Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 70. Kỹ Thuật Viên Số 98 Và Kế Hoạch Mở Câu Lạc Bộ (2)
Nhưng Cao Dương lại cười nói: “Phụ thân đại nhân, người nghĩ Vương Trung ở trong triều liên tục dâng sấu đàn hặc hài nhi, đàn hặc phủ Định Quốc Công, sau lưng chỉ có một mình gã sao? Phủ Định Quốc Công ta đã sớm bất tử bất hưu với gã rồi.”
Lời của Cao Dương làm nét mặt Cao Phong biến đổi đột ngột: “Ý ngươi là sau lưng Vương Trung là Vinh Thân vương?”
Cao Dương gật đầu, trên người tỏa ra luồng khí lạnh chưa từng có: “Từ lúc hài nhi bị Võ Thành gài bẫy, cuộc chiến này đã bắt đầu rồi. Đám đại thần trong triều đều là cáo gia, chuyện hài nhi xé hoàng bảng cầu hiền của Bệ hạ, họ không thể không biết. Tổ phụ ngồi trấn giữ phủ Định Quốc Công, trong triều ít nhiều gì cũng phải cho tổ phụ chút mặt mũi. Nhưng từ Lâm Giang thành trở đi, những bản sấu đàn hặc nhắm vào nhi thần, nhắm vào phủ Định Quốc Công hết bản này tới bản khác, trừ một số ít Ngự sử chính trực, số còn lại e rằng đều là người của Vinh Thân vương!”
Oanh!
Trong đầu Cao Phong như có sét đánh ngang tai, nổ tung khiến y chới với. Mọi nghi vấn những ngày qua chợt trở nên rõ ràng. Y như thấy quỷ nhìn về phía Cao Dương. Y lăn lộn trong chốn quan trường mấy chục năm, tự nhiên không phải kẻ ngốc, phong khí trong triều gần đây y cũng ngửi ra điểm bất thường. Nhưng lại không nghĩ sâu đến thế.
Cao Dương nói như vậy, Cao Phong cũng nhận ra nguy cơ, y nheo mắt nói: “Nhưng Vinh Thân vương tại sao lại trắng trợn như vậy?”
Cao Dương sờ tấm lệnh bài huyền thiết trong tay áo, ánh mắt sắc lẹm: “Câu trả lời rất đơn giản, mượn phủ Định Quốc Công để lập uy, ép chư thần đứng đội, từ đó uy hiếp hoàng quyền! Phụ thân, trận phong ba này đã không còn đường lui rồi. Vương Trung rời xa triều đình, đây là chuyện tốt cho chúng ta. Hơn nữa công việc này nếu hài nhi gánh lấy, Vinh Thân vương chắc chắn sẽ cản trở, ngầm giở trò xấu. Trái lại, Vương Trung đi Quan Trung, Vinh Thân vương sẽ không khoanh tay đứng nhìn, chiếu lệnh sẽ thuận lợi vô cùng.”
Cao Phong đầy vẻ nghiêm túc nói: “Chuyện này tổ phụ ngươi có biết không?”
Cao Dương gật đầu: “Tổ phụ bảo phụ thân đại nhân trích cho hài nhi ít ngân lượng để chơi chết Vinh Thân vương.”
Cao Phong gật đầu: “Lát nữa lão phu sẽ sai người gửi tới một ít, chuyện này liên quan tới phủ Định Quốc Công ta, ngươi tự mình nắm bắt.”
“Đa tạ phụ thân đại nhân.” Cao Dương mặt không đổi sắc nói.
Cao Phong có chút thất bại, lại có chút xúc động. Thất bại ở chỗ, từ khi Vinh Thân vương gây chuyện tới nay, cùng với làn sóng đàn hặc một chiều trong triều, y lại không đánh ngửi ra nguy cơ ngay từ đầu. Thậm chí ý thức nguy cơ còn không bằng một kẻ tiểu bối như Cao Dương. Nhưng xúc động ở chỗ, y vốn không giỏi quyền mưu, nếu không đã không dậm chân ở ghế Hộ bộ Thị lang nhiều năm như vậy dù có Cao Thiên Long chống lưng. Nay Cao Dương có thể đứng ra, coi như giảm bớt áp lực cho y.
Tiếp đó, suốt quãng đường không ai nói gì.
Xe ngựa mau chóng tới phủ Định Quốc Công.
Cao Phong xuống xe, đi thẳng vào nội viện, mặt đầy tâm sự. Cao Dương thì thong thả xuống xe, vừa tới cửa, Phúc bá đã đón ra.
“Đại công tử, ngài đã về rồi.”
Cao Dương liếc qua, thấy trên tay Phúc bá cầm một bức thư: “Thư này cho ta?”
Phúc bá gật đầu, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Cao Dương định lấy bức thư, nhưng thấy vẻ mặt của Phúc bá liền khựng tay lại. Hắn nét mặt kỳ quái nói: “Đừng nói với bản công tử, đây là do Tống Thanh Thanh sai người gửi tới nhé?”
Phúc bá liên tục gật đầu: “Đại công tử thần cơ diệu toán, đây đúng là thư do Tống tiểu thư sai người gửi tới, dặn nhất định phải giao tận tay đại công tử.”
Hôm đó, Tống Thanh Thanh đích thân tới hủy hôn, không chỉ giáng một tát vào mặt Cao Dương, mà còn tát vào mặt đám hạ nhân như họ. Nhưng việc lớn thế này, họ cũng không dám tự ý quyết định thay Cao Dương. Hơn nữa Phúc bá rất lo lắng, dù sao Cao Dương trước đây đối với Tống Thanh Thanh đúng là cầu gì được nấy.
