Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 74. Lệnh Bài Hộ Thân, Tiên Liệu Kẻ Thù, Quả Là Độc Sĩ
Tóm gọn trong hai từ: Quá thỏa!
Tóm gọn trong bảy từ: Mẹ kiếp chứ, thỏa mãn vãi cả chưởng!
Tần Chấn Quốc giọng như chuông đồng nói: “Lão Quốc công, mau gọi đứa cháu ăn chơi trác táng kia của ông ra đây cho lão phu ngó qua một cái.”
“Lão phu sống chừng này tuổi rồi mới là lần đầu tiên thấy Vinh Thân vương bị ngậm đắng nuốt cay như thế. Hôm nay nhất định phải hỏi cho rõ xem rốt cuộc thằng nhãi này làm thế nào mà từ một kẻ ăn chơi nổi danh Trường An đùng một cái trở thành sống Diêm Vương khiến thiên hạ nghe tên đã sợ mất mật!”
Triệu Phá Nô cũng cất tiếng: “Đúng thế, lão phu cũng phải hỏi cho kỹ để về nhà còn uốn nắn đám con cháu bất hiếu trong phủ nữa.”
Cao Thiên Long nhìn người hạ nhân nói: “Đi gọi Dương nhi tới đây.”
Lữ Chấn nhấp một ngụm trà, có phần không hài lòng nói: “Lão Quốc công, ông làm thế là không thỏa rồi nhé. Trong phủ xuất hiện một gã độc sĩ ghê gớm như vậy mà lại dùng loại nước trà này tiếp đãi chúng ta sao?”
“Còn không mau mau đem trà ngon trong phủ ra đây.”
Cao Thiên Long cười mắng: “Chỉ có cái miệng ngươi là kén ăn. Lão phu đúng là có không ít trà ngon, hôm nay sẽ lấy ra một ít cho các ngươi thưởng thức.”
Lữ Chấn sảng khoái cười lớn, thể hiện trọn vẹn sự hào phóng: “Trên chiến trường chín chết một sống, ngươi và ta đều là từ trong đống chết chóc bò ra, đánh trận cả đời rồi, bây giờ hưởng thụ một chút thì làm sao?”
Tần Chấn Quốc và Triệu Phá Nô cũng đồng thanh gật đầu: “Đúng vậy, trà này chát quá, phải đổi trà ngon!”
Trong lòng Cao Phong chợt động, y tiến lên nói: “Mấy ngày trước khuyển tử có đi Lâm Giang thành một chuyến, vì có công hạ giá lương thực nên Huyện lệnh địa phương là Đỗ Giang có đặc biệt tặng một hộp trà.”
“Khuyển tử tuy ăn chơi trác táng nhưng lòng hiếu thảo rất đáng khen ngợi, đặc biệt mang về để hiếu kính lão phu và phụ thân đại nhân, đến tận hôm nay vẫn chưa mở ra. Hôm nay xin được cùng các vị lão tướng quân thưởng thức.”
“Người đâu, đi tới tủ ở gian trong cùng phòng lão phu lấy hộp trà ra đây!”
Cao Dương đi theo Phúc bá dọc theo con đường tiến về phía đại đường, từ đằng xa đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của Hộ Quốc Công Triệu Phá Nô.
“Tuy là độc sĩ nhưng không mất đi đạo hiếu, thật là hiếm có. Thế thì hôm nay lão phu phải mong chờ một trận thật tốt rồi.”
Điều này khiến Cao Dương hơi ngơ ngác.
Mấy vị lão tướng quân Đại Càn này đang bàn luận cái gì thế nhỉ?
Nghe qua hình như có liên quan tới mình, lại còn liên quan tới đạo hiếu nữa, điều này lập tức gợi lên sự tò mò của hắn.
Rất nhanh, hai người đã tới bên ngoài đại đường, Phúc bá bước lên trước hành lễ: “Lão Quốc công, Đại công tử đã tới rồi.”
