan đến hàng triệu bách tính, không đến lượt ngươi làm bừa!”
“Lùi xuống!”
Loại thiên tai lớn này, nếu thật sự có thể đưa ra cách giải quyết thì tự nhiên là đại công, nhưng nếu trị không xong dẫn đến nạn châu chấu tràn lan.
Thế thì dù là phủ Định Quốc Công cũng méo mặt!
Ở một bên, Vương Trung mặt đầy xúc động.
Mặc dù trong lòng cực độ không tin Cao Dương có cách giải quyết, nhưng vẫn có chút hoảng.
Dù sao hai lần trước lão đã biết gã Cao Dương này rất thâm độc, chẳng khác nào Sống Diêm Vương.
Biết đâu chừng lần này lại đang ủ ra phương pháp thâm độc gì rồi.
Võ Chiếu nhìn về phía Cao Dương, mang theo sự kỳ vọng: “Cao Dương, ngươi có phương pháp thì cứ mạnh dạn nói, không cần lo lắng hậu quả, trẫm và chư vị ái khanh tự khắc suy xét.”
Cao Dương bước ra nói: “Bệ hạ, lời của Vương lão tướng quân ngài cũng nghe thấy rồi, thần mạn phép xin ngài làm người chứng giám.”
Võ Chiếu nhướn mày, ánh mắt nhìn về phía Vương Trung.
Trong lòng Vương Trung đột nhiên giật thót.
Thôi xong!
Cung vội vàng quá rồi!
Thằng ranh này không lẽ thật sự có phương pháp diệt châu chấu sao, hố xí Trường An liếm cả đời cũng không liếm hết được đâu...