Trên mặt Cao Dương nở nụ cười lạnh. Hắn nhận lấy phong thư, đọc lướt qua một lượt. Tống Thanh Thanh trong thư suốt bản chỉ nói về dáng vẻ ăn chơi trác táng trước kia của Cao Dương khiến cô ta không thích, nữ tử nào mà muốn gạt cho một kẻ trác táng nổi danh kinh thành, nên không thể trách cô ta được. Hơn nữa còn tuyên bố Cao Dương đừng hiểu nhầm, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, nhưng cảm thấy Cao Dương là người rất tốt, tuy không thể làm người yêu nhưng vẫn có thể làm bạn bè.
Cao Dương đối với điều này chỉ hừ lạnh một tiếng. Trong ký ức, nguyên chủ tuy ăn chơi trác táng, nhưng vì Tống Thanh Thanh mà ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí chơi bời nhiều năm nhưng vẫn còn là trai tân. Đủ thấy chân tình của nguyên chủ! Kết quả Tống Thanh Thanh này nói trở mặt là trở mặt ngay. Loại nữ nhân này hoàn toàn không đáng để lãng phí thời gian.
“Nói với cô ta, gặp nhau ở nơi lần đầu tiên gặp mặt, không gặp không về.” Cao Dương nhìn Phúc bá nói.
Phúc bá lộ vẻ thất vọng, trên mặt nở nụ cười đắng chát. Quả nhiên, Tống tiểu thư chỉ cần ngoắc tay là công tử nhà họ lại cắn câu. Nhưng chuyện của chủ nhân, một kẻ hạ nhân như y dĩ nhiên không có quyền xen vào.
“Vậy lão nô đi chuẩn bị xe ngựa.” Phúc bá làm bộ định đi.
“Chuẩn bị xe ngựa làm gì?”
Phúc bá ngơ ngác: “Công tử, ngài không phải định đi tới cuộc hẹn sao?”
Cao Dương gạt đi: “Trêu cô ta chút thôi, trời tối om rồi, không ngủ mà đi hẹn hò? Đầu óc có vấn đề à?”
Nói rồi, hắn ném bức thư Tống Thanh Thanh viết cho Phúc bá: “Thư này mang đi cho chó ăn.”
Cao Dương nói xong liền bước qua đại môn, đi về phía nội viện.
Phía sau, Phúc bá ngẩn người, sau đó gương mặt già nua nở nụ cười rạng rỡ. Y nói lớn với đám bộ khúc bên cạnh: “Còn không mau làm theo lời dặn của đại công tử?”
Cao Dương vừa đi vừa dọc theo hành lang trở về phòng mình. Hắn thực sự mệt mỏi rồi. Một ngày vật lộn thế này, ít nhất cũng phải đi hai vạn bước.
Lúc này, Lục La đẩy cửa ra, tay nhỏ bưng một chậu nước rửa chân, gương mặt nhỏ nhắn tràn ngập sự yếu đuối và non nớt.
“Đại công tử, kỹ thuật viên số 98 Lục La xin phục vụ ngài.”
Lục La cũng không biết Cao Dương lấy đâu ra cái sở thích đặc biệt này, ngâm chân cũng bày đặt ra đủ trò. Từ đêm đầu tiên rửa chân ở Lâm Giang thành, Cao Dương đã nảy ra ý định rồi đặt ra quy định này. Mỗi lần Lục La hô “kỹ thuật viên số 98”, trong lòng đều có một cảm giác xấu hổ khó tả. Bốn dĩ nàng không muốn, tuy là tỳ nữ thiếp thân nhưng nàng cũng có quyền từ chối, nhưng cho tới khi Cao Dương đề xuất tăng gấp đôi tiền lương hàng tháng, nàng đã thỏa hiệp. Không vì lý do gì khác, chỉ vì cho quá nhiều tiền.
Bàn chân mệt mỏi của Cao Dương ngâm trong nước nóng, tận hưởng sự mát xa từ bàn tay nhỏ nhắn của Lục La. Cảm giác này phải nói là không chê vào đâu được. Ở kiếp trước, với nhan sắc của Lục La, dịch vụ này chẳng phải tốn tới mấy ngàn tệ sao?
Điểm không hoàn hảo duy nhất là bộ đồ trên người Lục La nếu đổi thành váy siêu ngắn cộng với tất đen thì càng hoàn hảo hơn. Dĩ nhiên, nếu “không đàng hoàng” chút nữa thì càng tốt. Tuy nhiên ở kiếp trước, với độ tuổi của Lục La, nếu dám làm bộ không đàng hoàng thì không chỉ đơn giản là tạm giam 15 ngày đâu, mà ít nhất phải ba năm khởi điểm!
Đột nhiên, Cao Dương nảy ra một ý tưởng, liệu hắn có thể mở một câu lạc bộ (hội sở) ở Trường An này không? Mô hình hội sở này chẳng phải đè bẹp bốn đại danh lâu hiện tại sao?
Cao Dương rơi vào trầm tư. Xem ra ngày mai cần thiết phải đi khảo sát thanh lâu lớn nhất Trường An là Yên Chi các một chuyến rồi, đối thủ cạnh tranh tương lai này bắt buộc phải trải nghiệm chuyên sâu mới được.