Theo giọng nói của Phúc bá, Cao Dương lập tức bước lên hành lễ: “Tiểu tử Cao Dương bái kiến các vị lão tướng quân.”
Đại Càn tôn ti trật tự rõ ràng, gặp những vị lão tướng quân này thì lễ nghi tối thiểu nhất vẫn phải có.
Hơn nữa Cao Dương tuy là một độc sĩ nhưng bản tính lại tôn kính những vị tướng quân chém giết vì đất nước, thế nên giọng nói cũng thấu ra vài phần khẩn thiết.
Theo giọng nói của hắn cất lên, trong đại điện liền có vài ánh mắt lóe lên tinh quang đồng loạt đánh giá Cao Dương.
Lữ Chấn gương mặt già nua lộ vẻ hài lòng, gã chẹp chẹp miệng trước tiên: “Thằng nhãi ranh, trông mặt mũi thì rõ là trong sáng thuần khiết, nhưng không ngờ trong bụng lại toàn nước xấu, đến cả Vinh Thân vương mà cũng bị ăn trái đắng, đúng là không thể tin nổi! Mỗi tội hơi gầy, trông như đứa con gái ấy!”
Triệu Phá Nô tiếp lời: “Không chỉ gầy mà trông còn rất yếu nữa. Rảnh rỗi thì qua phủ lão phu, lão phu truyền cho thuật cường thận do tổ tiên truyền lại. Đường đường là Đại công tử Định Quốc Công phủ mà cái khoản đó không xong thì mất mặt lắm.”
Khóe miệng Cao Dương giật giật. Những ánh mắt đánh giá cùng mấy lời thô ráp trong miệng họ đối với hắn mà nói chẳng khác nào một đám thổ phỉ.
Thậm chí có vài ánh mắt còn quét qua quét lại ở vùng thận và hạ bộ của hắn.
Cao Dương chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo mà không mất đi sự lịch sự.
Lữ Chấn quét mắt nhìn thận của Cao Dương một cái rồi nói tiếp: “Toàn là kẻ thô giáp, nói chuyện không cần khách khí. Chúng ta đều là mảng lưng tựa lưng của Định Quốc Công, là tình huynh đệ sinh tử, gọi lão tướng quân nghe xa cách quá, cứ gọi chúng ta là ông là được rồi.”
Cao Dương: “???”
Hắn ngước mắt lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Tuy nói là không nên quá xa cách, nhưng trực tiếp gọi là ông thì có phải là quá mức thân thiết rồi không?
Đập vào mắt hắn là mấy gương mặt tóc đã điểm bạc nhưng quanh người lại tỏa ra uy áp không giận tự uy.
Tuy họ đã lâu không còn lên chiến trường chém giết, nhưng sát khí cuồn cuộn luyện ra từ trong biển máu đống xương tàn trên người họ lại vô cùng nồng đậm.
Lão tướng không chết, chỉ dần lụi tàn mà thôi.
Cao Phong ở một bên cất tiếng: “Đây là Tả Uy Vệ Đại tướng quân Lữ lão gia tử, bên cạnh là Tần Đại tướng quân, còn có Hộ Quốc Công Triệu lão gia tử nữa!”
“Gọi người đi chứ.”
Nhìn ba gương mặt già mà không kính kia, khóe miệng Cao Dương giật giật nhưng đành chấp nhận số phận.
“Lữ ông ạ!”
“Tần ông ạ.”
“Triệu ông ạ!”
Ba người tuổi tác không nhỏ, hầu như đều là lão tướng cùng thời với Cao Thiên Long, ở Đại Càn này có địa vị vô cùng quan trọng.
Tiếng gọi ông này không thiệt.
Hơn nữa cái này cũng không thể gọi là bác hay chú được, nếu không xét về mặt bối phận thì lại kém Cao Thiên Long mất một đời.
Thế thì cực kỳ thất lễ.
Theo tiếng cất lời của Cao Dương, ba người không kìm được mà cười lớn lên.